Sen Lơ Ngơ

Sen Lơ Ngơ Lơ ngơ một chút, để lòng còn chỗ mơ. 😍

❤️Mí nàng nhớ theo dõi Sen để không bỏ lỡ truyện hay nha❤️Ủng hộ Sen bằng 1 đánh giá 5 sao nạ🥰
(2)

[HOÀN] Người ta gọi chú nhỏ của tôi là “đóa hoa cao ngạo trên vách núi” — vậy mà nay, chú đã kết hôn.Còn tôi, ngay trong...
13/06/2026

[HOÀN] Người ta gọi chú nhỏ của tôi là “đóa hoa cao ngạo trên vách núi” — vậy mà nay, chú đã kết hôn.

Còn tôi, ngay trong chính ngày cưới ấy, lại lỡ thích phải một “đóa hoa cao ngạo” khác — Từ Giai.

Anh cao đến 1m85, đầu húi cua gọn gàng, giữa một rừng công tử hào hoa, anh vẫn nổi bật nhất.

Bạn tôi bất ngờ đẩy tôi về phía anh, tôi run rẩy lắp bắp:

“Có thể… thêm WeChat không?”

Giữa tiếng hò reo trêu chọc, anh dập điếu thuốc, nở một nụ cười nhạt:

“Em còn nhỏ lắm.”

1

Đám cưới của chú nhỏ khiến cả nhà hân hoan như trúng hội. Người đàn ông lạnh lùng, ngạo mạn bao năm, cuối cùng cũng “bước xuống bệ thờ”.

Mẹ tôi thậm chí cảm động đến rơi nước mắt, cứ nói Bồ Tát đã hiển linh.

Tôi thì ngược lại, chẳng hề mong muốn đến dự. Từ nhỏ đến lớn, người tôi sợ nhất chính là chú nhỏ: lúc nào cũng lạnh như băng, khuôn mặt nghiêm khắc chẳng khác nào Diêm Vương. Đẹp trai thì có đẹp, nhưng phí hoài hết.

Nghe đâu, cô dâu chú nhỏ chỉ lớn hơn tôi đôi chút. Không hiểu sao chị ấy lại “nghĩ quẩn”, đi thích một người hơn mình tận tám tuổi. Nhưng tình yêu vốn là thế, có khi còn mạnh hơn cả khoảng cách thế hệ.

Mẹ tôi hay trêu chọc:

“Con chưa trải qua tình yêu nên không hiểu được. Người đàn ông lớn tuổi, thường biết thương người hơn. Đừng tưởng chú con lúc nào cũng lạnh lùng, xa cách — một khi yêu rồi thì chiều còn hơn vàng.”

Tôi vừa lựa váy vừa cười nhạt:

“Con dù chưa yêu cũng chắc chắn sẽ không bao giờ thích kiểu ‘đại thúc’ như chú nhỏ. Lạnh lùng thế thì con không chịu nổi đâu.”

Chỉ là… tôi không ngờ cú “vả mặt” lại đến nhanh như vậy.

2

Đám cưới của chú nhỏ xa hoa, khách khứa toàn nhân vật quyền thế. Nhưng ánh mắt tôi, chẳng hiểu sao, cứ bị hút mãi về một người.

Người đàn ông ấy mặc vest nhưng trông đầy lười nhác, chẳng kiểu cách. Khi người đối diện nói chuyện, anh chỉ lặng lẽ cầm ly rư ợu, ngón tay vuốt nhẹ miệng ly, thỉnh thoảng gật đầu.

Cả dáng vẻ ấy khiến tôi không thể rời mắt.

Bạn thân thấy tôi ngẩn ngơ, liền chọc ghẹo:

“Đường Đường, cậu bị yêu tinh câu mất hồn rồi à?”

Tôi ngớ người:

“Có khi thật đấy.”

Cô ấy nhìn theo ánh mắt tôi:

“Đừng nói với tớ là cậu để ý… Từ Giai?”

“Từ Giai?” Tôi tròn mắt. “Cậu quen anh ta à?”

“Trời ạ, sao cậu không biết? Đó là đối tác của công ty chú cậu, nổi tiếng lắm!”

Tôi bối rối chống chế:

“Tớ từ nhỏ đã sợ chú rồi, đâu có quan tâm ông ấy hợp tác với ai.”

Thế nhưng, ánh mắt tôi vẫn không rời được Từ Giai. Tôi khẽ hỏi:

“Anh ấy… có bạn gái chưa?”

Bạn tôi nhún vai:

“Đóa hoa cao ngạo trên núi, ai leo tới nổi mà có bạn gái chứ.”

Tôi lặng lẽ xoay ly rư ợu, lại hỏi nhỏ:

“Vậy… anh ấy bao nhiêu tuổi rồi?”

“Bằng tuổi chú cậu.”

Tôi khựng lại, ngơ ngẩn thốt lên:

“Hơn mình… tám tuổi?”

3

Đang mải ngắm nhìn, tôi bất ngờ bị bạn thân đẩy thẳng đến trước mặt Từ Giai.

“Thích thì phải dám tấn công chứ, Đường Đường!”

Suýt chút nữa tôi ngã vào ngực anh. Ngước lên, anh thật sự quá cao, khiến tôi luống cuống.

Từ Giai nhìn xuống, đôi mày nhướng nhẹ, giọng thản nhiên:

“Có chuyện gì không?”

Dưới bao ánh mắt cổ vũ, tôi cắn răng lấy hết can đảm, giọng run run:

“Anh… anh cho em xin WeChat được không?”

Xung quanh lập tức hò reo ầm ĩ.

Anh hơi nheo mắt, khẽ cười:

“Em bao nhiêu tuổi?”

Tôi cúi đầu lí nhí:

“Em… hai mươi rồi.”

Anh bật cười khẽ, dập điếu thuốc trong tay:

“Em còn nhỏ lắm.”

