07/03/2024
Lời cảm ơn mẹ dành cho con. Người bạn tuyệt vời của mẹ, con đã từng tặng cho mẹ8 chữ vàng “ Quên đi quá khứ, hướng đến tương lai “. Nay, con đã ra đi mãi mãi không bao giờ trở lại. Mẹ hiểu con thông minh cảm xúc hơn bất cứ ai hết mà mẹ từng biết trong cuộc đời này.
Con tự biết số mạng ngắn ngủi của con nên khi nhỏ con đã cố gắng học tập tốt và chăm chỉ với tất cả sức lực và tâm trí của con. Lớn hơn một chút con chi tiêu tiết kiệm, không xe xua đua đòi như chúng bạn, chỉ sống hiền hòa vui vẻ và giúp đỡ bạn bè và những người xung quanh. Con đã tự ngầm hiểu biết về sức khoẻ và Phước thọ của con có giới hạn nên không mang đến cho bất cứ ai sự yêu thương đặc biệt nào cả. Mà dành thời gian cho sự tĩnh lặng và thấu hiểu sự vô thường. Những ngày cuối cùng con bên mẹ với nụ cười và ít nói chuyện với ai. Con sợ mẹ vui nhiều sẽ buồn nhiều hơn khi con đã xa mẹ. Con sợ sự cô đơn lạnh lẽo sẽ đến với mẹ khi mẹ con ra đi. Nên con đã để dành tặng cho mẹ đóa hoa Hồng dấu kín. Nó như ngọn lửa ấm áp sưởi ấm trái tim cô đơn của mẹ. Con gái mẹ trước khi ra đi một tháng đã kêu mẹ cắt đi một tí tóc cho gọn gàng và để dành. Nay lắm tóc đó vẫn còn. Con gái của mẹ ngoan hiền và ngây thơ trong sáng như một vầng trăng non. Con gái của mẹ mới tinh khôi như trang giấy trắng. Con gái của mẹ nhẹ nhàng như mưa hoa Tuyết bay mùa Xuân miền Bắc. Lời cuối cùng con nói với mẹ khi con chỉ vào dòng chữ ghi ngày tháng con hỏi: ” mẹ nhìn thấy gì không? Mẹ hãy học thuộc công thức giải thoát “ và từ cuối cùng con nói là
“ Về”!
Chỉ vậy thôi !
Rồi im lặng hoàn toàn .
Lòng con đã thanh tịnh viên mãn rồi.
Điều may mắn là con đã được nghe rất nhiều lần công thức giải thoát và con đường trở về Phật giới trong suốt thời gian con nằm tĩnh dưỡng cùng với mẹ.
Trí sáng tỏ của con là ánh sáng soi đường cho con trở về Phật giới. Con
Không còn sanh tử luân hồi nữa mãi mãi xa lìa tâm giới. Về cõi Vô Sanh , thanh tịnh, Vô Cấu Niết bàn bảo sở chân như Vĩnh hằng. Ánh Tuyết lập địa Phước như mưa Xuân, trí như Minh Nguyệt, thanh tịnh đoạn trừ mọi vô minh, phiền não. Ánh Tuyết Phước Xuân tươi đẹp sáng ngần con đi khắp nẻo về gần quê xưa. Quê xưa con đã trở về. Biết ơn nơi ấy năm xưa tạo thành. Nay về với chốn vô sanh con đã hiểu rõ ngọn ngành chân như. 12 năm học phổ thông. 5 năm học sách thiền tông Phật truyền. Đi trong đất nước khắp miền. Con theo cùng mẹ , học thiền Phật Nhân . Con đã Thanh tịnh trọn phần. Tâm con như nước về trong bể nguồn. Trí con ánh sáng trọn phần. Như ngọn đèn nhỏ, soi đường mẹ đi. Con về , mẹ đã chứng tri. Con về Phật giới con thì an vui.