Du Học Nghề CHLB Đức

Du Học Nghề CHLB Đức Học piano không chỉ là “tập cho đúng nốt”, mà cần rèn luyện đủ cả 4 kỹ năng như khi học ngoại ngữ.

Chỉ khi đó, bạn mới thật sự làm chủ cây đàn và truyền tải được cái hồn của âm nhạc.

+NHỮNG ĐIỀU CẦN GHI TÂM KHI ĐỐI ĐÃI VỚI NGƯỜI MÌNH KHÔNG ƯA.Ở đời, đáng sợ không phải gặp người làm mình khó chịu, mà là...
25/03/2026

+NHỮNG ĐIỀU CẦN GHI TÂM KHI ĐỐI ĐÃI VỚI NGƯỜI MÌNH KHÔNG ƯA.
Ở đời, đáng sợ không phải gặp người làm mình khó chịu, mà là để họ làm loạn tâm mình.
Người có trí không tranh hơn thua bằng miệng lưỡi.
Người khôn ngoan không phí sức vào chuyện thị phi.
Thắng người là nhất thời, thắng mình mới là bản lĩnh.
1. Không cùng tầng nhận thức, nói nhiều chỉ thêm mệt.
Kẻ cố chấp chỉ muốn nghe điều hợp ý mình, không muốn nghe điều đúng sai.
Bạn mang chân thành đi giải thích, họ lại dùng thành kiến để phán xét.
Bạn càng phân bua, lòng bạn càng hao tổn.
Vì vậy, gặp người không cùng đạo, đừng cố phân trắng đen cho rõ.
Có những điều không phải nói là thông, mà phải đủ tầm mới hiểu.
Im lặng đúng lúc không phải thua, mà là giữ phẩm giá.
2. Bạn càng tốt, càng dễ bị đố kỵ.
Khi bạn tầm thường, ít ai để ý.
Khi bạn tốt hơn, vững hơn, nổi bật hơn, ắt sẽ có người không vui.
Không phải vì bạn sai, mà vì sự hiện diện của bạn chạm vào thiếu hụt trong lòng người khác.
Cây cao đón gió, người nổi bật khó tránh lời ra tiếng vào.
Người tâm hẹp thấy ai hơn mình thì khó chịu.
Người tâm rộng thấy ai giỏi hơn mình thì muốn học hỏi.
Việc của bạn không phải thu mình, mà là tiếp tục vững vàng.
3. Gặp người nhỏ nhen, đừng hạ mình xuống cùng họ.
Điều làm con người hao tổn nhất không phải việc lớn, mà là bận lòng vì những người không đáng.
Người nhỏ nhen thích soi mói, người nông cạn thích hơn thua.
Nếu bạn cũng chấp nhặt, bạn đã tự kéo mình xuống ngang họ.
Bỏ qua không phải yếu, mà là biết điều gì không đáng bận lòng.
4. Nhìn thấu nhưng không cần vạch trần.
Trưởng thành thật sự là trong lòng sáng như gương, ngoài mặt vẫn giữ được ôn hòa.
Hiểu một người không có nghĩa phải nói hết phần tối trong họ.
Nhìn rõ một chuyện không có nghĩa phải lật tung đúng sai trước mặt thiên hạ.
Có những điều nói ra chỉ hả dạ nhất thời, giữ lại mới là phúc khí lâu dài.
Để cho người khác một đường lui cũng là để cho mình một phần hậu vận.
Người non dạ thích nói cho thắng.
Người từng trải chọn im lặng để an.
5. Người có phúc không tranh, người có đức không oán.
Sau cùng, điều làm ta mệt không hẳn là lòng người bạc bẽo, mà là vì ta mãi không buông.
Người làm ta tổn thương có thể đã quên từ lâu.
Chỉ có ta giữ mãi trong lòng rồi tự giày vò mình.
Oán một người, tưởng là đang phạt họ, nhưng thực ra là đang trói buộc chính mình.
☀️ Sau cùng:
Đối đãi với người mình không ưa, quan trọng không phải thắng họ, mà là không để họ lấy mất sự điềm tĩnh của mình.
Được lòng người là chuyện nhỏ. Giữ được lòng mình mới là chuyện lớn.

