22/10/2020
Ecopark được gọi là miền đất của yêu thương vì một lý do rất đơn giản "Ở Ecopark, tình yêu thương không bị giới hạn bởi không gian" Nhưng ở Ecopark, còn một điều nữa "không bao giờ giới hạn", đó chính là sự Tử tế. Những hành động rất nhỏ như "tặng một cái bơm xe cho mọi người cùng sử dụng" hay "trả lại đồ cho những người bị mất" khiến sự tử tế trong Ecopark cứ lớn dần lên, tạo thành một thứ gọi là "Văn hoá Ecopark"
Tối thứ Hai đầu tuần, Thành phố Xanh Ecopark xin gửi đến các bạn bài viết "Miền đất xanh vun đắp sự tử tế" của anh Ngô Trung Dũng (cư dân Rừng Cọ - Ecopark) Tác phẩm dự thi cuộc thi viết Ecopark - Miền đất yêu thương đã mang lại một cái nhìn rất mới về Ecopark, không chỉ là miền đất xanh - miền đất của yêu thương, mà còn là Miền đất của sự tử tế.
-----
Một đêm giáp Tết năm 2015. Vợ tôi thủ thỉ :”Anh ơi, mình chuyển nhà về Ecopark đi! Hôm nay cơ quan em sang Ecopark liên hoan tất niên, em thấy ở bên đó được lắm! ”. Tôi cười :”Em lạ thật đấy! Nhà ở nội thành, hai vợ chồng làm ở nội thành, mọi thứ đang ổn. Sang đấy đi làm mấy chục cây, rồi con cái học hành thế nào? Bên đấy thì có gì hay, cũng khu đô thị chứ có gì đặc biệt? Thôi, đi ngủ đi!”. Nàng vẫn nì nèo :” Thì buổi trưa nào trong tuần này anh với em sang bên đó một lần cho anh biết, đã bắt anh quyết định ngay đâu!”. Chiều ý vợ, trưa hôm sau hai vợ chồng tranh thủ giờ nghỉ trưa bắt xe bus sang Ecopark. Chuyến đi này đã thay đổi quan điểm của tôi, và là khởi đầu một tình yêu mới – tình yêu Ecopark .
***
Có lẽ rất nhiều người khi nói về Ecopark đã nói đến cây xanh và hoa; sự sạch sẽ, ngăn nắp, thiết kế hợp lý… của khu đô thị. Ba giải thưởng quốc tế uy tín: Thiết kế cảnh quan khu đô thị tốt nhất thế giới; Thiết kế cảnh quan khu đô thị tốt nhất khu vực Châu Á- Thái Bình Dương; Khu đô thị phức hợp tốt nhất khu vực Châu Á- Thái Bình Dương và 4 lần liên tiếp được vinh danh là khu đô thị phức hợp tốt nhất Việt Nam nói lên nhiều điều, nhưng đó chưa phải là tất cả. Một khu đô thị đẹp nhưng chưa chắc đáng sống, giống như một cô gái đẹp nhưng chưa chắc đáng yêu. Với tôi, Ecopark còn hơn thế: Ecopark là mảnh đất của những nụ cười và sự tử tế.
Trên trang facebook ”Cộng đồng cư dân Ecopark” có những status đại loại như ” Các bác ơi, em có cái bơm xe để ở….., bác nào có nhu cầu thì sử dụng nhé!”; “Cả nhà ơi, em nhặt được đồ ..., bác nào mất thì liên hệ …;”; “ Nhà mình sáng mai đi đến điểm ……, ô tô rộng thừa chỗ, bạn nào có nhu cầu đi đến đó thì liên hệ nhé !”; “ Em vệ sinh bể bơi, nhặt được cái nhẫn, bác nào mất thì liên hệ phòng an ninh đô thị tại tháp ….để nhận lại ạ!”; “ Các bác ơi, em muốn hỏi việc ABC…” - và hàng loạt comment tư vấn nhiệt tình, chỉ dẫn cặn kẽ sẽ nổi lên ngay sau đó.
Có cư dân làm bác sỹ sẵn sàng khám bệnh miễn phí; những tình nguyện viên dạy tennis, dancing, cooking cho trẻ em trong khu mỗi khi hè về; bạn biết ngoại ngữ sẵn sàng dạy free cho người có nhu cầu. Rất nhiều các hoạt động thiện nguyện được tổ chức và luôn được các Ecoparker nhiệt tình ủng hộ…
Tôi cứ ngẫm nghĩ mãi về điều này, và muốn tìm cách lý giải tại sao một mảnh đất vô tri vô giác lại có thể cảm hóa, làm người ta trở nên thân thiện đến vậy. Ecopark có năng lực hướng thiện con người. Nói điều đó không có nghĩa cư dân khi về sống ở đây mới trở nên tử tế.
Nhưng việc kẹt xe phơi nắng dưới trời nóng 39,40 độ mùa hè, lép nhép ướt dưới mưa phùn mùa đông, tranh nhau từng lít khí thở ở nội thành chật chội khiến con người ta trở nên dễ cáu bẳn, vô cảm và ích kỷ. Nhịp sống thị thành vội vã cũng làm thời gian và điều kiện thể hiện sự tử tế trở nên ít đi.
