23/04/2026
KHÔNG NHẬN RÁC
Sau những ngày dài vùi mình trong công việc, trong áp lực và guồng quay chóng mặt của cuộc sống, anh trở về nhà.
Đứng trước cửa, anh khựng lại một nhịp. Anh chỉnh lại cổ áo, kéo cho chiếc vali ngay ngắn, rồi tự nở một nụ cười rất khẽ, như một cách trấn an bản thân trước khi tra chìa khóa vào ổ.
Cửa mở…
Trong nhà, con trai anh đang ngồi giữa phòng khách, cặm cụi xếp hình. Trong bếp, vợ anh lúi húi nấu cơm trưa. Nghe tiếng động, cô quay lại.
“Anh về rồi à?”
Tim anh hẫng đi một nhịp.
“Ừ.”
Anh quay sang con, cố làm giọng vui vẻ:
“Nào, bố mua đồ chơi cho con đây.”
Anh dang tay ra, chờ thằng bé tíu tít chạy lại ôm lấy chân mình như mọi lần. Nhưng nó chỉ ngẩng lên nhìn, rồi lại cúi xuống bộ xếp hình. Anh khựng lại một thoáng, sau đó cúi xuống mở vali, lấy món đồ chơi mới tinh đặt vào tay con. Thằng bé nhận lấy, ôm cổ anh cười tít mắt.
Anh đứng dậy, đi thay quần áo. Lúc bước ra, anh chạm khẽ vào vai và nói với vợ:
“Anh có tìm nhưng cũng không thấy gì hợp để mua cho em. Em thích gì thì bảo anh, hôm nào anh mua nhé.”
Cô nhìn anh, bình thản như bao lần khác.
“Ừ, em tự mua được mà. Anh ra chơi với con đi, cơm sắp xong rồi.”
Đồng hồ chỉ mười hai giờ rưỡi. Hôm nay là thứ bảy. Cô ở nhà nấu cơm buổi trưa, đợi anh về để cả nhà ăn cùng nhau.
Bữa cơm diễn ra yên ổn.
Một gia đình nhỏ quây quần bên mâm cơm nóng. Một người chồng đi làm xa mới về. Một người vợ đảm đang. Một đứa con ngoan. Bức tranh nhìn vào khiến người ngoài không thể không tấm tắc: “Gia đình này hạnh phúc thật!”
Chỉ có người trong cuộc mới biết, không phải mọi bình yên đều là bình yên thật!
…
Đêm xuống.
Con đã ngủ. Vợ cũng đã ngả lưng.
Anh ra phòng khách, ngồi xuống ghế, châm một điếu thuốc. Tàn lửa đỏ lên giữa bóng tối rồi dịu dần. Khói thuốc tan chậm trong căn phòng yên lặng.
Từ bao giờ cuộc sống của anh trở nên nhạt đến thế?
Không buồn. Không vui. Không háo hức. Không mong chờ. Không giận dữ. Cũng chẳng còn thấy mình thực sự sống trong chính ngôi nhà của mình.
Con trai anh đang lớn lên, bình an.
Vợ anh ngủ trong phòng, hơi thở đều đều.
Còn trên cơ thể anh, đâu đó vẫn vương một mùi hương nhàn nhạt của cuộc vui chóng vánh đêm qua.
Anh chưa bao giờ ghét gia đình mình. Chưa bao giờ muốn ly hôn. Cuộc sống này, nếu nhìn từ ngoài vào, cũng chẳng có gì để chê trách. Nhưng anh đã lựa chọn một cuộc sống khác, song song với nó.
Những chuyến công tác kéo dài. Những đêm thác loạn mà anh biết vợ anh sẽ không gọi điện làm phiền, vì cô tin anh cần nghỉ ngơi sau một ngày làm việc mệt mỏi. Những cuộc vui mà sáng ra, anh thản nhiên rút ví, để lại ít tiền rồi bước đi. Không trách nhiệm. Không tiếc nuối. Không nhớ nổi tên hay mặt người con gái đã nằm cạnh mình.
Nay người này, mai người khác. Nhớ làm gì cho mệt!
Một ứng dụng chat. Một vài dòng tin nhắn. Một cuộc ngã giá. Xong việc. Ai về nhà nấy.
Đã có lúc anh thấy có lỗi với vợ. Cô không sai. Cô cũng chẳng biết gì cả. Và chắc chắn, trong suốt quãng đời còn lại, anh chưa bao giờ muốn cô biết bộ mặt thứ hai ấy của mình.