01/02/2026

Lợi ích của việc chơi đàn piano
nhận thức, cảm xúc và phát triển xã hội.
Một số lợi ích sau đây bao gồm:
1. Cải thiện kỹ năng nhận thức: Chơi piano có thể tăng cường trí nhớ, sự tập trung và suy luận không gian.
2. Tăng cường 🤝sáng tạo: Giáo dục âm nhạc có thể thúc đẩy sự sáng tạo và thể hiện bản thân.
3. Hiệu suất học tập tốt hơn 📚: Các nghiên cứu cho thấy rằng giáo dục âm nhạc có thể cải thiện hiệu suất học tập, đặc biệt là toán học và đọc
4. Phát triển kỹ năng vận động tinh: Chơi piano có thể cải thiện khả năng phối hợp tay và mắt và kỹ năng vận động tinh.
5. Tăng cường sự tự tin: Học cách chơi đàn piano có thể xây dựng sự tự tin và lòng tự trọng.
6. Trí tuệ cảm xúc 😭: Giáo dục âm nhạc có thể giúp trẻ phát triển trí thông minh cảm xúc và sự đồng cảm.
7. Giảm căng thẳng: Chơi đàn piano có thể là một ổ cắm lành mạnh cho căng thẳng và lo lắng.
8. Làm phong phú văn hóa: Chơi piano có thể giới thiệu trẻ em với các nền văn hóa và phong cách âm nhạc khác nhau.
Lợi ích lâu dài:
1. Nền tảng âm nhạc: Học piano khi còn nhỏ có thể mang lại nền tảng vững chắc cho những nỗ lực âm nhạc trong tương lai.
2. Kỷ luật và kiên trì: Học đàn piano có thể dạy giá trị của kỷ luật và sự kiên trì.
3. Tận hưởng suốt đời: Chơi đàn piano có thể là một sở thích và nguồn tận hưởng suốt đời.

14/11/2025

Lợi ích của việc học đàn piano cho trẻ từ 5 đến 7 tuổi

Ở giai đoạn 5–7 tuổi, trẻ bước vào “thời kỳ vàng” để phát triển tư duy, cảm xúc và khả năng vận động tinh. Việc cho trẻ học đàn piano không chỉ giúp hình thành năng lượng âm nhạc mà còn mang lại nhiều lợi ích toàn diện:

1. Phát triển trí tuệ và khả năng tập trung

Học piano Yêu cầu trẻ ghi nhớ vị trí ghi chú, chi tiết, độ cao… giúp tăng cường trí nhớ và khả năng xử lý thông tin.

Việc luyện tập thường xuyên giúp trẻ hình thành thói quen tập trung tốt hơn trong học tập.

2. Rèn luyện phối hợp tay – mắt – tai

Khi chơi piano, trẻ phải quan sát bản nhạc, điều khiển ngón tay và lắng nghe âm thanh cùng lúc.

Điều này giúp cải thiện hoạt động và khả năng phản xạ hoạt động.

3. Phát triển cảm xúc và khả năng biểu đạt

Âm nhạc là ngôn ngữ của cảm xúc. Việc chơi đàn giúp trẻ biết cảm nhận giai điệu, cảm xúc bộc lộ cảm xúc một cách tự nhiên và lành mạnh.

Trẻ trở nên tự tin hơn khi biểu hiện trước người khác.

4. Nuôi dưỡng tính chất và kỷ luật

Piano cần luyện tập đều đặn. Qua đó, trẻ hình thành chiến đấu, khả năng vượt qua thử thách và rèn nếp sinh hoạt có kỷ luật.

5. Cải thiện khả năng tính toán và tư duy logic

Nhiều nghiên cứu cho thấy học nhạc giúp trẻ tiếp thu tốt hơn các khái niệm như phân chia nhịp, trình tự, mô hình – rất gần với thứ tư duy toán học và logic.

6. Tăng cường khả năng sáng tạo

Khi đã quen với đàn, trẻ có thể tự sáng tạo giai điệu, ứng tấu hoặc chơi theo cảm nhận.

Đây là nền tảng quan trọng giúp trẻ phát triển trí tưởng tượng.

7. Xây dựng tin và kỹ năng xã hội tự động

Trẻ được tham gia các buổi biểu diễn diễn đàn nhỏ, chơi nhạc cùng bạn bè, nhờ đó hình thành sự tự tin và kỹ năng giao tiếp tiếp theo.

22/10/2025
13/10/2025

Mình đã có 660 người theo dõi, đã tạo 3 bài viết và đã nhận được 4 cảm xúc trong 90 ngày qua đấy! Cảm ơn tất cả mọi người đã luôn ủng hộ mình. Nếu không nhờ các bạn tiếp sức, mình sẽ chẳng thể đạt được thành tựu này. 🙏🤗🎉

🎹 Cách cảm thụ nhạc như một "nghệ sĩ"Khi nghe một bản nhạc – đặc biệt là nhạc cổ điển, phần lớn chúng ta chỉ dừng lại ở ...
24/09/2025

