12/02/2023
OUR BELOVED SUMMER
Woong người lớn hơn chúng ta nghĩ..!
Không phải là Gu Woong của Yumi’s Cells, bài viết này dành cho Choi Woong, chàng hoạ sĩ ấm áp tựa nắng hạ mà mình ngày nhớ đêm mong.
Nếu mùa hè năm nay, ta có một Hae Kang trẻ trâu hiểu chuyện, thì mùa đông lại có sự xuất hiện của chàng trai mùa hạ trẻ con, ấu trĩ nhưng thực ra là hiện thân của sự trưởng thành.
Lựa chọn sống an nhàn khi chỉ mới 18 tuổi là lười biếng và thảm hại?
Chắc ai ai cũng đọc được câu :”Đừng chọn sống an nhàn khi còn trẻ” ở đâu đó trên mạng.
Ấy vậy mà, Choi Woong lựa chọn sống an nhàn khi vừa mới được sinh ra cơ nên mới bị bạn gái mắng là thảm hại. Theo cá nhân mình, Woong không hề lười biếng mà thực sự khác biệt, thế giới của Woong, thế giới của một con người hướng nội và thuận não phải đang phải hoà nhập vào lối sốngcủa những con người thuận não trái, nói đúng ra thì tất cả mọi học sinh đều bị ép sống theo lối sống này. Thành tích, sự vội vã chính là thứ rào cản bóp nghẹt sức sáng tạo của những con người yêu nghệ thuật nên Woong chưa từng cố gắng đặt ra mục tiêu hay áp lực chạy theo một thành tích nào đó!
Woong cảm thấy buồn ngủ khi cố gắng nhòi nhét những kiến thức sách vở nhưng lại hoàn toàn tỉnh táo khi đặt bút vẽ tranh. Woong chán đoc sách giáo khoa nhưng lại là người đọc gần hết sách thư viện. Trước khi Kook Yeon Su bước hụt một chân vào đời anh, Woong là như thế, chán học, hay ngủ, thích vẽ tranh, yêu đọc sách để đắm chìm vào một thế giới mới của riêng mình. Nói Woong lười biếng và thảm hại là không đúng bởi lẽ Yeon Soo đang sống quá nhanh nên thấy Woong sống chậm, sống chậm không phải là vô nghĩa mà là đang thực sự tập trung sống đúng phần của mình, sau một thời gian dài yêu nhau Yeon Soo cũng nhận ra là mình ghen tị và muốn được sống chậm như thế đến nhường nào…!
Mình đã từng như Woong, ngủ trong tất cả các tiết học, tập vở trắng tinh không ghi chép một chữ nào, trong lớp vẽ vời linh tinh,… nhưng vì hai chữ ổn định và không muốn kiếm tiền từ sở thích, mình đã thi đại học và chọn ngồi văn phòng, tổng cộng 7 năm trời mà không hề vẽ tranh … cho nên, mình ngưỡng mộ sâu sắc Woong, người có tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến =))
Woong kiên định như những toà nhà anh vẽ
Nhìn những mối quan hệ xung quanh Woong, cậu bạn cùng nhau lớn lên, đứa em làm quản lý nhưng không được việc mấy, cô bạn gái chia tay 5 năm như mới hôm qua, cô ca sĩ nổi tiếng anh xem như ân nhân… Woong là một người không thích sự thay đổi nên một khi ai đó đã xuất hiện trong trái tim là Woong lười dọn đi lắm =)) Woong chỉ vẽ những thứ bất biến với thời gian như toà nhà, khung cảnh, kiến trúc cổ và đặc biệt không vẽ con người, da thịt vẫn thế, nhưng quần áo mỗi năm mỗi khác và lòng dạ thì luôn đổi thay.