Anh vẫn muốn giữ nguyên hình ảnh: một người chồng tốt, một người cha gương mẫu, một gia đình hạnh phúc.
Chỉ là anh không đủ can đảm để sống tử tế hơn.
Không đủ thật lòng để thừa nhận rằng mình đã thay đổi.
Không đủ dũng khí để đối diện với thực tại, để nếu không còn yêu như xưa thì dám nói, dám giải quyết, dám bước ra khỏi một cuộc sống đang nhạt dần đi.
Anh không làm được.
Đó là lý do vì sao anh không bao giờ dám nhìn thẳng vào mắt vợ.
Bởi người sai, từ đầu đến cuối, là anh.
Anh nhớ đến vài cô gái trẻ từng quấn lấy mình. Những ký ức mờ ảo, nhạt nhòa như khói thuốc. Họ đẹp, họ trẻ, họ hợp mắt và biết chiều đàn ông trên giường. Chỉ thế thôi.
Rồi đột nhiên, anh nhớ đến vợ.
Vợ anh cũng từng rất đẹp.
Cô đẹp, thông minh, hiểu biết, đã dành cả tuổi trẻ và sức lực của mình để sinh cho anh một đứa con ngoan, để vun cho anh một mái nhà yên ổn. Nhưng thời gian vốn luôn công bằng theo cách khắc nghiệt của nó. Nó cho cô một gia đình, rồi lấy đi nhan sắc, lấy đi tuổi trẻ, lấy đi sức lực và sự căng tràn.
Bây giờ, nhìn cô chỉ còn thoáng lên sự mệt mỏi. Quần áo không còn phẳng phiu như trước. Cơ thể không còn lúc nào cũng thơm phức. Vóc dáng cũng không còn mê người như thuở mới yêu.
Nhưng cô chưa từng tệ.
Vén tóc lên, trang điểm nhẹ, khoác lên mình một chiếc váy đẹp, cô vẫn là một người đàn bà khiến người khác phải ngoái nhìn.
Chỉ là, với anh, cô không còn là người khiến anh ngày đêm thương nhớ, nguyện một đời chung thủy sắt son nữa.
Mọi thứ giữa họ trở nên nhạt.
Nhìn nhau nhiều quá, nhạt.
Ở bên nhau lâu quá, hiểu nhau quá rõ, nhạt.
Ngủ với nhau quá nhiều, chán.
Đã thấy nhau lúc đẹp nhất, cũng đã thấy nhau lúc xấu xí nhất, thành ra nhàm.
Hạnh phúc và va chạm cứ đan xen, họ không còn thực sự nhìn về cùng một hướng, nhưng nếu bảo rời nhau ra thì lại sợ.
Sợ đổ vỡ.
Sợ mất mát.
Sợ những gì đang quen thuộc bỗng tan đi.
Vậy nên, cả hai vẫn ở lại. Cả hai chọn sự an toàn.
Cô là người đơn giản. Cả đời chỉ mong gia đình êm ấm, công việc thuận lợi, con cái bình an. Không tranh giành. Không dò hỏi. Không ghen tuông vô lối. Không toan tính.
Còn anh, từ một người từng đơn giản, dần trở nên phức tạp.
Anh học cách xóa dấu vết thật sạch.
Học cách nói dối mỗi ngày để không lộ nguyên hình.
Học cách giấu đi vài khoản tiền, chỗ này một ít, chỗ kia một ít, để những cuộc chơi bên ngoài không làm tài chính trong nhà biến động quá lộ liễu.
Học cách từ một cuộc vui xác thịt bước về nhà với gương mặt thản nhiên, dịu giọng với vợ, ôm con như chưa hề có chuyện gì.
Học cách tự an ủi mình rằng đàn ông ai cũng vậy. Cặp bồ, bao nuôi mới là sai. Còn bóc bánh trả tiền thì không đến mức trở thành một thằng đàn ông tồi tệ.
Anh học đủ thứ để trở thành một người chồng tốt trong mắt thiên hạ.
Chỉ trừ việc thực sự tử tế.
Bởi thế nên anh lúc nào cũng bận.
Anh không rảnh để mua cho vợ một bó hoa ngày lễ tình nhân.
Quên cả bánh sinh nhật của cô. Quên ngày kỷ niệm. Có năm còn lỡ cả sinh nhật con.