🎹 Cách cảm thụ nhạc như một "nghệ sĩ"
Khi nghe một bản nhạc – đặc biệt là nhạc cổ điển, phần lớn chúng ta chỉ dừng lại ở việc “thưởng thức cho hay”.
Nhưng với nghệ sĩ, mỗi lần lắng nghe là một cuộc trò chuyện sâu sắc với âm nhạc: họ khám phá cấu trúc, lắng nghe sắc thái và cảm nhận từng nhịp thở của giai điệu. 🎼💫
Bạn hoàn toàn có thể luyện cho mình khả năng này để mỗi buổi nghe nhạc trở thành một hành trình khám phá, chứ không chỉ là khoảnh khắc thư giãn. 💕🎧
1️⃣ Hiểu câu chuyện đằng sau tác phẩm 📖
Trước khi mở bản nhạc, hãy tìm hiểu bối cảnh sáng tác: Thời kỳ nào? Tâm trạng của nhạc sĩ ra sao?
Một bản giao hưởng của Beethoven trong giai đoạn điếc hoàn toàn 🎵 sẽ mang sức mạnh khác hẳn với một concerto tươi vui của Mozart.
👉 Khi biết câu chuyện, từng nốt nhạc bạn nghe sẽ có “hồn” và chiều sâu.
2️⃣ Lắng nghe lớp lang âm thanh 🎻🎺
Đừng chỉ nghe giai điệu chính. Hãy chú ý cả phần đệm, tiết tấu, nhạc cụ phụ trợ.
Trong một bản tứ tấu, tiếng cello trầm ấm có thể dẫn dắt cảm xúc mạnh mẽ hơn cả violin.
🎯 Tập trung vào từng “lớp” âm thanh giúp bạn nhận ra sự phức tạp và tài hoa trong cách phối khí.
3️⃣ Cảm nhận nhịp điệu và hơi thở 🥁💓
Nhịp không chỉ để giữ tốc độ – đó là trái tim của tác phẩm.
Khi nghe, thử nhẩm đếm nhịp hoặc gõ nhẹ theo.
✨ Bạn sẽ bất ngờ trước cách nhạc sĩ thay đổi tiết tấu để tạo cao trào, hay “ngưng” một chút để kéo dài cảm xúc.
4️⃣ Tưởng tượng và liên tưởng 🌌🎨
Nhạc cổ điển không cần lời ca, nhưng nó mở ra cả một thế giới hình ảnh.
Hãy để trí tưởng tượng bay xa:
🌧️ Một khúc dương cầm của-Chopin có thể là cơn mưa đêm/Paris,
🍃 Một bản-Vivaldi gợi lên sắc màu rực rỡ của bốn mùa.
Mỗi người nghe sẽ có một “bức tranh” riêng, và đó chính là sự kỳ diệu.
5️⃣ Nghe lại nhiều lần, mỗi lần một góc nhìn 🔁🎧
Lần đầu: Nghe trọn vẹn để cảm xúc dẫn lối.
Lần thứ hai: Tập trung vào nhịp điệu.
Lần thứ ba: Tìm hiểu hòa âm.
💡 Mỗi lần nghe, bạn sẽ phát hiện chi tiết mới – như khám phá thêm tầng nghĩa của một tác phẩm văn học lớn.
🧡 Nghe nhạc “như một nghệ sĩ” không phải để trở thành nhà phê bình, mà để mở rộng khả năng cảm thụ.
Chỉ cần một chút chủ động và kiên nhẫn, bạn sẽ thấy những bản nhạc quen thuộc trở nên sống động, đa sắc và giàu cảm xúc hơn bao giờ hết.
🎹-Piano hay bất kỳ nhạc cụ nào sẽ không còn chỉ là âm thanh, mà là cuộc đối thoại tinh tế giữa trái tim và tâm hồn bạn với thiên tài âm nhạc. 🌟

17/09/2025

🎹 PIANO CŨNG GIỐNG NHƯ HỌC NGOẠI NGỮ - CÓ 4 KỸ NĂNG CƠ BẢN
1. Kỹ năng đọc bản nhạc - phá bài
“Phá bài” (hay còn gọi là vỡ bài) là kỹ năng bắt buộc khi muốn chinh phục một bản nhạc. Nó bao gồm: đọc nốt, đọc ngón tay, đọc sắc thái... Lúc này chưa cần đàn hay, chỉ cần đúng nốt, đúng chỉ dẫn của bản nhạc trước đã. Đây là bước tiên quyết để giải quyết vô vàn vấn đề phía sau. Đây là kĩ năng vô cùng quan trọng, bắt buộc khi học Piano, tránh học vẹt.
2. Kỹ năng cảm thụ âm nhạc (nhạc cảm)
Đây là kỹ năng giúp bản nhạc trở nên có hồn, chạm được vào người nghe. Để có nhạc cảm, hãy nghe bản nhạc nhiều lần qua nhiều nghệ sĩ khác nhau, rồi hiểu thật rõ cái “tính cách, tính chất” của tác phẩm. Thiếu kỹ năng này, bản nhạc dễ trở nên thô cứng, vô cảm. Đây là kĩ năng khá quan trọng trong việc học Piano.
3. Kỹ năng thị tấu (sight-reading)
Thị tấu là khả năng nhìn bản nhạc và chơi ngay lập tức. Kỹ năng này giúp người học tiếp cận nhanh vô số tác phẩm, mở rộng vốn nhạc, rèn phản xạ và tăng tốc độ “phá bài”. Kỹ năng này không nhất thiết phải có, nhưng nếu có thì càng tốt.
4. Kỹ năng cảm âm / thẩm âm
Đây là khả năng nhận biết cao độ, giai điệu, hợp âm... chỉ bằng tai. Người có cảm âm tốt dễ dàng nghe và chơi lại, hoặc tự tìm ra lỗi sai trong lúc tập. Đây cũng là nền tảng để sáng tạo và hòa tấu cùng người khác. Đây cũng là kỹ năng không bắt buộc phải có, nhưng có cũng tốt.
-> Tóm lại, học piano không chỉ là “tập cho đúng nốt”, mà cần rèn luyện đủ cả 4 kỹ năng như khi học ngoại ngữ. Chỉ khi đó, bạn mới thật sự làm chủ cây đàn và truyền tải được cái hồn của âm nhạc.
Piano Home