Cả đám càng hò hét dữ dội hơn, còn tôi thì đỏ bừng mặt, chẳng dám ngẩng lên.

Anh cúi mắt, thoáng nhìn gương mặt tôi đang đỏ rực, rồi “chậc” khẽ một tiếng.

Ngay sau đó, anh đưa chân đá nhẹ vào gã hò hét to nhất:

“Đừng ồn nữa, cô bé này mặt mỏng lắm.”

4

Hôm đó tôi mặt đỏ bừng bỏ chạy, coi như đã làm ra trò cười lớn nhất suốt 20 năm nay của mình. Có gì to tát đâu chứ? Không phải chỉ là một người đàn ông đẹp trai thôi sao?

Không phải chỉ là một người ngay cả cắt tóc húi cua vẫn đẹp trai thôi sao?

Không phải chỉ là một người có gu ăn mặc vừa đúng gu tôi thôi sao?

Tôi… cũng chẳng đến mức khao khát lắm.

Nhưng mà anh ấy thật sự quá có sức hút. Đây là lần đầu tiên tôi thấy có người mặc vest mà lại ra dáng bất cần, phong trần đến thế.

Có lẽ vì trong giới anh quá nổi tiếng, nên tôi chẳng cần cố ý tìm hiểu mà cũng biết được không ít thông tin.

Từ Giai là “hổ đội lốt cười” nổi danh trong thương giới, dù tôi có tám trăm cái tâm kế cũng chẳng đấu lại nổi anh.

Khoảng cách giữa tôi và anh quá xa, thế nên tôi đã nghĩ rằng duyên phận với anh chắc đến đây là chấm hết.

Chỉ là, tôi không ngờ rằng mình còn có thể gặp lại anh ở quán bar.

Càng không ngờ hôm đó tôi lại chật vật đến thế.

Hôm đó là sinh nhật bạn học, được mời nên cả ph òng ký túc của chúng tôi kéo nhau đến bar Lancho — nơi xa hoa, mức chi tiêu cũng rất cao.

Có lẽ là để chứng minh mình thật sự đã 20 tuổi, hoặc cũng có lẽ là không muốn bị những kẻ tự xưng đã lăn lộn xã hội vài năm coi thường, tôi và các bạn cùng ph òng đều thay “chiến bào”.

Tôi uốn xoăn mái tóc, mặc một chiếc váy dài hai dây màu đen.

Sóng to môi đỏ, bạn cùng ph òng nói tôi trông thật gợi cảm.

Ban đầu tôi vốn vui vẻ đi, nào ngờ giữa chừng lại bị vài gã đàn ông trung niên nhờn nhã chặn đường.

Trên đường đi vào nhà vệ sinh, tôi vô tình đụng phải một gã đàn ông trung niên sa y xỉn. Bọn họ có bốn người, ban đầu còn định chửi tục, nhưng khi nhìn thấy gương mặt tôi thì ánh mắt liền trở nên đầy tà ý.

Trong đó một gã bụng bi a nhìn tôi từ đầu đến chân:

“Ồ, em gái mới đến hả?”

Tôi lạnh mặt:

“Tránh đường.”

Nói rồi tôi bước sang bên, ai ngờ một gã khác lập tức chắn ngang:

“Đụng người rồi còn muốn đi à, em gái cũng chẳng hiểu chuyện nhỉ?”

Tôi nhướng mày liếc bọn họ, gương mặt không cảm xúc:

“Xin lỗi nhé, vừa rồi tôi không để ý.”

Nói xong tôi định rời đi, nào ngờ bọn họ vẫn dây dưa, thậm chí còn bắt đầu giở trò tay chân.

“Ha, chỉ là chuyện nhỏ thôi mà. Làm quen đi, nể mặt nhau, cùng uống một ly nào.”

Ánh mắt mấy gã đàn ông khiến tôi cực kỳ khó chịu, tôi lập tức nhíu mày, tránh khỏi bàn tay của họ:

“Mấy người bị bệnh à? Tôi quen biết gì các người sao?”

Một gã đàn ông trẻ hơn lập tức đổi sắc mặt:

“Đúng là cho cô thể diện rồi mà không biết điều! Tổng Giám đốc Ngô mời cô uống rư ợu là vinh hạnh của cô, còn bày đặt cái gì? Ăn mặc thế này chẳng phải là cố tình quyến rũ bọn tôi sao? Muốn bám đại gia không phải là mục đích của cô à?”

Tôi cũng tức giận:

“Tôi mặc kệ là Tổng Ngô hay Tổng Lưu, tôi không có hứng thú với các người.”

Hắn vươn tay túm lấy cánh tay tôi, muốn kéo tôi vào trong ph òng riêng bên cạnh.

Tôi cố gắng né tránh nhưng không thoát được, hắn quá khỏe, thế nào tôi cũng không giằng nổi cánh tay đang bị hắn nắm chặt. Tôi hét lớn cầu cứu.

Người trong các ph òng bên cạnh nghe thấy động tĩnh, có vài người ló đầu ra nhìn, nhưng chẳng ai dám giúp, dường như đều kiêng kỵ cái tên gọi là “Tổng Ngô” kia.

Ngay lập tức tôi hiểu ra — chắc hẳn gã Ngô này là một nhân vật có thế lực.

Lúc đó tôi mới thật sự cảm thấy sợ hãi, liền lớn tiếng gọi tên các bạn cùng ph òng.

Các bạn tôi chạy ra, vừa thấy liền sợ đến hốt hoảng, miệng nói:

“Mấy người là ai? Chúng tôi đã gọi cảnh sát rồi!”

Đồng thời vội vã lao tới định kéo tôi ra.

Nhưng sức nam sức nữ cách biệt quá lớn, bạn bè tôi chẳng những không kéo được tôi ra, mà còn suýt bị lôi cả vào trong ph òng.