Anh chỉ kịp nhắc cô đi khám khi nghe cô húng hắng ho, nhưng lại quên lấy cho cô một cốc nước, quên hỏi xem cô có mệt không.
Anh cũng chẳng biết rằng sau tám tiếng ở văn phòng, cô còn cả trăm việc không tên ở nhà mà chưa từng oán thán.
Anh càng không biết, trong lúc anh đang vui vẻ ngoài kia, cô vẫn một mình lặng lẽ, cố gắng, gồng lên để chống lại những lời tán tỉnh, sự cô đơn, những ánh mắt muốn chen vào cuộc hôn nhân của mình, chỉ vì cô yêu gia đình này, yêu chồng, yêu con và không muốn làm điều gì có lỗi.
Rồi cuối cùng, trong tất cả những ngày đặc biệt của đời sống hôn nhân, vẫn là cô lúi húi chuẩn bị.
Cô nói: “Vì anh bận.”
Cô làm, để gia đình được vui vẻ, được êm ấm, như điều cô luôn tin hạnh phúc là như vậy.
Cho đến một ngày, cô biết sự thật.
…
Đó là một buổi tối rất bình thường.
Không có linh cảm. Không có báo trước.
Chỉ là điện thoại anh để hớ hênh, sáng màn hình. Một chuỗi tin nhắn anh quên xóa. Những cuộc ngã giá cho một đêm cuồng nhiệt. Những câu từ trần trụi. Một tấm ảnh bán khỏa thân làm ảnh đại diện. Những dòng nhắn lại sau cuộc vui mô tả rõ những gì họ đã làm.
Cô mở ra, đọc từ đầu đến cuối.
Không la hét.
Không đập điện thoại.
Không gào thét.
Chỉ có lồng ngực bị ép chặt đến nghẹt thở, và nước mắt cứ thế rơi xuống.
Đau!
Cô chụp lại tất cả, gửi về máy mình, đóng thư mục báo tin nhắn mới của chồng mình đi. Rồi vào nhà vệ sinh, lau nước mắt, ghì chặt lồng ngực, ép cho cơn nấc nghẹn lùi xuống. Sau đó cô quay vào phòng, nằm xuống bên cạnh anh, im lặng như chưa có chuyện gì xảy ra. Cô nằm đó, nhìn chồng mình thật lâu mà nước mắt lại bất giác lại tuôn ra.
Sáng hôm sau, cô quay sang nói:
“Em có việc muốn nói với anh. Hôm nay anh xin nghỉ làm một hôm đi. Quan trọng.”
Giọng cô ngắn, chắc, lạnh và bình tĩnh đến lạ.
Trong cơn ngái ngủ, anh dụi mắt, nhìn cô một cái rồi trả lời:
“Ừ. Em đưa con đi học đi, lát anh xin nghỉ.”
Anh ngủ tiếp.
Cô dậy, đưa con đi học, rồi ghé mua hai túi bánh đa cua mang về. Đúng quán chồng mình thích. Về đến nhà, cô bày đồ ăn ra bát, pha sẵn cà phê cho cả hai.
Lúc anh tắm rửa xong bước ra, bàn ăn đã dọn sẵn.
Anh vừa ăn vừa nhìn vợ, nheo mắt cười:
“Hôm nay vợ có việc gì mà thần bí thế? Lại còn bảo anh xin nghỉ làm. Hay là định kiếm thêm em bé à?”
Cô chỉ nói:
“Anh ăn đi. Mình vừa ăn vừa nói chuyện.”
Anh cúi xuống bát bánh đa, húp một hơi khoan khoái.
“Đúng món chồng thích. Nhiều tóp, thêm chả lá lốt, không hành. Vẫn là vợ hiểu anh.”
Cô không đáp.
Hai người ngồi đối diện nhau. Có vài câu hỏi đáp vô thưởng vô phạt. Không khí bình thường đến mức anh chẳng nghi ngờ điều gì. Mà thật ra, có gì để nghi đâu? Bấy lâu nay cô chưa từng lục điện thoại, chưa từng tra hỏi, chưa từng kiểm soát anh điều gì.
Anh ăn xong, đặt bát xuống, cầm ly cà phê lên.
Cùng lúc ấy, cô mở điện thoại, lật đến những ảnh chụp màn hình tối qua, đẩy về phía anh.
“Anh đọc đi.”