=Sáng chiều họp cả ngày, trưa chuồn 20' xuống quán cháo cạnh hội trường để chống đóiTôi hỏi :- Thưa ông trước khi bán ch...
04/11/2024

=Sáng chiều họp cả ngày, trưa chuồn 20' xuống quán cháo cạnh hội trường để chống đói
Tôi hỏi :
- Thưa ông trước khi bán cháo ông làm gì ạ?
Chủ tiệm cháo:
- Ngộ bưng cháo cho cha ngộ bán.
- Vậy cửa hàng này có bao nhiêu năm rồi ạ?
- Không có năm, chỉ có đời. Mấy đời lận. Bà cố ngộ bán cháo. Ông nội ngộ bán cháo. Cha ngộ bán cháo. Ngộ bán cháo. Con trai ngộ…
- Dạ! Không có gì khác hay sạo ạ?
- Khác chớ, ngày trước có một cửa hàng ở Quảng Châu, bây giờ có hai cái ở Sài Gòn, ba cái ở Hoa Kỳ, bốn cái ở Úc.
- Người ta thành công thì sẽ cho con cái làm giám đốc, còn ông thì sao ạ?
- Ngộ có thành công thì vẫn cho con làm chủ cửa hàng.
- Ông không muốn chúng đi học sao?
- Muốn nhiều chớ, con ngộ một đứa có bằng thạc sĩ kinh doanh, đứa khác vừa bảo vệ luận án Tiến sĩ...
- Ở trong bếp à ông?
- Không có đâu, ở Đại học Harvard, Mỹ.
- Học xong chúng nó về đâu? Định làm gì vậy ông?
- Về nhà này, thành người rửa bát cho “papa” chúng.
- Ông gọi khách hàng là vua hay thượng đế?
- Gọi gì không quan trọng. Quan trọng là đối xử thế nào?
- Người ta kể lại rằng nhiều tỷ phú người Hoa đi lên từ một thùng đậu phụng rang, đúng không ạ?
- Không, những ngày đầu tiên làm sao có tới cả thùng, chỉ vài trăm hột thôi.
- Có tiền mà ông mặc bộ đồ vải thô thế này ạ?
- Dạ, người vô đây chủ yếu là người bình dân. Họ sẽ còn vô nếu thấy chủ tiệm cũng giống như họ.
- Lý do gì khiến người Hoa hay chọn kinh doanh ăn uống vậy ông?
- Thưa, đơn giản vì kinh doanh đó phục vụ cái bụng... phục vụ cái đầu phát sinh nhiều rắc rối...
- Ông bán cháo tim gan mà sao sáng ra ông ăn toàn cháo trắng với củ cải muối?
- Dạ, nếu ngộ cứ ăn cao hơn mức ngộ có thì thế nào cũng tới lúc ngộ phải nhảy vào nồi cháo.
- Chắc là ông ít vay vốn ngân hàng?
- Nhà băng có tiền, nhưng không có cách nấu cháo cho ngon để mượn cả!
- Bây giờ con muốn ăn một tô, nhưng con chưa có tiền mai thanh toán được không, thưa ông?
- Dạ, không phải là ngày mai mà 20 năm sau cũng được.!
- Nhưng lúc ấy lãi suất thế nào ạ?
- Dạ, lãi là cậu sẽ luôn nghĩ tới hàng cháo này...
=Sưu tầm=

NHỮNG NGƯỜI THẮNG Ở VẠCH XUẤT PHÁT CHƯA CHẮC CÓ THỂ CHẠY TỚI CUỐI CÙNG!Bài diễn thuyết chấn động của nữ sinh viên sau 10...
03/09/2024