Khoảnh khắc ấy tôi thấy đặc biệt bất lực và hối hận. Tôi đã liên lụy họ, sớm biết thế này tôi đã không gọi tên các bạn.

Giữa lúc hiện trường hỗn loạn, một giọng nói lười nhác vang lên, lập tức khiến không khí yên lặng lại.

“Ồ, náo nhiệt ghê nhỉ.”

Tôi quay đầu lại, bắt gặp một đôi mắt màu nâu nhạt.

Là Từ Giai.

5

Từ Giai đút hai tay vào túi quần, hơi ngẩng cằm về phía chúng tôi:

“Có chuyện gì thế?”

Tôi nhìn anh đang đứng cách đó không xa, trong lòng không tự chủ mà thở phào nhẹ nhõm. Không hiểu sao, tôi liền có một loại cảm giác — anh nhất định sẽ ra mặt, hơn nữa cũng chẳng hề kiêng dè cái gọi là “Tổng Ngô” kia.

Người đàn ông được gọi là Tổng Ngô kia lập tức buông tay đang túm lấy tôi, nhìn về phía Từ Giai:

“Hôm nay thật vinh hạnh được gặp Tổng Từ, đúng là hiếm có. Uống một ly nhé?”

Từ Giai cười nhạt:

“Uống thì miễn, chỉ là cô bé này tôi phải dẫn đi.”

Tổng Ngô sững người một thoáng, rồi cười nói:

“Cô bé này không hiểu chuyện, vừa rồi va vào tôi, ngay cả một câu xin lỗi cũng không có.”

Ánh mắt Từ Giai khẽ lướt qua tôi, rồi lại nhàn nhạt nhìn Tổng Ngô:

“Vậy Tổng Ngô muốn thế nào?”

Tổng Ngô nhìn tôi với ánh mắt đầy tà ý:

“Tôi cũng không làm khó, chỉ cần cô ta bồi tôi vài ly rư ợu, chuyện này coi như bỏ qua.”

Nghe vậy, Từ Giai bật cười, sau đó chậm rãi rút một điếu thuốc ra, ngậm lên môi, châm lửa:

“Cũng thật vất vả cho Tổng Ngô, ngần ấy tuổi rồi mà còn có tâm tư như vậy. Không biết chị dâu ở nhà có biết chuyện này không?”

Sắc mặt Tổng Ngô lập tức trở nên vô cùng khó coi:

“Tổng Từ nói vậy là có ý gì? Loại nữ sinh như thế này tôi gặp nhiều rồi. Ăn mặc thế kia chẳng phải là để câu dẫn tôi sao? Tôi chẳng qua là muốn thành toàn cho cô ta.”

Tên đàn ông trung niên nhờn nhã này suýt làm tôi tức đến phát khóc, đang định phản bác thì—

Từ Giai nhả ra một vòng khói thuốc, trong mắt ẩn ý trào phúng:

“Người ta là cô gái nhỏ, muốn mặc gì là quyền của người ta. Tổng Ngô thật sự cũng nên soi gương một lần xem mình là loại gì. Cậu nói xem, bỏ mặc một người như tôi không câu dẫn, mà lại phải đi câu dẫn cậu?”

Trong mắt Tổng Ngô dấy lên lửa giận:

“Từ khi nào mà Tổng Từ ngay cả mấy chuyện lặt vặt này cũng phải xen vào?”

Từ Giai búng nhẹ tàn thuốc, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo:

“Chuyện lặt vặt thì không đến mức, chỉ là cô bé này là cháu gái nhỏ của Chu Chấp. Hôm nay tôi mà không ra mặt, cậu cũng biết tính Chu Chấp thế nào — hắn xưa nay nổi tiếng bênh người nhà. Đến lúc ấy, chỉ e Tổng Ngô gặp phiền toái càng lớn.”

Nghe thấy thân phận của tôi, ánh mắt Tổng Ngô thoáng do dự.

Ngũ quan của Từ Giai vốn mang nét góc cạnh cứng rắn, khiến cho dù khóe môi anh có khẽ nhếch lên, người ta vẫn cảm nhận được khí lạnh thấu xương. Không khí thoáng chốc lặng ngắt.

Từ Giai lại cất giọng lười nhác:

“Nghe nói gần đây tập đoàn Ngô đang cạnh tranh dự án bất động sản ở khu Đông Thị. Tôi thấy công ty chúng tôi cũng đang rảnh, hay là… cũng tham gia thử xem sao?”

Nghe đến đây, gã đàn ông trung niên nhờn nhã — Tổng Ngô — lập tức vội vàng nở nụ cười:

“Đều do mắt kém của tôi, không biết cô bé này là cháu gái của Tổng Chu. Vừa rồi mạo phạm đến cô bé, hoàn toàn là lỗi của tôi. Để tạ lỗi, hóa đơn hôm nay của cô bé, tôi xin được trả hết.”

Từ Giai chẳng hề nể mặt, dập tắt điếu thuốc, sải bước đi tới, một tay khẽ kẹp lấy gáy tôi, trực tiếp kéo tôi về bên cạnh anh:

“Tôi còn phải gọi cô ấy một tiếng tiểu cháu gái, Tổng Ngô ở cái tuổi này lấy đâu ra mặt mũi mà gọi cô ấy là ‘em gái nhỏ’? Hóa đơn thì thôi khỏi, tôi sợ cô bé cảm thấy xui xẻo. Tôi thấy sau này Tổng Ngô cũng nên đừng tới quán bar này nữa. Nơi đây là chỗ vui chơi của giới trẻ, ngài đến chỉ khiến các cô bé sợ hãi thôi.”

Nói xong, anh liếc mắt ra hiệu cho các bạn cùng ph òng của tôi đang còn sững người. Các cô bạn lập tức hiểu ý, vội vàng chạy lại đứng cạnh anh.

