30/04/2025
🌻 Vitamin sáng| Chuyện ngôn tình: “Chỉ cần một buổi sáng có anh”
(Phần 2 – Khi mưa ngừng rơi)
Buổi sáng hôm ấy, sau những câu chuyện ngập ngừng và những cái cười vụng về, em và anh đứng dưới mái hiên chợ cũ, tay cầm chung một bó hoa.
Em nhớ rõ, anh hỏi:
“Nếu có dịp, em có muốn cùng anh đi thêm vài sáng mưa thế này không?”
Em chưa kịp trả lời.
Chỉ mỉm cười, nhẹ đến mức nếu không để ý, chắc anh đã tưởng em không nghe thấy.
Rồi anh nói, anh phải đi công tác xa. Một dự án dài, tận miền biển.
Khi trở về, anh sẽ tìm em, ở góc chợ cũ này — dưới những cơn mưa tháng Sáu.
Em vẫn cười, khẽ gật đầu như một lời hứa ngầm.
Nhưng trong lòng lại mơ hồ một nỗi lo sợ.
Bởi em biết… có những cuộc hẹn giữa đời, chỉ cần một lần không đúng lúc, là sẽ lỡ nhau mãi mãi.
Mùa mưa năm ấy, em đã trở lại góc chợ cũ.
Nhiều lần.
Đứng dưới hiên nhà, cầm bó hoa cúc trắng.
Nghe tiếng rao rau xanh, ngửi mùi mưa thấm đất, mắt mỏi mòn kiếm tìm dáng hình thân quen.
Nhưng anh không về.
Không tin nhắn.
Không một dấu vết.
Chỉ có mưa vẫn rơi, hoa cúc vẫn nở, và trái tim em mỗi ngày một trầm hơn giữa vô vàn ký ức chưa kịp thành tên.
Nhiều năm sau, khi ngang qua một cửa hàng nhỏ ở phố cổ, em thấy trong tủ kính có bày một bức ảnh:
Một chàng trai, đang đứng dưới mưa, tay cầm bó hoa cúc trắng, mỉm cười dịu dàng.
Em đứng đó rất lâu.
Giữa dòng người hối hả, em lại nhớ về sáng hôm ấy.
Sáng mưa, sáng hoa cúc, sáng nụ cười vụng về, sáng lời hẹn chưa từng kịp thực hiện.
Có lẽ…
Có những người, chỉ đến để dạy cho ta biết rằng: yêu một người, đôi khi, chỉ cần đủ dũng cảm để mỉm cười và bước tiếp, ngay cả khi tay đã trống trơn
✍️ “Đôi khi, chỉ một lần gặp gỡ cũng đủ để trái tim ta mang theo một miền ký ức suốt đời.
Không phải cuộc tình nào cũng cần kết thúc bằng một cái nắm tay.
Có những người, chỉ cần từng tồn tại trong một buổi sáng mưa… là đã đủ ấm áp cho cả một quãng đời.”