NHỮNG NGƯỜI THẮNG Ở VẠCH XUẤT PHÁT CHƯA CHẮC CÓ THỂ CHẠY TỚI CUỐI CÙNG!
Bài diễn thuyết chấn động của nữ sinh viên sau 10 năm tốt nghiệp: Những người thắng ở vạch xuất phát chưa chắc có thể chạy tới cuối cùng! Quan trọng nhất là thấu suốt 3 điều sau: [1] Sự lựa chọn của bạn sẽ quyết định bạn là người như thế nào; [2] Hãy là phiên bản chính mình tuyệt vời nhất, không cần phải so sánh với bất cứ ai; [3] Thế giới có thể không tốt đẹp hơn nhưng bạn nhất định phải càng dũng cảm hơn
Kính thưa thầy hiệu trưởng, các thầy cô giáo, quý vị phụ huynh và toàn thể các bạn sinh viên thân mến!
Tôi là Chi, sinh viên K98 khoa Mỹ Thuật trường Đại học Đài Loan. Khi tôi 5 tuổi, tôi đã biết được đời này mình sẽ trở thành một nhà nghệ thuật. Năm 18 tuổi, khi đăng ký chuyên ngành đại học, tôi chỉ chọn một khoa, đó là khoa thiết kế của trường đại học Đài Loan, đó là ước nguyện duy nhất của tôi.
Hôm nay là ngày tròn 10 năm sau khi tốt nghiệp. 10 năm sau tốt nghiệp là 10 năm quan trọng nhất trong cuộc đời tôi. Và tôi cũng tin rằng, đó là 10 năm quan trọng nhất trong cuộc đời mỗi người. 20 tuổi đến 30 tuổi là thời kỳ vàng của bạn, 10 năm sau, bạn muốn trở thành một người như thế nào?
Trong suốt 10 năm qua, điều mà tôi cảm thấy may mắn và hạnh phúc nhất đó là lĩnh hội được 3 điều quan trọng sau:
01. SỰ LỰA CHỌN CỦA BẠN SẼ QUYẾT ĐỊNH BẠN LÀ NGƯỜI NHƯ THẾ NÀO!
Năm tôi 20 tuổi, tôi cảm thấy thế giới này thật bất công. Tại sao có những người không bao giờ phải lo ăn lo mặc? Tại sao có những người có đủ điều kiện để theo học những lớp học đắt tiền? Tại sao họ có thể mua máy tính, điện thoại xịn? Tại sao họ muốn làm gì là gia đình có thể đáp ứng một cách vô điều kiện? Tại sao có những người muốn ra nước ngoài là có thể ra nước ngoài? Muốn khởi nghiệp là có thể khởi nghiệp? Chỉ vì họ sinh ra đã ngậm thìa vàng rồi sao?
Tại sao tôi không thể đủ tiền để mua màu vẽ, in tác phẩm hay thuê sân bãi để mở triển lãm? Tại sao tôi phải đi làm gia sư mỗi ngày, thậm chí phải làm thêm ở quán cà phê? Tại sao tôi phải tính toán từng đồng để ăn cơm? Tại sao tôi phải tự mình tích cóp tiền để đi du lịch? Tại sao cuộc sống của tôi lại khó khăn đến vậy? Tại sao từ nhỏ tôi đã phải chịu đựng những điều này? Tại sao vậy?
Tôi tự kiếm tiền lo sinh hoạt cuộc sống khi lên đại học. Kể từ sau khi tốt nghiệp, tôi không còn xin tiền bố mẹ nữa. Tôi ở lại thành phố, vừa làm việc kiếm tiền vừa chuẩn bị ra nước ngoài du học. Chỉ nguyên các khoản tiền thuê nhà, chi tiêu sinh hoạt đắt đỏ đã khiến tôi cảm thấy nghẹt thở. Còn lại một chút tiền tiết kiệm, tôi dùng để thi TOEFL, mua sách tham khảo, chuẩn bị tập tác phẩm. Tài khoản ngân hàng của tôi hoàn toàn trống trơn.
Lúc học nghiên cứu sinh ở New York, tôi cũng vừa học vừa làm, ăn cháo qua ngày, những lúc nghèo nhất, trong tài khoản của tôi chỉ có 35 đô. Tôi không biết bữa cơm tiếp theo, tiền học phí của kỳ học tiếp theo ở đâu? Còn cả khoản nợ mấy trăm triệu đồng mà tôi đã vay để đi du học nữa. Áp lực tinh thần khiến tôi mất ngủ. Tại sao nhiều người lại có thể vô tư ra nước ngoài du học, sinh sống, du lịch khắp nơi, sắm hàng hiệu còn tôi thì không?
Sự ngờ vực này đã từng xuất hiện trong tâm trí tôi vô số lần. Trong lòng tôi tràn đầy căm phẫn, tôi cảm thấy thế giới này thật bất công bằng. Tôi hiểu hơn ai hết cái gọi là “hận đời”. Đúng thế, thành công dường như là độc quyền của người có tiền. Người ta thành công vì nhà người ta có tiền. Bạn có nghĩ như vậy không?
Thế nhưng, tôi phát hiện ra rằng, việc không ngừng oán trách thế giới này và hợp lý hóa sự thành công của người khác không giúp tôi học được gì. Phê phán người khác không khiến tôi trở nên tốt hơn. Ngược lại khiến tôi rơi vào vòng xoáy của sự tiêu cực, không có tiền bằng với định kiến không thể thành công.
Tôi không muốn trở thành dân đen, đó không phải là thứ mà tôi muốn. Đối lập giai cấp, đối lập giàu nghèo, đối lập chính trị, đối lập thời đại, chúng ta không nên phân biệt lẫn nhau bằng sự đối lập khiến sức mạnh của chúng ta ngày càng nhỏ bé.
Người sáng lập Amazon Jeff Bezos đã từng nói rằng: “Thông minh là món quà bẩm sinh còn lương thiện là một sự lựa chọn – Cleverness is a gift, kindness is a choice”.
Sự lựa chọn của bạn quyết định việc bạn sẽ trở thành một người như thế nào. Tôi lựa chọn chuyên tâm vào việc làm thế nào để khiến mình trưởng thành, làm thế nào để giải quyết mọi vấn đề khó khăn bằng sức mạnh bản thân. Hay thậm chí là hòa đồng với những kiểu người khác nhau, với những người có hoàn cảnh khác với mình. Thay thế sự bài bác bằng sự đồng cảm.