Sắc mặt Tổng Ngô đen kịt, nhưng cuối cùng vẫn chỉ có thể nghiến răng:

“Tổng Từ nói phải, sau này tôi sẽ không đến chen vào chỗ vui chơi của giới trẻ nữa.”

Mấy gã đàn ông nhờn nhã rời đi, hiện trường mới khôi phục lại yên tĩnh.

Từ Giai cúi đầu nhìn tôi, giọng điệu nhàn nhạt:

“Lại gặp mặt rồi.”

Giọng trầm khàn, từ tính và dễ nghe, khiến tim tôi bất giác đập nhanh hơn. Tôi nhỏ giọng lặp lại:

“Lại gặp mặt rồi… vừa rồi cảm ơn anh.”

Sau đó tôi không nói thêm gì, chỉ âm thầm trách bản thân — sớm biết thế này đã chẳng đến quán bar, đây là lần thứ hai tôi chật vật như thế trước mặt anh rồi.

Có lẽ vì tôi quá im lặng, Từ Giai hơi cúi người xuống gần tôi, giọng nói nhẹ đến mức chỉ mình tôi nghe thấy:

“Sợ rồi à?”

Anh cúi gần đến mức tôi có thể ngửi thấy hương th uốc lá nhàn nhạt trên người anh, nhịp tim lại càng dồn dập.

Tôi thầm mắng mình không có tiền đồ, vội né tránh ánh mắt anh, cố tỏ ra cứng rắn:

“Không có. Chỉ là một đám đàn ông trung niên vô học, tôi mới không sợ họ.”

Tôi không ngẩng đầu, nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt Từ Giai luôn dừng lại trên người mình.

Anh bất chợt bật cười, tôi không nhịn được hỏi:

“Anh cười gì vậy?”

Tôi chạm phải đôi mắt sâu thẳm của anh, ánh mắt ấy dường như cong lên, mang theo chút trêu chọc:

“Không có gì, chỉ là thấy em để tóc thẳng… trông đẹp hơn thôi.”

6

Chúng tôi được Từ Giai đưa về trường. Vốn dĩ chuyện ở quán bar đã đủ khiến tôi cảm thấy mình làm phiền anh rồi, huống hồ tôi cũng chẳng ngờ anh lại nhớ đến tôi.

Thế nên khi anh mở miệng nói muốn đưa chúng tôi về trường, tôi lập tức lắc đầu từ chối:

“Không… không cần làm phiền Từ… chú… nữa.”

Tôi khó khăn lắm mới thốt ra được ba chữ “Từ chú nhỏ”, lòng bàn tay căng thẳng đến mức gần như sắp cào rách da.

Anh sững lại một chút, rồi bật cười:

“Từ… chú nhỏ à?”

Từ Giai cúi đầu nhìn tôi, tôi càng cúi thấp đầu hơn. Không phải anh vừa mới nói chính mình cũng phải gọi tôi một tiếng “tiểu cháu gái” sao?

Ánh mắt Từ Giai luôn dừng lại trên người tôi, tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bên đường, từng chiếc xe lướt qua, tôi không biết nên nói gì, chỉ đành lẩm nhẩm đếm số xe trong lòng.

Áp lực từ anh quá lớn, khi im lặng anh thật sự khiến người khác thấy đáng sợ, đến nỗi mấy cô bạn cùng ph òng của tôi cũng ngoan ngoãn đứng yên phía sau không dám lên tiếng.

Bất chợt, Từ Giai bật cười, tiếng cười ngắn gọn nhưng sang sảng:

“Được thôi, để Từ chú nhỏ đưa em về trường.”

Tôi vừa định mở miệng từ chối thêm lần nữa, anh dường như đã nhìn thấu, một tay khẽ kẹp gáy tôi, kéo thẳng tôi đến ghế phụ:

“Đừng nghĩ linh tinh, tiện đường thôi, chẳng phiền gì cả.”

Tôi còn muốn “nghĩ linh tinh” nữa chứ! Nhưng anh nói rõ ràng như vậy, tôi nào còn dám mở miệng.

Các bạn tôi cũng vội vàng chui vào xe. Tôi ngồi ghế phụ, không nhịn được len lén liếc nhìn anh. Đáng chết, gương mặt ấy đúng là quá đẹp.

Chỉ một bên mặt thôi mà cũng khiến tim tôi rung động. Đây là ghế phụ của anh, chẳng phải một chỗ rất đặc biệt sao?

Nghĩ đến điểm này, khóe môi tôi không tự chủ được mà khẽ cong lên.

----------
🤫 Đọc trọn bộ chỉ với 2 thao tác nhỏ thôi nè:
👍 Bước 1: Cho Sen xin một cái LAI thật ấm áp vào bài viết nha
💬 Bước 2: Gõ đúng mã -- 304634 -- vào bình luận, nếu chưa thấy l!nk hiện ra thì chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN là thấy nha
Hệ thống sẽ tự mở FULL khi bài đạt đủ 16 LAI đó🥺💕
Tên truyện: EM GỌI ANH LÀ CHÚ
Tình trạng: Đã hoàn thành

304634

[Hoàn] Một ngày trước đám cưới, tôi vô tình nhận được đoạn tin nhắn giữa anh ta và một người bạn cũ. Nội dung bên trong ...
13/06/2026

[Hoàn] Một ngày trước đám cưới, tôi vô tình nhận được đoạn tin nhắn giữa anh ta và một người bạn cũ. Nội dung bên trong như một cú tát thẳng vào mặt tôi:

 

“Tôi chưa từng gặp ai dễ lừa như cô ta.”

 

“Cô ta là con nhà đơn thân, thiếu thốn tình cảm, cậu biết mà.”

 

“Chỉ cần đối xử tốt một chút là cô ta liền chủ động dính lấy tôi.”

 

Tôi chết lặng.