Anh cầm điện thoại lên. Chỉ vừa liếc qua, nhìn thấy ảnh đại diện và cuộc hội thoại, mặt anh đã đổi sắc. Cánh tai ửng đỏ. Tay run lên.
“Sao em có cái này… em…”
Cô ngắt lời:
“Em sao?”
Rồi cô hỏi tiếp, rất khẽ:
“Anh có gì để nói không?”
Anh cuống lên, nắm lấy tay cô:
“Anh… anh xin lỗi. Anh không… ý anh là… anh trót dại. Chỉ một lần thôi. Em tha thứ cho anh.”
Nói xong, anh quỳ sụp xuống, chờ cô phán xét.
Cái lạ là cô không khóc.
Không một giọt nước mắt.
Cô chỉ nói, bình thản đến đáng sợ:
“Anh ngồi xuống đi rồi nói chuyện”
Anh ngồi lại, mặt tái đi. Mắt long lanh như sắp khóc.
“Xin em tin anh. Đó chỉ là một lần lỡ dại. Anh thề anh chỉ yêu một mình em. Đó chỉ là gái gọi thôi. Anh thề anh không có ai khác ngoài em. Anh chưa từng bao nuôi một người phụ nữ nào. Chỉ là… bóc bánh trả tiền…”
Cô chưa hỏi gì thêm. Nhưng từng lời anh nói như những mũi dao chậm chạp cắm vào ngực cô.
Đó chỉ là bóc bánh trả tiền.
Câu nói ấy khiến môi cô run lên khi nhắc lại. Một cơn tê dại lan khắp người. Nước mắt bất chợt trào ra.
Cô nhìn thẳng vào anh.
“Được. Vậy anh nhìn thẳng vào em, và nói thật. Em không chấp nhận thêm bất cứ lời nói dối nào nữa. Nếu anh là đàn ông, dám làm thì phải dám nhận. Rốt cuộc, đây là lần thứ bao nhiêu?”
Ánh mắt cô khiến anh sợ. Anh không dám đối diện. Gương mặt anh trùng xuống. Sau vài giây im lặng, anh nắm lấy tay cô như sợ vuột mất, giọng lạc đi:
“Anh xin lỗi em. Thỉnh thoảng đi công tác nước ngoài… đôi khi anh gọi gái đến khách sạn. Hoặc có lúc đi với đối tác… em biết đấy, đi ăn, đi hát… họ cần. Anh… không thể từ chối. Nhưng em tin anh đi, anh thực sự không có tình cảm với ai. Chưa từng bao nuôi, chưa từng xác định hay hứa hẹn gì với bất cứ ai…”
“Bắt đầu từ bao giờ?” cô hỏi. “Từ khi chúng ta yêu nhau, hay từ sau khi cưới?”
Một tia hy vọng yếu ớt lóe lên trong anh. Anh nghĩ, có lẽ cô chỉ cần sự thật, rồi sẽ mềm lòng tha thứ cho anh vì anh biết cô rất yêu anh.
Anh ấp úng thú nhận:
“Hồi quen em… em khó quá. Em bảo chỉ cho anh sau khi cưới nên anh tôn trọng em. Nhưng anh là đàn ông… Còn sau này, thực sự là do hoàn cảnh xô đẩy. Anh không cố ý lừa dối em…”
“Như vậy,” cô cắt ngang, “tức là trong khi yêu tôi, và sau khi cưới tôi, anh đều vậy?”
Anh nghẹn lại nhìn cô.
“Nhưng bây giờ anh thề sẽ không thế nữa. Xin em tha thứ cho anh. Thiếu em anh không thể sống được. Còn con nữa…”
“Tôi biết rồi.”
Cô chỉ nói đúng ba chữ.
Anh ngây người. Anh đã nghĩ, dù hiền đến đâu, cô cũng sẽ gào lên, sẽ chửi bới, sẽ lao vào đánh anh như đánh một kẻ khốn nạn. Nhưng không.
Chỉ có ba chữ ấy.
Ba chữ lạnh đến tê người.
Cô đưa tay vuốt gương mặt anh. Nước mắt cô rơi xuống, lặng lẽ và xót xa. Anh khóc. Cô cũng khóc. Anh định ôm cô vào lòng, nhưng cô chặn lại.
“Tôi cần yên tĩnh một mình.”
“Được,” anh hấp tấp nói. “Chỉ cần em không ly hôn, không bỏ anh, em muốn thế nào cũng được. Xin em. Em có thể ghét anh, nhưng chúng ta không thể chia lìa. Còn con, còn bố mẹ hai bên…”
“Tôi cần yên tĩnh.”