Vì thế, không lấy làm lạ khi Kook Yeon Su bảo “đã 5 năm rồi” thì Choi Woong lại đáp “Chỉ mới có 5 năm thôi”…
Sự kiện định của Woong còn thể hiện rất rõ ràng qua từng tập phim, mỗi khi làm việc anh luôn mặc một bộ quần áo jean, không thể vẽ tranh được khi có người đứng quan sát (trừ buổi khai trương Seon Shop vì lúc đó anh đã phá lệ), luôn sống đơn thuần không thị phi dù đã nổi tiếng, luôn giấu kín những suy nghĩ tiêu cực với mọi người…
Ban ngày nằm dưới ánh nắng, ban đêm nằm dưới ánh đèn, lấy vẽ làm niềm vui
Lý do Woong nói Yeon Soo là người huỷ hoại cuộc đời anh vì cô chính là người duy nhất có thể làm sụp đổ thành trì kiên định của Woong.
Một Woong chỉ muốn cả ngày nằm lì phơi nắng như mấy miếng thịt ba chỉ cũng phải vì Yeon Soo mà bon chen vào Đại học và bắt đầu chuỗi ngày thức đêm học bài.,chột dạ lên tìm việc làm vì sợ Yeon Soo nghĩ mình thảm hại, vẽ tranh trước mặt công chúng vì đề nghị của Yeon Soo…
Woong càng hạnh phúc vì tình yêu thì anh càng lệch ra khỏi quỹ đạo mình từng vẽ ra, đến khi Yeon Soo còn quan trọng hơn lý tưởng của mình thì cô lại nói chia tay, khiến cho Woong cảm thấy vừa bị vứt bỏ một cách đáng thương.
Níu kéo cũng vô ích vì anh không rõ lý do, vứt bỏ đoạn tình cảm này thì cũng không đành vì như mình nói ở trên, Woong lười lắm, lười dọn dẹp cả trái tim…
Cuộc đời Woong hiện tại như những bức tranh, nhìn sơ qua thì có vẻ đẹp nhưng nhìn gần lại phát hiện ra lấm tấm nhiều lỗi sai.
Woong đã từng nói mình không kiếm tiền từ việc vẽ tranh, cũng đúng nhỉ? Ngay cả sở thích mà còn bị chi phối bới tiền bạc thì sống trên đời còn gì vui nữa? Nhưng anh vẫn chọn kiếm tiền bằng cách này chứng tỏ rằng nỗi đau khi bị Yeon Soo bỏ rơi lớn hơn rất nhiều lần so với việc dùng sở thích để kiếm tiền, đến quy tắc cuối cùng cũng bị phá vỡ… đó chính là lý do anh luôn tủi thân bảo Yeon Soo đã huỷ hoại đời mình. Mỗi quyết định đều là do anh lựa chọn, là trách nhiệm của anh, anh chỉ oán trách rằng sao mình không thể dùng cả đời để thực hiện quyết định này… và anh đã oán trách người tước đi quyền ấy của mình…
Tử tế là bản chất của sự trưởng thành
“Là chúng ta mà? Chúng ta yêu đương tử tế chứ đâu qua loa?”
Sự tử tế đến như cái cách Woong cùng Yeon Soo đi giữa trời mưa, Woong luôn nghiêng dù về phía Yeon Soo, nhìn nụ cười hạnh phúc kia thì dù cả người có ướt lạnh cũng không mảy may nhận ra. Yêu thương tử tế từ khi còn là cậu bé, biết dẫn bạn về nhà ăn cơm và mỗi ngày đem cơm hộp cho bạn … sau này là tự nấu và mang cơm đến cho bạn gái.
Tử tế như cách anh giúp bạn gái nhận sai, “em chỉ cần xin lỗi thôi dù gì anh là người chịu thua trước mà!”…
Tử tế như cách im lặng ngắm Yeon Su ngủ say mà quay đi khi giả vờ như vừa bước vào khi cô thức giấc…
Lâu lắm mới có một anh nam chính cù nhây, tấu hài nhưng thú vị đến như vậy. Tập đầu tưởng chừng như anh đơn giản, thuần khiết như chính nụ cười tươi rói của mình nhưng càng về sau, mình cảm giác như đang vừa xem phim vừa bóc vỏ quýt, bóc xong vỏ quýt lại đến xơ quýt, càng hiểu càng yêu thương nhân vật này nhiều hơn