 

Người mà tôi từng tin là bến đỗ cuối cùng, hóa ra lại coi tôi như một món đồ chơi trong tay.

 

Tôi cứ ngỡ rằng mình đã tìm thấy tình yêu, nhưng rốt cuộc, tất cả sự chân thành đều bị đem ra làm trò cười.

1



Khi Tô Nguyên bước vào nhà mà không thấy tôi dưới ph òng khách, đúng như tôi nghĩ, anh lên lầu.



Trong ph òng ngủ, tôi chỉ bật ngọn đèn ngủ vàng dịu ở đầu giường. Cả người tôi thu mình lại trong vùng sáng lờ mờ ấy, khoanh tay chờ đợi.



Tôi vừa khóc xong. Nhưng tôi không muốn anh nhìn ra điều đó — vì nếu để lộ, tôi sẽ mất hết khí thế.



Anh lặng lẽ bước đến, vòng tay ôm tôi từ phía sau, rồi cúi xuống hôn lên cổ tôi.



Trên người anh phảng phất mùi kẹo chanh ngọt ngào. Tôi bỗng nghĩ: Phải chăng trước đám cưới, anh lại đi chơi bời đâu đó? Nếu không, sao lại có mùi vị như thế?



Tôi hất mạnh anh ra.



Ánh đèn mờ phản chiếu trong mắt anh thành những mảng tối không rõ ràng. Anh chỉ hơi nhướng mày, hỏi bằng giọng nhẹ tênh:



— “Vợ yêu?”



Đầu ngón tay anh lướt qua khóe mắt tôi, mang theo cảm giác như thiêu như đốt.



— “Em khóc à?”



Tôi ghét cái cách anh luôn đọc vị người khác dễ dàng như vậy.



Chính điều đó khiến tôi bị anh dắt mũi suốt thời gian qua mà không hay.



Tôi siết chặt tay, nói từng chữ:



— “Tô Nguyên , chúng ta… đừng kết hôn nữa.”



Anh sững lại vài giây, ánh mắt thoáng ki nh ng ạc.



Rồi không để tôi kịp phản ứng, anh bịt miệng tôi, đè tôi xuống sofa, tay tắt đèn nhanh gọn như thể đã tính trước.



Cả căn ph òng chìm trong bóng tối.



Tóc anh lướt qua hõm cổ tôi, khiến một trận ngứa ngáy nhè nhẹ lan khắp da thịt.



Tôi vùng vẫy, dùng chân đạp mạnh, nhưng anh giữ chặt đầu gối tôi lại.



— “Suỵt, đừng nói nữa… vợ yêu.”



Trong bóng tối, tôi mới nhận ra giọng anh đã khàn đi từ lâu, trầm thấp và run rẩy.



Anh biết. Anh đoán được hết.



— “Em đã đọc đoạn tin nhắn đó rồi, đúng không?”



Quả nhiên, anh ta rất thông minh.



Chỉ cần nhìn thoáng qua biểu cảm của tôi, anh đã đoán ra mọi chuyện.



Người lạ kia đã gửi cho tôi đoạn trò chuyện giữa anh và bạn bè trước đây — nội dung ghê tởm như thể một cuộc trao đổi giữa thợ săn và con mồi.



Anh ta từng khoe rằng quen tôi vì tôi quá dễ lừa.



Anh ta cười nhạo tôi khi nhận lấy bó hoa hồng giảm giá sau Valentine mà vẫn trân trọng như quà tặng từ trái tim.



Anh ta khinh miệt chiếc khăn len tôi tự tay đan, bảo chưa từng đeo vì “quê mùa hết sức.”



Anh ta nói tất cả chỉ là trò chơi, còn tôi thì ngây thơ tin là thật — điều đó làm anh ta thấy buồn cười vô cùng.



— “Những thứ đó đều là ảnh ghép cả.”



Hơi thở anh ta phả lên xương quai xanh tôi, len lỏi qua từng lọn tóc.



Rồi đột ngột, anh cắn tôi một cái — không mạnh, nhưng đủ để kéo tôi trở lại thực tại, đầy đau đớn và hoang mang.



Ảnh chụp màn hình rất nhiều, thời gian trên điện thoại cũng có, hơn nữa những chuyện xảy ra lúc đó đều khớp cả, ai mà tin được là ảnh giả.



Tôi nắm lấy gáy anh ta, muốn kéo cái đầu đang cọ loạn kia lên.



“Anh có phải luôn nghĩ rằng tôi rất dễ bị lừa không, Tô Nguyên?”



“Lừa gạt tôi mang lại cho anh cảm giác thành tựu đến vậy sao?”



Trong bóng tối, anh ta vẫn kiên trì ôm chặt tôi, không nói gì.







Thật ra nghĩ lại, khi chúng tôi mới bên nhau, mỗi lần anh ta đăng bài lên mạng xã hội, chỉ có tôi bấm “thích”.



Dù có bạn chung, nhưng chưa bao giờ thấy người khác tương tác.



Tôi còn ngốc nghếch tưởng rằng điều đó chứng tỏ tôi rất quan trọng trong lòng anh ta.



Buồn cười thật, đó chỉ là một cách anh ta đối phó với bạn gái, chẳng tinh vi gì, nhưng đủ để lừa tôi.



2



Tối qua, chúng tôi ngủ riêng, lần đầu tiên sau hai tháng ba ngày.



Tôi đã có một giấc mơ chẳng mấy đẹp đẽ, khiến những ký ức đã bị phủ bụi từ rất lâu ùa về.



Dường như đó là lúc tôi vừa mới xác định quan hệ với anh ta.



Chúng tôi hẹn đi chơi buổi tối ở công viên giải trí mới mở, gặp nhau trước thư viện.



Từ sáng tôi đã bắt đầu trang điểm, thay hết bộ đồ này đến bộ đồ khác.