Muốn học hỏi, tự mua sách để đọc; Muốn đi du lịch, tự làm gia sư kiếm tiền; Muốn đi du học, tự xin học bổng… Tìm cách để chi trả tiền thuê nhà và trang trải cuộc sống. Điều này khiến tôi không ngừng tích lũy trưởng thành. Khiến trái tim tôi lớn lên từng ngày, đồng thời giúp tôi thoát khỏi những suy nghĩ “hận đời” tiêu cực.
Sự lựa chọn này giúp tôi thành công có được chỗ đứng trong top 500 công ty lớn nhất nước Mỹ sau khi tốt nghiệp nghiên cứu sinh ở New York. Đồng thời giúp tôi trả hết tất cả những món nợ học phí bằng chính sức lực của mình vào năm 27 tuổi. Hoàn thành ước nguyện du học mà không tiêu tốn một đồng tiền nào của cha mẹ. Từ đó về sau, tôi gửi toàn bộ số tiền mà mình kiếm được về cho gia đình, để cải thiện tình hình kinh tế.
Xuất thân sẽ không quyết định việc bạn trở thành một người như thế nào. Chỉ có chính bạn mới có thể quyết định bạn là ai.
Đừng oán trời trách người hay hận đời, dù là việc tốt hay điều xấu thì đều có ý nghĩa cả, bởi chúng sẽ khiến bạn trở thành một người tốt hơn.
Thế giới này thực ra rất công bằng.
Sau 30 tuổi, tôi phát hiện ra rằng, thế giới này thực ra rất công bằng.
Những người bạn tài ba, những đứa trẻ con nhà giàu, những người bạn du học nước ngoài trước đây luôn là những người có điều kiện tốt hơn tôi rất rất nhiều. Nhưng sau 10 năm tốt nghiệp, có những người phải làm những công việc mà họ không thích, có những người thường xuyên kêu than oán trách cuộc sống. Nhiều lúc, tôi tự nhủ: “Rõ ràng họ là top những người thắng lợi, tại sao lại thành ra như vậy?” Tôi đã từng rất ngưỡng mộ điều kiện của họ, nhưng giờ đây lại đến lượt họ phải ngưỡng mộ cuộc sống của tôi.
24 tuổi một mình đơn độc đến Mỹ du học, 26 tuổi tốt nghiệp nghiên cứu sinh, 27 tuổi trả hết các khoản nợ học phí, 29 tuổi giảng dạy tại Trường Nghệ thuật Thị giác New York, 30 tuổi xuất bản tự truyện cá nhân.
Cuộc đời giống như một cuộc chạy đua Marathon, những người thắng ở vạch xuất phát chưa chắc đã có thể chạy đến đích cuối cùng.
Rất nhiều người có suy nghĩ rằng: “cuộc đời giống như một cuộc chạy đua 100 mét, thua ở vạch xuất phát coi như hết hy vọng”, vậy nên họ mới nghĩ rằng không được thua ở vạch xuất phát.
Nhưng thực ra cuộc đời rất dài, nó là một cuộc chạy đua đường dài đầy thử thách ý chí và nghị lực. Sẽ có rất nhiều thử thách về tâm sinh lý, những người chạy được đến đích cuối cùng thường không phải là những người thừa thắng xông lên ngay từ đầu, cũng không phải là những người nhìn trước ngó sau chỉ quan tâm tới đối thủ. Mà ngược lại những người dành chiến thắng sẽ luôn là những người biết quan tâm tới bước chân, nhịp thở cũng như tốc độ tiến bước của mình.
Con người dù có tiền hay không, tướng mạo xấu đẹp, tài năng cao thấp cũng đều phải trải qua khó khăn, thử thách, thăng trầm. Ai cũng sẽ gặp được những cơ hội, đường đi thuộc về mình. Thực ra thế giới này không hề thiên vị bất cứ ai, mọi thứ đều rất công bằng.
Nếu cuộc đời cho bạn quả chanh, vậy thì bạn hãy làm nước chanh ép. Hành trình đường đi của mỗi người đều không giống nhau, mỗi người một vẻ, không cần ai phải ngưỡng mộ ai. Hãy trân trọng tất cả những gì mình có, là một người lương thiện vui vẻ hơn rất nhiều so với một người hay phẫn nộ oán thán.
Đừng chỉ vì sự ổn định nhất thời mà không dám dang rộng đôi cánh bay cao và bay xa. Đừng tham những đồng tiền chớp nhoáng mà bỏ lỡ cơ hội trưởng thành, bước đi trên một con đường gian khổ chắc chắn sẽ khiến bạn trở thành một con người kiên cường và nghị lực hơn rất nhiều.
02. HÃY LÀ PHIÊN BẢN CHÍNH MÌNH TUYỆT VỜI NHẤT, KHÔNG CẦN PHẢI SO SÁNH VỚI BẤT CỨ AI
Tôi bắt đầu bị mất ngủ từ năm 19 tuổi. Đêm nào cũng vậy, mỗi tối tôi đều nằm trong ký túc xá ngắm nhìn thời gian trôi qua, một giờ, hai giờ, ba giờ cho đến tận năm giờ mới mệt mỏi ngủ thiếp đi. Đây không phải là cuộc sống đại học tốt đẹp mà tôi đã từng tưởng tượng: một mình lặng lẽ khóc thầm trong đêm.
Nhìn bề nổi, cuộc sống đại học của tôi dường như rất thành công, mang lại cho tôi một CV đẹp. Với nhiều giải thưởng thiết kế, tham gia nhiều hoạt động, diễn đàn, triển lãm, nhận được học bổng sinh viên xuất sắc, đứng thứ 2 toàn khóa trong buổi tốt nghiệp. Mọi thứ dường như đều rất tỏa sáng, nhưng đại học lại là thời kỳ tẻ nhạt nhất trong cuộc đời tôi.