Lần này, giọng cô chắc hơn, dù đôi vai vẫn còn run rẩy và đầu óc vẫn còn đang choáng váng.
Rồi cô đứng dậy, đi vào phòng, khóa cửa lại.
Phía sau cánh cửa ấy, cô nhớ về những gì đã qua.
Cô nhớ ngày mình còn là một cô gái ngây thơ, từng coi anh là cả bầu trời. Nhớ những năm tháng yêu nhau, hai người đi qua biết bao thiếu thốn và ngọt ngào. Ngày ấy có nhiều người theo đuổi cô, nhưng cô chọn anh, một chàng sinh viên nghèo, một gã trai ngoại tỉnh không đủ tiền mua cho cô một bó hoa tử tế, cũng chẳng có đồng nào để mua quà tặng cô.
Nhưng người con trai ấy có thể đứng đợi cô hàng giờ dưới nắng. Có thể dầm mưa giữa mùa đông chỉ để tìm mua bằng được món chè trôi nước cô thích. Có thể gọi điện hỏi hết người này người kia để nấu cho cô một bữa ăn sinh nhật, dù món thì cháy, món thì mặn, vụng về đến buồn cười.
Cô vẫn ăn ngon lành.
Vì bữa cơm ấy nấu bằng cả tấm lòng, bằng cả tình yêu thương chân thật.
Cô nhớ chiếc nhẫn bạc cũ anh dùng để cầu hôn mình. Anh quỳ trước mặt cô, nói rằng anh xin lỗi vì chưa thể mua cho cô một chiếc nhẫn kim cương, chưa thể cho cô một đám cưới sang trọng. Nhưng nếu cô đồng ý làm vợ, đời này anh sẽ không để cô khổ, không khiến cô buồn, sẽ không bao giờ phản bội cô. Một ngày nào đó, anh nhất định sẽ bù đắp cho cô, để cô trở thành người đàn bà hạnh phúc nhất.
Và cô đã đồng ý.
Suốt những năm tháng ấy, có lẽ vì biết anh đi lên từ con số không, vì chưa từng đòi hỏi gì nơi anh, nên ngay cả khi anh đã kiếm ra tiền, cô cũng vẫn không đòi hỏi.
Đám cưới chỉ là vài mâm cơm đạm bạc với hai bên họ hàng và vài người bạn thân quen. Sau này, khi anh muốn làm lại thật to, chính cô cản.
Ngày anh mổ ruột thừa, bạn bè anh chẳng ai đến thăm vì hồi đó anh còn nghèo quá, người ta sợ anh vay mượn. Một mình cô chạy ngược chạy xuôi, chăm anh đến lúc khỏi.
Ra trường, cô chờ anh thêm năm năm, chỉ vì muốn anh có công việc tử tế rồi mới cưới. Đến khi lấy nhau, cô trở thành hậu phương, tôn trọng từng chuyến đi xa của chồng, tự tay sắp đồ, đưa anh đi, đón anh về, chưa từng trách cứ nửa lời.
Ngày cô sinh con, anh cũng đang đi công tác, không kịp về. Tới lúc anh chạy vào viện, con đã chào đời. Anh nhìn con, ôm vợ mà bật khóc…
Vẫn là người đàn ông ấy.
Người đàn ông cô từng yêu hơn chính bản thân mình.
Và giờ cũng chính người ấy, nói với cô rằng hắn đã bóc bánh trả tiền, lừa dối cô trong suốt quãng thời gian yêu cô, cưới cô, sống với cô.
Trái tim cô vỡ vụn.
Linh hồn cô như bị bóp nghẹt.
Nỗi đau ấy lớn đến mức không thể gọi tên.
Đến gần trưa, cô vẫn chưa mở cửa. Anh gõ cửa, giọng khản đặc:
“Anh xin lỗi. Anh sai rồi. Anh sẽ quỳ ở đây. Nếu em không tha thứ, anh sẽ không đứng dậy.”
Bốn giờ mười phút chiều, cánh cửa mở…
Cô bước ra. Không nói. Không khóc. Không nhìn anh.
Anh cuống quýt ngẩng lên:
“Anh biết anh sai rồi. Xin em, hãy tha thứ cho anh.”