Bạn cùng ph òng của tôi ngạc nhiên vì cô gái bình thường ít nói như tôi lại có thể làm ầm lên như vậy, tôi đã đến sớm hơn một tiếng.



Lần đầu hẹn hò, tim tôi đập như trống dồn.



Nhưng tôi đã đứng đợi đến khi những ngọn đèn đường lần lượt sáng lên, vẫn không thấy anh ta đâu.



Tôi chờ trong làn gió thu lạnh lẽo hơn hai tiếng, cuối cùng anh ta gọi điện.



Trong điện thoại, anh ta đầy vẻ áy náy, nói với tôi rằng làm thí nghiệm nên quên mất thời gian.



Sau này, có lần anh em của anh ta lỡ miệng nói ra, hôm đó anh ta thực ra đang cày game thâu đêm trong quán net.



Khi ấy, tôi có buồn không nhỉ?



Tôi không còn nhớ rõ nữa, thật ra tôi luôn bị người khác bỏ rơi, không nói thì thôi, nhưng tôi đã quen rồi.



Sau đó, anh ta tặng tôi một bó hoa, thế là tôi lại vui vẻ chạy theo anh ta.



Trong đoạn tin nhắn đó, anh ta gọi tôi là “ngốc”.



Vừa ngốc vừa dễ dỗ.



3



Lần đầu tiên, tôi chỉ làm bữa sáng cho một mình mình, dù ngày nào tôi cũng dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng cho anh ta.



Anh ta mặc chiếc áo thun rộng thùng thình, chống cằm ngồi đối diện tôi trên bàn ăn.



Đôi mắt đào hoa của anh ta luôn có vẻ dịu dàng sâu lắng.



“Không có phần của anh à?”



Tôi gật đầu, cúi mắt khuấy tách cà phê trước mặt.



“Dù sao anh cũng chê em làm không ngon mà.”



Thật ra, từ khi mới bắt đầu quen nhau, tôi thường mang bữa sáng cho anh ta.



Nhưng trong đoạn tin nhắn kia, anh ta hoặc chỉ ăn qua loa vài miếng, hoặc quay lưng tặng luôn hộp cơm tôi tỉ mỉ chuẩn bị suốt cả buổi cho người anh em nào đó không có thời gian mua đồ ăn sáng.



Anh ta ngồi đối diện bật cười.



Tôi ngẩng lên, trừng mắt nhìn anh ta.



“Anh sai rồi, vợ.”



Ánh sáng buổi sớm lướt qua đôi mắt anh ta một cách thong d**g.



Tôi luôn cảm thấy anh ta đối diện với mối quan hệ này thoải mái hơn tôi nhiều.



Tôi không phải không biết anh ta đã có bao nhiêu mối tình trước tôi, những kỹ năng này đã được tôi luyện qua biết bao nhiêu người yêu cũ.



Còn tôi là mối tình đầu của anh ta.



Đến bây giờ, vốn dĩ hôm nay chúng tôi định đi đăng ký kết hôn.



Thực ra hai bên gia đình đã gặp mặt, nhà cửa, xe cộ cũng bàn xong, tôi nói không cưới là không cưới, tôi cũng hình dung được người xung quanh sẽ nói gì về tôi.



Nào là bướng bỉnh, kiêu kỳ, chuyện cũ như thế đáng để bận tâm sao?



Tôi đứng dậy đi ra cửa, hôm nay tôi vốn xin nghỉ cả ngày vì đây là ngày tốt do thầy phong thủy mà mẹ tôi mời chọn, rất thích hợp để đi đăng ký kết hôn.



Nhưng giờ tôi chuẩn bị đi làm lại rồi.



Khi mở cửa bước ra, cổ tay tôi bị ai đó nắm lấy từ phía sau.



Anh ta không hỏi rằng hôm nay chúng tôi không phải đi đăng ký à, cũng không bảo rằng nếu tôi đi thì đừng về nữa, chỉ dùng đôi mắt bình thản nhìn tôi, thậm chí còn có chút bất lực.



Sự bình thản đó khiến tôi cảm thấy mình như đang làm trò trẻ con.



“Anh thấy bữa sáng của Lâm Dục rất ngon, đặc biệt ngon.”



Anh ta giơ tay cài lại chiếc cúc áo tôi chưa kịp cài do vội vã.



Chúng tôi im lặng nhìn nhau hồi lâu.



Ánh mắt anh ta như thể chỉ cần tôi chạm vào là sẽ bị tan chảy.



Tôi lùi một bước thì bị anh ta kéo lại, sau đó anh ta ôm eo và hôn tôi.



Không giống như nụ hôn chào buổi sáng thường ngày, lần này giống như muốn nuốt chửng tôi vậy.



4



Tôi hơi rối bời, ngồi vào bàn làm việc mà vẫn không biết mình đã thoát khỏi sự kìm kẹp của anh ta bằng cách nào.



Đồng nghiệp nhìn thấy tôi, đi tới bên cạnh.



“Không phải chiều nay cậu đi đăng ký kết hôn sao? Mình không nhìn nhầm chứ, cậu yêu công việc đến mức này à?”



Tôi xoa xoa thái dương, nhún vai với cô ấy, chẳng còn chút sức lực nào để giải thích.



Trong hộp thư điện tử lại có một email mới.



Người gửi là cùng một người với đoạn tin nhắn trước đó.



Nội dung rất đơn giản, dường như là một bức ảnh chụp lén:



Trong ảnh là một người phụ nữ mặc váy trắng kéo vali đi qua sân bay.



Kèm theo một chuỗi tin nhắn:



“Cô biết cô ấy không? Cô ấy tên là Bạch Khả Hân, là mối tình đầu của Tô Nguyên.”



“Tô Nguyên đối với Bạch Khả Hân không giống như đối với những người phụ nữ khác, cô ấy đã quay về…”



“Bây giờ, cô còn nghĩ rằng mình có thể giữ được anh ta không?”