Tôi khao khát thế giới này khẳng định mình, tôi hy vọng tất cả các bậc phụ huynh, bạn học đều yêu quý tôi. Vậy nên tôi bắt đầu tham gia đủ các cuộc thi, biến mình trở thành một sinh viên tốt trong trường đại học. Hết lòng theo đuổi thứ bậc, xếp hạng, cạnh tranh điểm số. Tôi rất muốn có thể nhanh chóng thành công, để thế giới này có thể nhìn thấy tôi. Tôi muốn lấy lòng tất cả mọi người, nhưng trớ trêu thay tôi lại lúc chìm lúc nổi trong mắt họ, khiến tôi đánh mất mình, trở thành một người mà ngay đến bản thân tôi cũng không thể yêu thương nổi.
Stress, trầm cảm giày vò tôi suốt 6 năm liền mãi cho tới khi tôi đi làm, ra nước ngoài và tốt nghiệp nghiên cứu sinh.
Tôi quyết định từ bỏ theo đuổi tất cả những trò chơi vô hạn, trẻ so thành tích, ra xã hội so thu nhập, so xe ai đắt hơn, nhà ai mua nhiều tiền hơn, so ai lấy chồng sớm hơn, ai sinh con nhanh hơn. Sinh con xong vẫn chưa đủ, lại bắt đầu so đo con ai học giỏi hơn. Ai nấy cũng đều cố gắng hết sức để trở thành một người tốt hơn người khác về mọi mặt. Dù bao nhiêu tuổi cũng không thể so đo hết được, đau khổ vẫn mãi tồn tại.
Nhà tâm lý học Alfred Adler đã từng nói rằng: “Bạn không sống vì sự hài lòng của người khác, người khác cũng không sống vì sự hài lòng của bạn”.
Đừng nên để ý đến sự bình phẩm hay đánh giá của người khác. Cũng không cần phải tìm kiếm sự tán đồng của họ. Hãy suy nghĩ và tiếp nhận diện mạo vốn có của mình. Người duy nhất mà bạn cần lấy lòng đó là chính mình.
Vậy nên, tôi bắt đầu tiếp nhận chính mình, tôi không còn cố gắng theo đuổi kết quả của những cuộc thi, hài lòng sự mong đợi của xã hội khiến tôi lần đầu tiên cảm nhận thấy được sự tồn tại của chính mình. Tôi thậm chí còn nhìn thấy khuyết điểm của chính mình, thoát khỏi chứng trầm cảm. Tôi không muốn sống trong b**g bóng mỹ miều một cách mù quáng, tôi muốn hiểu người khác và thậm chí là chính mình một cách chân thực nhất, bằng một khoảng cách chính xác nhất.
Tôi không muốn làm người thành công hay vĩ đại nhất trên thế giới này, tôi chỉ muốn là một phiên bản của chính mình tốt nhất. Tôi bắt đầu rũ bỏ gánh nặng thành tích, sự ưu việt cứng nhắc, lột xác là chính mình. Điều này ngược lại khiến các tác phẩm của tôi như được phủ thêm một lớp từ trường thu hút được rất nhiều các giải thưởng lớn trên toàn cầu. Đây là kết quả mà trước đó cho dù tôi có làm vừa lòng người khác như thế nào cũng không thể có được.
Kiến trúc sư người Nhật Ando Tadao đã từng nói rằng: “Theo đa số ắt sẽ đánh mất chính mình, thứ duy nhất có thể làm đó là tiếp tục làm những việc mà bản thân muốn, sống là chính mình”.
Khi bạn biết cách tiếp nhận chính mình, thế giới sẽ bắt đầu khẳng định, lắng nghe và trả lời những cảm nhận chân thành nhất của bạn.
Các bạn thân mến, các bạn chính là tấm gương tốt nhất của mình, không cần phải so sánh với người khác. Chỉ cần các bạn đã từng cố gắng thì bất cứ xếp hạng nào, kết quả nào cũng đều là tốt nhất. Đừng để xã hội chủ nghĩa công lợi bắt cóc con tim các bạn. Hãy tin rằng, chỉ cần cố gắng hết mình, dù kết quả như thế nào cũng đều đáng tự hào cả.
03. THẾ GIỚI CÓ THỂ KHÔNG TỐT ĐẸP HƠN NHƯNG BẠN NHẤT ĐỊNH PHẢI CÀNG DŨNG CẢM HƠN
Xã hội này chưa chắc sẽ như ý bạn, thế giới cũng sẽ không vì thời khắc tốt nghiệp của bạn mà trở nên thái bình như gấm thêu hoa. Các bạn có thể cũng sẽ giống như tôi, mắc chứng trầm cảm, gánh nợ, rơi vào khủng hoảng không biết phải làm như thế nào.
Tôi rất thích một câu nói rằng: “Cuộc đời giống như quả trứng muối, phải rạn nứt với vừa vặn”
Hãy thử ôm lấy những vết rạn nứt trong cuộc đời, tận hưởng khiếm khuyết của bản thân, bởi đó có thể là những hương vị mà không phải ai cũng copy hay cover được. Chỉ có bạn mới có thể chế biến được những món ngon mỹ vị nhất cho cuộc đời của chính bạn.
Chỉ khi trải qua rồi mới có thể trưởng thành, cuộc sống mới trở nên phong phú. Tiềm lực của con người là vô hạn, một khi chịu đựng được những nỗi khổ mà người khác không phải chịu, làm được những việc mà người khác không thể làm thì mới có thể tận hưởng được tất cả những gì mà người khác không thể tận hưởng.
Các bạn sinh viên thân mến,
Thứ nhất, hãy trở thành con người mà các bạn muốn, đừng để cảm xúc tiêu cực vùi dập;
Thứ hai, hãy so sánh với chính mình, thưởng thức chính mình, đừng cố gắng thỏa mãn ánh mắt thế tục;
Thứ ba, hãy thử ôm lấy sự bất công, không hoàn mỹ, không viên mãn của thế giới này, cố gắng góp công sức nhỏ bé của mình để lấp đầy những khoảng trống, góc khuyết trong xã hội. Hãy là một người lương thiện, hăng hái giúp đỡ người khác.
Hãy làm phiên bản tuyệt vời nhất của chính mình, thế giới có thể không tốt đẹp hơn, nhưng bạn nhất định phải dũng cảm, kiên cường và bất khuất hơn. Chúc các bạn thành công!
----
Nguồn: Tri thức trẻ. Dẫn lại từ FB: Anh Q. Tran