Cô đi vào nhà vệ sinh, rửa mặt, buộc tóc, chỉnh lại quần áo. Khi bước ra, cô mới nhìn anh và nói:
“Anh đứng lên đi. Sắp đến giờ đón con rồi. Anh muốn con nhìn thấy bố nó trong bộ dạng này sao?”
Anh mừng rỡ như thể vừa được tha thứ.
“Để anh đi đón con. Không, mình cùng đi nhé.”
“Không, anh đi đón con đi. Tôi ở nhà chuẩn bị bữa tối…”
Bữa tối hôm ấy nặng nề đến nghẹt thở. Chỉ có hai bố con nói chuyện. Cô gần như không mở miệng. Mỗi lần con định hỏi mẹ điều gì, anh lại lấp liếm:
“Hôm nay mẹ mệt, con đừng làm phiền mẹ.”
Hôm sau, cả hai cùng xin nghỉ thêm ba ngày.
Anh nói anh muốn ở bên cô nhiều hơn.
Cô nói cô cần yên tĩnh. Chỉ cần anh đưa đón, chăm con là đủ. Đừng làm phiền cô. Ai đói thì tự đi ăn. Mấy ngày này cô không nấu.
Anh nghe theo hết. Anh không dám vào phòng ngủ, nói dối con rằng phải làm việc đêm nên ngủ ngoài phòng khách. Cuộc sống vẫn diễn ra, nhưng như có một vết nứt dài chạy dọc theo tường, nhìn thấy rõ mà không ai dám chạm vào.
Ba ngày qua đi. Mọi thứ bề ngoài trở lại bình thường.
Anh đi làm. Cô cũng đi làm.
Không ai nhắc lại chuyện cũ. Hoặc đúng hơn, anh không dám nhắc, còn cô không cần nhắc.
Đến ngày thứ mười, cô đưa con sang nhà ngoại, nhờ ông bà trông giúp vài hôm.
Tối đó, khi về nhà, cô thấy anh đang lúi húi trong bếp.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, anh vào bếp nấu ăn cho cô.
Anh đang cố làm lại bữa cơm sinh nhật năm cô hai mươi hai tuổi: con cá rán ngày ấy nửa sống nửa chín, đĩa đậu cháy một mặt, bát canh bí mặn chát, đĩa cà muối chua lè. Bữa cơm vụng về mà năm ấy cô đã ăn ngon lành, nói rằng đó là bữa ngon nhất đời mình.
Thấm thoát, đã mười ba năm cô gắn chặt cuộc đời mình với người đàn ông đó!
Cô từng nghĩ mình biết tất cả về người đàn ông này.
Hóa ra… cô chưa từng biết gì cả.
Anh quay lại, cười gượng:
“Em chờ một chút. Lần này chắc chắn sẽ ngon hơn lần trước.”
Cô không nói gì. Cô vào thay quần áo, rồi bước ra, ngồi xuống bàn.
Giọng cô bình thản, không cao, không thấp:
“Tôi gửi con sang cho bà ngoại trông vài hôm. Chúng ta giải quyết việc của mình đi.”
Cô đặt tờ đơn xuống bàn.
“Giấy ly hôn đây. Tôi đã ký. Nhà cửa, tài sản chia đôi. Con còn nhỏ sẽ theo tôi. Tôi không cấm anh gặp con, đón con, đưa con về thăm ông bà hay đi chơi, chỉ cần báo trước là được. Chúng ta từ nay…không ai nợ ai.”
Câu “không ai nợ ai” khiến tay anh run lên. Chiếc muỗng rơi xuống đất. Anh quay phắt lại.
“Em làm sao vậy? Ly hôn? Anh không bao giờ ly hôn.”
“Một là anh ly hôn đồng thuận. Hai là tôi ly hôn đơn phương.” Cô nói. “Lý do ly hôn, tôi có đủ. Anh có thể chọn chấm dứt nhẹ nhàng. Hoặc ồn ào, và làm cả hai cùng mệt mỏi.”
“Không bao giờ.” Anh gằn giọng. “Anh chưa bao giờ có người phụ nữ khác. Anh cũng chưa bao giờ bỏ bê vợ con. Em muốn không gian riêng, anh tôn trọng. Em muốn im lặng, anh không quấy rầy. Nhưng ly hôn thì không bao giờ. Còn con thì sao? Còn gia đình hai bên thì sao? Em có nghĩ đến không?”
Cô nhìn anh.
“Có nghĩ. Mọi người đều không sao cả. Tôi thì có.”
