Trời thu không trong bằng mắt em

Trời thu không trong bằng mắt em Nơi tình yêu bắt đầu

[Yêu…và được yêu]      Hà Nội mùa này trở lạnh. Mùa đông chạm ngõ phố thị bằng những cơn gió tái tê và bầu trời xám ngắt...
04/10/2021

[Yêu…và được yêu]
Hà Nội mùa này trở lạnh. Mùa đông chạm ngõ phố thị bằng những cơn gió tái tê và bầu trời xám ngắt. Cần lắm một bàn tay để sưởi ấm. Cần thêm một bờ vai để ngả vào. Cũng cần một cái ôm để lòng bớt tái tê. Ấy là cần tình yêu, nhỉ?
Cô lang thang trên phố và trộm nghĩ những điều ấy. Mùa đông năm nay, cô không có anh nữa. Mối tình đầu đầy nhiệt huyết và rung cảm đã vội kết thúc trong một chiều nắng thu nhạt, chẳng chờ được cơn gió mùa lạnh lẽo. Anh rời đi không ngoảnh lại, để lại cô đầy vương vấn khi giá rét gần kề.
Tình yêu của họ chớm nở trong một sớm mùa hạ. Là khi cô vô tình đụng trúng anh trong giảng đường, vô tình chứng kiến điệu bộ rối rít xin lỗi của anh dù bản thân không có lỗi. Là khi anh vô tình chạm mắt với cô gái xinh xắn nơi cuối lớp, vô tình nhìn thấy nụ cười tựa ánh nắng của cô. Họ mến nhau trong khoảnh khắc, lại nguyện dùng cả đời để gắn bó cùng đối phương.
Họ bên nhau suốt quãng đời sinh viên cho đến khi đi làm. Tròn 5 năm, không ngắn cũng chẳng dài, vừa đủ để nhận ra tấm chân tình của nhau. Trải qua những xung đột, những ngọt ngào, vài lần vụn vỡ rồi lại chắp vá, rốt cuộc tình cảm dành cho đối phương vẫn không đổi. Tưởng như chẳng còn gì có thể cản trở mối tình ấy. Tưởng như họ đã có thể cùng bàn đến chuyện mai sau. Nhưng tuổi trẻ ngạo nghễ chưa từng trải, chẳng biết đời có lắm bất ngờ.
Mối tình của họ kết thúc khi bố mẹ cô gái phát hiện ra gia cảnh khốn khó của chàng trai. Gia đình giàu có ấy không chấp nhận một chàng rể nghèo túng, càng không muốn để con gái mình chịu khổ, vì vậy mà chia tay. Tình yêu của họ bắt nguồn từ trái tim, lại chấm dứt vì những định kiến. Họ đủ yêu nhau để gắn bó suốt đời, lại chẳng đủ sức mạnh để phá vỡ bóng đen phía trước. Cứ thế, mỗi người bước đi một con đường khác nhau. Tình cảm 5 năm thoáng chốc thành một đoạn kí ức dài.
“Yêu, là chết ở trong lòng một ít,
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu?
Cho rất nhiều, song nhận chẳng bao nhiêu:
Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết.”
Yêu mà không được yêu, chắc chắn là chết trong lòng. Nhưng đôi khi yêu và được yêu mà vẫn nhói trong tim. Nhưng dù có thế nào, con người vẫn một lòng hướng về tình cảm cao quý ấy, mặc cho một thân đầy thương tổn, vẫn mạnh mẽ gạt bỏ để đón lấy những rung cảm ngọt ngào. Tựa như đóa hướng dương, chỉ một lòng hướng về mặt trời rực rỡ.
Đau lòng thì có sao? Vụn vỡ thì có là gì? Không phải tình yêu ấy từng khiến cho cô hạnh phúc ư? Không phải những kỉ niệm đẹp đẽ về chàng trai vẫn mãi là viên ngọc sáng nhất trong trái tim cô sao? Hà cớ gì phải sợ hãi những rung động thuần túy mang tên tình cảm ấy?

Address

Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Trời thu không trong bằng mắt em posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category