02/08/2024

Có lớp_tiếng_Đức Miễn/Phí cho người_mới bắt_đầu_học tối 3,6 hàng_tuần từ 8-9/pm. Cmt quan_tâm để nhận thông_tin!

Một nhóm giáo sư đi cùng nhau để dự 1 hội nghị ở nước ngoài. Khi các cửa đã đóng và máy^bay sắp cất cánh, tất cả bọn họ ...
13/07/2024

Một nhóm giáo sư đi cùng nhau để dự 1 hội nghị ở nước ngoài.
Khi các cửa đã đóng và máy^bay sắp cất cánh, tất cả bọn họ đều nhận được tin nhắn rằng chiếc máy bay này là do chính sinh viên của họ chế tạo ra.
Các vị giáo sư đáng kính hốt hoảng lao ra cửa máy^bay, cố gắng thoát_thân.
Nhưng kỳ lạ thay, vẫn có 1 vị giáo sư vẫn ngồi rất tự tin và bình tĩnh.
Người ta hỏi ông tại sao không tháo^chạy ra khỏi máy^bay như mấy ông kia.
Giáo sư tự tin trả lời: Vì các sinh viên đó là học trò của chúng tôi.
Câu hỏi tiếp theo: ông có chắc rằng ông đã dạy chúng tử tế không?
Giáo sư trả lời khẽ: Tôi chỉ chắc chắn là cái máy^bay này sẽ không bao giờ bay được

Address

3D/Chung Cư Xuân Phú/Hoàng Lanh/Tp Huế
Hue

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Du Học Nghề CHLB Đức posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Du Học Nghề CHLB Đức:

Share