Anh như bị đẩy tới bờ vực. Anh cầm cái chảo nóng đập thẳng xuống nền nhà.
“Tôi không ly hôn!”
Tiếng chảo rơi cái choang. Con cá rán nát bấy. Dầu nóng bắn vào chân khiến anh nhảy lò cò, mặt méo đi vì đau.
Cô đứng dậy, vào phòng lấy áo khoác, túi xách, rồi đi thẳng ra cửa.
“Tuỳ anh.”
Tối đó, anh chạy khắp nơi. Sang nhà bố mẹ mình. Sang nhà bố mẹ vợ cầu cứu. Bố cô chửi anh một trận rồi đuổi về. Mẹ cô chỉ nói sẽ tìm dịp nói chuyện với con gái xem sao. Mẹ anh thì tá hỏa gọi cho con dâu nhưng chỉ nhận về tiếng báo thuê bao không liên lạc được…
Thì ra cô đã tắt máy từ trước.
Đêm ấy, cô không về nhà. Cô lặng lẽ mua vé đi Đà Lạt một tuần. Trước khi đi, cô nhắn cho anh một dòng:
“Tôi nhắc lại. Giấy ly hôn tôi đã ký. Một là anh ký vào rồi báo lại cho tôi. Hai là tôi sẽ nộp đơn ly hôn đơn phương. Kết quả chỉ có một. Mong anh tự trọng.”
Hai chữ tự trọng ấy như một cái tát trời giáng vào mặt anh.
Anh điên cuồng tìm cô. Gọi điện, nhắn tin, hỏi han khắp nơi. Anh chạy sang nhà ngoại nhìn con liên tục, chỉ sợ cô đưa con đi mất nhưng lại chẳng có đủ dũng khí để đón con về. Anh không biết phải đối mặt như thế nào với bố mẹ và gia đình bên vợ. Anh bỏ bê công việc, uống rượu giải sầu. Có đêm uống say mèm ở một quán quen, một cô gái gọi cũ đi ngang, lại gần mời mọc. Anh trợn mắt, bóp cổ cô ta, gào lên:
“Cút!”
Cô ta hoảng hốt, cầm gạt tàn đập vào tay anh rồi bỏ chạy.
Chưa bao giờ trong đời anh thảm hại như thế.
Anh nhớ vợ.
Anh sợ mất gia đình.
Anh sợ thật!
Anh vừa uống vừa khóc, vừa vò đầu bứt tai. Tờ đơn ly hôn cô ký, anh đã xé từ lâu.
Mấy hôm sau, khi đang ngồi co ro trong căn nhà bừa bộn, quần áo nhàu nhĩ, tóc tai xộc xệch, anh nghe tiếng mở khóa cửa.
Anh biết đó là cô. Anh lao ra.
Nhìn thấy cô, anh ôm chầm lấy, rồi quỳ sụp xuống ôm chân cô.
“Vợ ơi, anh biết anh sai rồi. Xin em. Xin em tha thứ cho anh.”
Cô cúi xuống nhìn anh.
Người đàn ông ấy, người cô từng dành cả tuổi thanh xuân để yêu, để tin, để hi sinh, giờ đang quỳ dưới chân cô, khóc lóc xin tha thứ.
Cô cầm lấy tay anh, giọng không nặng không nhẹ:
“Có những lỗi lầm, không phải một câu xin lỗi là xong. Tôi hy vọng chúng ta đến với nhau nhẹ nhàng, thì rời đi cũng nhẹ nhàng thôi. Tốt cho cả hai bên. Tôi về lấy đồ của tôi. Đơn ly hôn đơn phương tôi cũng nộp rồi. Bố mẹ đôi bên tôi cũng đã nói chuyện. Anh hãy chấp nhận, sống tiếp, và sống cho tốt phần đời còn lại. Chỉ là không có tôi thôi!”
Đó là câu dài nhất cô nói với anh kể từ khi biết chuyện.
Nó khiến anh hóa đá.
Anh chưa từng nghĩ một người vợ hiền như thế, một người phụ nữ từng yếu mềm như thế, lại có thể dứt khoát bước đi đến vậy.
Lời nói của cô nhẹ, không có lấy một giọt nước mắt, cũng không chừa cho anh bất kỳ khe hở nào để lách vào nương náu, tìm kiếm sự vỗ về.
Lần này, anh biết là hết thật rồi.
Anh mất vợ rồi.