Tôi nghĩ, cái kiểu khiêu khích giống như học sinh tiểu học thế này, không đáng để người trưởng thành như tôi lãng phí một giây phút nào.



Tôi đóng cửa sổ, cố gắng tập trung trở lại vào bản báo cáo, nhìn chằm chằm vào cái kẹp giấy hình cánh bướm, nhưng dù cố gắng thế nào, tâm trí tôi cũng chẳng thể tập trung được.



Bạch Khả Hân à…



Tôi biết cô ấy.



Phải nói rằng, những ai từng biết Tô Nguyên đều biết đến cô ấy.



Bạch Khả Hân, người yêu cũ của Tô Nguyên, dù hai người đã chia tay từ rất lâu, nhưng cái tên đó vẫn luôn tồn tại trong những lời bàn tán rải rác của người khác.



Cô ấy cũng là cơn ác mộng của tôi khi đó.



Mọi người xung quanh đều dự đoán tôi sẽ bị Tô Nguyên bỏ rơi sau bao lâu, liệu khi Bạch Khả Hân quay về, cái gã kiêu ngạo như Tô Nguyên có còn ngoảnh lại không.



Nhưng rồi tôi và Tô Nguyên ở bên nhau đến tận bây giờ, còn Bạch Khả Hân thì chưa từng quay về.



Giờ đây, sự cân bằng kỳ lạ đó lại bị phá vỡ một lần nữa.







Tôi nhíu mày, đến giờ ăn trưa, bình thường tôi sẽ hỏi Tô Nguyên trưa nay ăn gì.



Đó là thói quen của chúng tôi, chia sẻ những chuyện thường ngày, đến mức bạn thân cứ trêu rằng sắp kết hôn rồi mà vẫn ngọt ngào như đang trong giai đoạn yêu đương.



Nhưng sau khi đọc đoạn tin nhắn đó, tôi thật sự không muốn nhắn thêm dù chỉ một dấu chấm câu với anh ta.



Tôi không biết rốt cuộc Tô Nguyên coi tôi là gì, một con ngốc dễ lừa, dễ dỗ sao?



Trong khi anh ta chơi đùa với tôi trong lòng bàn tay, tôi lại cứ mãi, mãi thích anh ta như vậy.



Chỉ cần nghĩ đến điều đó thôi, tim tôi đã đau âm ỉ như có ai dùng dao cùn cắt ngang qua.



Đúng lúc đó, điện thoại rung lên, Tô Nguyên gửi cho tôi một bức ảnh.



Ba món mặn, một món canh.



Anh ta lại hỏi tôi, “Ăn cơm chưa?”



Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh đó vài giây, rồi xóa thẳng WeChat của anh ta.

----------
Chỉ mất 3 giây để nhận lin đọc truyện nè:
1️⃣: Nhấn LIKE bài viết này trước nhé
2️⃣: Để lại mã 306789 dưới phần bình luận là xong
Nhớ chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN để thấy lin nhé. Đủ 16 LAI là truyện sẽ tự động mở FULL🫶✨
Tình trạng: Đã full

306789

[HOÀN] Triệu Kinh Đình không hề yêu tôi.Anh ấy không bế con của chúng tôi.Không quan tâm đến sự nghiệp của tôi.Mỗi lần c...
13/06/2026

[HOÀN] Triệu Kinh Đình không hề yêu tôi.

Anh ấy không bế con của chúng tôi.

Không quan tâm đến sự nghiệp của tôi.

Mỗi lần có phóng viên nhắc đến tôi ở nơi công cộng,

Anh ấy luôn mím chặt môi, chưa từng trả lời.

Lại một lần cãi nhau, tôi cười hỏi anh:

“Triệu Kinh Đình, lẽ nào em không xứng đáng để anh giới thiệu với bạn bè sao?

Là vì em không đủ tư cách, hay vì em không xứng với anh?”

Anh luôn đỏ mắt giải thích:

“Kim Nguyện, em đừng làm loạn nữa.

Đợi thêm một chút được không?”

Tôi cười đến mức chảy cả nước mắt.

“Vậy thì ly hôn đi.”

Triệu Kinh Đình không hề yêu tôi.

Anh ấy không bế con của chúng tôi.

Không quan tâm đến sự nghiệp của tôi.

Mỗi lần có phóng viên nhắc đến tôi ở nơi công cộng,

Anh ấy luôn mím chặt môi, chưa từng trả lời.

Lại một lần cãi nhau, tôi cười hỏi anh:

“Triệu Kinh Đình, lẽ nào em không xứng đáng để anh giới thiệu với bạn bè sao?

Là vì em không đủ tư cách, hay vì em không xứng với anh?”

Anh luôn đỏ mắt giải thích:

“Kim Nguyện, em đừng làm loạn nữa.

Đợi thêm một chút được không?”

Tôi cười đến mức chảy cả nước mắt.

“Vậy thì ly hôn đi.”

1

Ngày con gái tôi chào đời, Triệu Kinh Đình không hề xuất hiện.

Tôi nhìn đứa trẻ nằm bên cạnh, rồi dời ánh mắt sang người dì của anh.

Bà ấy nhíu mày, hết lần này đến lần khác gọi điện thoại.

Nhưng không lần nào được kết nối.

“Dì à, đừng gọi nữa, được không?”

Tôi càng cảm thấy nực cười hơn: “Anh ấy sẽ không quay lại đâu.”

Hôm nay là buổi diễn đầu tiên tại Anh của nghệ sĩ violin Tề Vị.

Tối qua sau khi hoàn thành xong dự án lớn gần đây, Triệu Kinh Đình thậm chí không về nhà mà lập tức đặt vé chuyến bay sớm nhất sang London, chỉ để xem buổi diễn mở màn của người cũ.