Ở Ecopark, nhịp sống dường như chậm lại. Những ai đi làm bằng xe bus của khu đô thị, lên xe có thể ngủ gà gật, đọc sách báo hoặc rì rầm trò chuyện, tuyệt nhiên không phải lo nghĩ đến trời mưa, nắng, hay nạn tắc đường. Nếu ai đó trót mang chút muộn phiền, khi về đến ngôi nhà Ecopark, nhìn thấy nụ cười của cậu bảo vệ, em lễ tân, sự bức xúc dường như vơi đi hết, trong lòng ta cảm thấy ấm lại và thanh thản lạ lùng. Buổi tối, vợ chồng đi dạo dưới những tán cây, bên rặng hoa tuyệt đẹp ở công viên như những đôi tình nhân; trẻ con chơi đùa ở khu vui chơi cho trẻ nhỏ, hoặc chơi bóng đá, bóng rổ, cầu lông… đến khuya mới về mà gia đình vẫn thấy yên tâm vì biết chắc nơi đó bình yên lắm.
Cuối tuần, nếu không đi chơi đâu xa thì quanh quẩn ở Ecopark cũng là niềm vui. Bạn có thể lang thang vào làng gốm Bát Tràng, ra chợ quê, tạt vào một quán nhỏ uống nước chè và nhâm nhi thanh kẹo lạc; có thể tham dự hoặc xem các hoạt động vui chơi ở công viên, hay nằm khểnh ở nhà đọc một cuốn truyện thú vị mượn từ thư viện cộng đồng... Mọi người sống thật chan hòa.
“Xóm” B2 nhà tôi, cư dân là những người tứ xứ không quen biết nhau, về đây mới tụ lại, rồi thành thân thiết. Dip lễ tết, ngày 8/3… lại cùng nhau sum họp “đánh chén”, giao lưu vui vẻ. Văn hóa làng xã “hàng xóm láng giềng tối lửa tắt đèn” tưởng như đã mất đi trong môi trường đô thị “bốn bức tường”, nay lại hiện diện nơi đây theo một cách tự nhiên nhất, và phát triển lên một tầng nấc hợp lý hơn: có sự quan tâm giúp đỡ, chia sẻ lẫn nhau nhưng vẫn tôn trọng sự riêng tư của mỗi gia đình, không can thiệp hoặc “tám” chuyện nhà người khác.
Một điểm khác khích lệ sự tử tế nơi đây là cái Đẹp. Khung cảnh Ecopark thật đẹp! Ai ở chung cư Rừng Cọ chắc đã phải đôi lần thẫn thờ ngắm cảnh hoàng hôn buông trên sông Bắc Hưng Hải, hay thảm lúa chín óng vàng mỗi khi vào mùa thu hoạch. Đường đi bộ uốn lượn mềm mại xuyên qua những vườn hoa đẹp rực rỡ, dưới tán lá sum suê của những cây cổ thụ. Một sớm mai đi dạo trên con đường này, tôi đã thấy một chú sóc lách chách chuyền cành trên cây …
Thiên nhiên ở đây thật gần gũi! Và, như triết gia Aristole từng nói, cái Đẹp có giá trị thanh lọc tâm hồn con người. Triết lý này đã được minh chứng đầy thuyết phục ở Ecopark. Trong công viên có treo đâu đó biển báo :”Hái hoa, bẻ cành phạt …… đồng”, nhưng tôi đoán chắc chủ đầu tư chưa phạt được ai, vì tôi tin người bình thường không ai nỡ phá hủy cái Đẹp. Khu công viên cuối tuần đông người ngoài đến chơi, khi họ ra về, hiếm khi gặp hiện tượng vứt rác bừa bãi, không hẳn vì ở đó có đông bảo vệ giám sát, nhắc nhở. Có thể cũng chính những người đó, ở những khu công cộng khác, khi họ đi khỏi, sau lưng họ là một bãi rác.
Không thấy biển báo “Cấm đái bậy” – một biển báo đặc trưng Việt Nam ở nhiều nơi công cộng, cũng hiếm thấy ai ngồi xổm – một hình ảnh không đẹp (tôi có đọc đâu đó trên mạng có người từng bình luận rằng đi nước ngoài ra sân bay cứ nhìn thấy một nhóm người nào đó ngồi xổm nói chuyện thì y như rằng là đồng bào mình. Tôi đã từng gặp hình ảnh này và công nhận bình luận đó có phần đúng)
Sự tiện nghi ở Ecopark đã làm biến mất những “đặc trưng” Việt Nam này. Nhà vệ sinh sạch sẽ, những băng ghế cho khách ngồi nghỉ chân thiết kế xinh xắn, đa dạng đặt khắp nơi khiến người khách chưa mỏi chân cũng muốn ghé ngồi một chút để thưởng thức, để chụp ảnh. Đúng - cái Đẹp ở đây đã thanh lọc tâm hồn ta, khiến ta trở nên tử tế hơn với thiên nhiên, với người xung quanh và với chính mình.
Những hành động nhỏ nhặt hàng ngày như nhường chỗ ngồi cho người già trẻ em trên xe bus, những mẩu tin giúp đỡ, chia sẻ trên mạng cộng đồng cư dân, tiếng trẻ em ríu rít chào người lớn trong thang máy, nụ cười thường trực của nhân viên phục vụ,…cứ thấm dần, thấm dần, hình thành nên một “văn hóa Ecopark”, khiến các Ecoparker thấy yêu hơn mảnh đất này…
***
Đêm nay, vợ lại thủ thỉ :” Anh ơi, anh làm một việc tử tế đi ! “. Tôi trở nên hưng phấn theo một suy nghĩ trần tục, trước khi nàng tiếp lời: ”Mình thấy cuộc sống ở đây ổn quá, vậy anh tìm cách chia sẻ với mọi người đi! Để ai chưa biết, sẽ hiểu hơn về sự tuyệt vời ở đây. Hãy tử tế đi, đừng ích kỷ thấy nơi ở tốt chỉ bo bo giữ cho riêng mình !”. Sự hưng phấn chuyển thành phấn chấn tinh thần, còn mạnh mẽ hơn. Và tôi ngồi dậy, bắt đầu viết...