Mất gia đình rồi.
Không còn cách nào giữ lại nữa.
Cô xách túi đồ, đi ra cửa.
…
Anh ngồi sụp xuống bên bàn ăn, hất đổ tất cả. Tiếng chén cốc rơi loảng xoảng, vỡ tan như thứ gì đó cuối cùng trong căn nhà này vừa vỡ nát.
Trong nỗi ân hận muộn màng, anh chửi rủa chính mình. Cái gì mà nhàm chán với chả im lặng? Cái gì mà an lành quá hóa vô tâm? Tại sao lại vì phần con mà đánh rơi phần người? Tại sao lại phản bội người đã ở bên mình những ngày khốn khó nhất? Tại sao người từng yêu mình nhất, bây giờ lại không thể tha thứ cho mình?
Nhưng mọi câu hỏi đều quá muộn…
Sáu tháng sau, sau những lần hòa giải và đủ thứ thủ tục rối rắm, tòa chính thức tuyên bố họ không còn là vợ chồng.
Bên nội không ai theo đến tòa.
Bố mẹ cô, cô cũng nói không cần đến. Việc là do cô bắt đầu, thì kết thúc cũng sẽ do cô tự mình kết thúc. Cô sớm đã thuê một căn nhà riêng, dọn ra ở cùng con từ mấy tháng trước. Cuộc sống cũng đã trở lại guồng quay của nó.
Nhiều người sốc khi biết cô ly hôn. Gặp cô, ai cũng ngập ngừng hỏi. Cô chỉ cười nhẹ:
“Vâng, bọn em kết thúc rồi. Mọi chuyện khép lại ở đây, em xin phép không nói thêm, tránh ảnh hưởng tâm lý con nhỏ. Thi thoảng bố cháu vẫn đón cháu về nội chơi với ông bà.”
Lâu dần, chẳng còn ai dám hỏi thêm.
Chỉ có cô bạn thân của cô là vẫn day dứt. Cô ấy thấy bất công thay cho bạn mình. Cô luôn ở bên cạnh để sẵn dàng lắng nghe, chờ một ngày bạn mình bật khóc, giận dữ, trút hết mọi uất ức ra ngoài. Nhưng ngày ấy không đến.
Một hôm, không nhịn được nữa, cô bạn thân hỏi:
“Này, tôi hỏi thật, bà yêu chồng bà chết đi sống lại như thế, vậy mà chỉ vì lão đi chơi gái, bà đòi ly hôn, lại còn không cho lão cơ hội quay về. Vì sao?”
Cô ngồi im một lúc.
Rồi cô mỉm cười, rất nhẹ.
“Tôi chưa bao giờ ly hôn vì anh ta đi bóc bánh trả tiền.”
Cô dừng lại, ánh mắt bình thản đến lạnh lẽo.
“Tôi ly hôn vì anh ta không chỉ lừa dối người khác… mà còn không dám thành thật với chính bản thân mình! Quan điểm của anh ta là phải cặp kè, bao nuôi thì mới là sai, còn chơi gái mất tiền thì được phép - đàn ông ai cũng vậy. Anh ta tự cho mình quyền làm bẩn một cuộc hôn nhân, rồi coi đó là chuyện bình thường.”
Cô ngả lưng ra sau ghế, giọng vẫn nhẹ tênh nói tiếp:
“Bạn tôi ạ, ai cũng có quyền xả rác.”
Rồi cô nhìn thẳng vào bạn mình, nói từng chữ:
“Nhưng tôi thì KHÔNG có nghĩa vụ phải NHẬN RÁC!”
Nói xong cô mỉm cười.
…
Cô bạn nghe xong, chợt sững lại, mắt mở to.
Như vừa hiểu ra điều gì đó.
Chưa kịp nói gì, đã bị huých tay:
“Thôi, đi nào. Đời còn dài… dai gái còn nhiều! Tại sao phải ôm mãi những điều không đáng?”
Nói rồi cô nheo mắt, bật cười.
Một tiếng cười khoan thai, nhẹ.
Nhưng dứt khoát!
Hóa ra buông một người không khó! Mà là khoan dung với chính bản thân mình, mới khó!
Muốn bình an, trước hết phải đặt mình vào đúng nơi mới được!
(Hết)
P/s: Truyện ngắn đầu tay, chờ ngày…nhận gạch. Nào gạch đủ để xây nhà sẽ viết tiếp truyện ngắn thứ hai. :D