14/01/2026
Liều một chút, sai thì sửa – chứ sợ mãi thì chẳng có gì.
Cuộc đời vốn dĩ chẳng dành phần dễ cho ai.
Người dám đi, dù sai, vẫn tiến bộ hơn người chỉ biết đứng yên mà lo nghĩ.
Thật ra, không ai sinh ra đã giỏi, đã đúng, đã tự tin.
Chỉ là họ từng sợ, rồi chọn bước qua nỗi sợ ấy – còn người khác thì chọn ở lại.
Sai thì sửa, ngã thì đứng lên, thua thì làm lại.
Mỗi vết sẹo là một bài học, mỗi lần vấp là một lần trưởng thành.
Đừng sợ bị cười, bởi người cười bạn hôm nay, mai này chưa chắc dám sống can đảm như bạn.
Cuộc đời này, không ai nhớ bạn đã sợ điều gì, họ chỉ nhớ bạn đã làm được gì.
Thế nên, đừng sống trong vùng an toàn của nỗi sợ, hãy sống trong vùng liều lĩnh của trưởng thành.
Vì cuối cùng, cái giá của “sai lầm” chưa bao giờ đắt hơn cái giá của “không dám thử”.
Cứ liều đi – đời chẳng cho ai cơ hội lần hai để sống lại tuổi dám làm.
- Sưu tầm -