Màn hình điện thoại sáng lên trong im lặng, cập nhật tin tức theo thời gian thực.

Buổi diễn đầu tiên của nghệ sĩ violin Tề Vị đã kết thúc thành công.

Tôi đeo tai nghe, mở video phỏng vấn.

Trước ống kính, Tề Vị nở nụ cười ung dung, mặc váy dài màu champagne, trang điểm tinh tế, nụ cười dịu dàng.

“Cảm ơn mọi người, tôi rất vui khi chặng đầu tiên được diễn tại đây, lại còn nhận được nhiều phản hồi như vậy, thật sự là vinh dự lớn lao với tôi.”

Một phóng viên cười hỏi tiếp:

“Cô Tề, vừa rồi ở hậu trường, chúng tôi thấy rất nhiều tiền bối trong giới âm nhạc đến ủng hộ, vậy người cô muốn cảm ơn nhất là ai?”

Tề Vị nở nụ cười ngọt ngào trước ống kính.

“Mỗi vị tiền bối và bạn bè tôi đều vô cùng cảm kích.”

Cô ấy ngập ngừng một lúc, như đang chọn từ.

“Nhưng lần này, người tôi muốn cảm ơn nhất, là một người bạn tôi đã quen biết rất, rất nhiều năm.”

Tề Vị ngẩng đầu, nhìn thẳng vào ống kính.

“Có nhiều điều, tôi không biết nên nói với anh ấy thế nào ngoài đời, vậy nên mượn dịp đặc biệt hôm nay để nói.”

Giọng cô ấy hơi run, như đang cố kìm nén xúc động.

Cô ấy dường như nghẹn lại một chút.

“Mặc dù năm đó…

Chúng tôi vì vài lý do khách quan… mà phải chia xa, nhưng trong lòng tôi, anh ấy mãi mãi là người bạn tốt nhất.”

“Tôi muốn nói với anh ấy rằng, tôi luôn biết rõ, anh là một người rất, rất tốt.”

Tim tôi như ngừng đập trong khoảnh khắc đó.

Cả đầu ngón tay cũng bắt đầu tê rần.

Tôi mở phần bình luận, toàn là những dòng được thả tim nhiều nhất:

【Trời ơi, Tề Vị đang nói về Triệu Kinh Đình đúng không, người có mắt đều nhìn ra được!】

【Chắc chắn là anh ấy rồi, năm xưa hai người họ đẹp đôi cực kỳ, chim hoàng yến và công tử hào môn, đúng chuẩn kiểu “bạch nguyệt quang & mối tình dang dở”!】

【Bạn bè? Lừa ai vậy? Nhìn ánh mắt kia rõ ràng còn yêu mà!】

【Hu hu hu, không cam lòng nổi, bạch nguyệt quang mãi là bạch nguyệt quang, ai đến sau cũng không bằng được!】

【Triệu Kinh Đình đúng là si tình, để xem buổi diễn của bạch nguyệt quang, bay suốt đêm sang tận London, hóa ra ngay cả đại boss cũng có người không thể buông bỏ.】

【Vị phu nhân họ Triệu kia chắc đang khóc ngất trong ph òng sinh rồi, haiz, ai bảo ngày xưa lại cưới một người còn vương vấn người cũ.】

【Chính thất mà lại thua bạch nguyệt quang, đúng là mất mặt thật. Nhưng mà Thẩm Kim Nguyện cũng chẳng có tư cách để buồn đâu, dù gì hai người họ cũng chỉ là hôn nhân thương mại, làm sao so được với tình yêu thật sự.】

Từng chữ, từng dòng đều là sự giễu cợt dành cho tôi.

Tôi tắt điện thoại, hoàn toàn chết tâm.

Triệu Kinh Đình là chồng tôi.

Tề Vị, là người anh từng yêu sâu đậm thuở thiếu thời.

Còn tôi, chỉ là một trò cười.

2

Buổi tối hôm đó, cửa ph òng bất ngờ bị đẩy ra.

Tôi ngẩng đầu lên, thấy Triệu Kinh Đình đang đứng ở cửa.

Vest vẫn chỉnh tề, nhưng tóc đã rối, quầng thâm hiện rõ dưới mắt.

Khoảnh khắc ấy, ánh mắt anh dừng lại trên người tôi.

Tôi tránh ánh mắt của anh ấy.

Chị Nguyệt đang bế con, nhẹ nhàng dỗ dành.

Thấy Triệu Kinh Đình bước vào, chị cười nói:

“Chúc mừng Tổng Giám đốc Triệu, là một tiểu công chúa đấy ạ.”

Triệu Kinh Đình liếc nhìn đứa trẻ, nét mặt không hề gợn sóng.

“Đứa bé khỏe mạnh chứ?”

Dì Thẩm cứ tưởng Triệu Kinh Đình sẽ bế con một cái, nên đưa tay trao đứa bé cho anh.

Thế nhưng, Triệu Kinh Đình hoàn toàn không có ý định đó.

Dì Thẩm hơi lúng túng, đành rút tay lại.

“Các chỉ số đều ổn, tuy sinh sớm một chút nhưng cân nặng đạt chuẩn, không cần vào lồng ấp.”

Triệu Kinh Đình gật đầu: “Vất vả rồi.”

“Chị ôm bé ra ngoài trước đi, tôi cần nói chuyện với Kim Nguyện một lát.”

----------
Chỉ mất 3 giây để nhận lin đọc truyện nè:
1️⃣: Nhấn LIKE bài viết này trước nhé
2️⃣: Để lại mã 302514 dưới phần bình luận là xong
Nhớ chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN để thấy lin nhé. Đủ 16 LAI là truyện sẽ tự động mở FULL🫶✨
Tình trạng: Đã full

302514

Address

Hà Huy Tập
Da Nang
50300

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Sen Lơ Ngơ posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Sen Lơ Ngơ:

Share