Nhà đất Khánh Hòa Lê Mai

Nhà đất Khánh Hòa Lê Mai Bất động sản thành phố Nha Trang và khu vực Khánh Hòa Nhận ký gửi, ủy thác, môi giới mua bán, cho thuê nhà đất tại khu vực tỉnh Khánh Hòa

✅ CHO THUÊ: (14)tr - Nhà 3 tầng- Gần Bến Du Thuyền- Hòn Xện - Nha Trang- 1 phòng khách rộng rãi- Bếp đầy đủ trang thiết ...
26/09/2024

✅ CHO THUÊ: (14)tr
- Nhà 3 tầng- Gần Bến Du Thuyền- Hòn Xện - Nha Trang
- 1 phòng khách rộng rãi- Bếp đầy đủ trang thiết bị phục vụ hộ gia đình
-3 phòng ngủ -3wc
- Ban công, sân thượng, giếng trời đón ánh sáng tự nhiên
- Sân để xe máy, cửa khoá an toàn
- Chủ nhà thân thiện, hỗ trợ tốt từ chính quyền
- Đường otto thông tứ phía
✅ Giá thuê:14tr/th - hd 6-12th
( cọc 2 tt 2 )

26/09/2024

Hội đủ Duyên thì ta sẽ gặp

✅ CÒN PHÒNG: (6)tr- chung cư Mường Thanh VT- Toà OC1B - ( còn 2 căn - hd 1-3-6 th)- căn 2pn-2wc nội thất đủ dùng- Giá :6...
26/09/2024

✅ CÒN PHÒNG: (6)tr
- chung cư Mường Thanh VT- Toà OC1B - ( còn 2 căn - hd 1-3-6 th)
- căn 2pn-2wc nội thất đủ dùng
- Giá :6triệu - cọc 2 tt 1 tl
Lh 0372.965.879$ (9)

✅CHO THUÊ : (10)tr - nhà 3 tầng full nội thất - gần Bến Du Thuyền- Chợ- Bến xe Bus - Hòn Xện - Nha Trang- DT : 80m2- gồm...
26/09/2024

✅CHO THUÊ : (10)tr
- nhà 3 tầng full nội thất - gần Bến Du Thuyền- Chợ- Bến xe Bus - Hòn Xện - Nha Trang
- DT : 80m2- gồm 4 phòng ngủ-4wc
- đường thông - nhà ngay ngã tư thuận tiện vừa ở vừa kinh doanh

✅ Giá cho thuê: 10 tr/th - cọc 2 tt 2
Lh 0372.965.879@p

Nhân định thắng thiên, nếu làm ngay 5 việc này thì ai cũng có thể đổi thay số phận.Người đang làm, trời đang nhìn, chỉ c...
01/08/2024

Nhân định thắng thiên, nếu làm ngay 5 việc này thì ai cũng có thể đổi thay số phận.

Người đang làm, trời đang nhìn, chỉ cần sống và làm việc tích lũy phúc đức thì chúng ta hoàn toàn có thể thay đổi số phận của mình.

Nhiều niềm tin tâm linh cho rằng, con người khi sinh ra trong cõi đời này đều đã được ông trời định đoạt sẵn cho một số mệnh nhất định. Số mệnh này, tốt hay xấu, phú quý hay nghèo khổ,... phụ thuộc vào những việc làm của mỗi cá nhân ở tiền kiếp.

Tuy nhiên, đừng vì thế mà tự bi lụy và nghĩ rằng chúng ta lực bất tòng tâm. Các cụ có câu “đức năng thắng số” hoàn toàn không sai chút nào đâu. Người đang làm, trời đang nhìn, chỉ cần sống và làm việc tích lũy phúc đức thì chúng ta hoàn toàn có thể thay đổi số phận của mình ngay trong đời sống này.

Nhưng làm thế nào để tích lũy phúc đức? Câu trả lời cho câu hỏi ấy thực chất chẳng có gì cao siêu cả, chỉ cần chăm chỉ thực hành 5 việc làm dưới đây:

1. Thiện lương, quý nhân sẵn lòng giúp đỡ sẽ ngày một nhiều hơn

Thiện lương cũng là một trong số những đức tính mà chúng ta phải trau dồi mỗi ngày nếu muốn vận khí cuộc đời hưng vượng dài lâu. Bởi khi và chỉ khi chúng ta thiện lương tặng cho mọi người xung quanh hơi ấm, họ mới sẵn lòng ban cho bạn ánh sáng chân tâm, quý nhân vì thế luôn có mặt và sẵn lòng giúp đỡ ở khắp nơi nơi.

Một người thiện lương khi rơi vào cảnh sa cơ lỡ vận không lo tương lai tăm tối mịt mù bởi đất trời trông thấy và gieo duyên cho quý nhân đến giúp đỡ ngay thôi: đói thì có người cho bát cơm miễn phí, nghèo thì có người cho manh áo lành mặc qua mùa đông, bệnh tật cũng có người chìa tay hỗ trợ chi phí, giúp đỡ thịnh tình,...

2. Quý nhân trên con đường sự nghiệp còn giúp chúng ta mau chóng thành công, phú quý ngập tràn.

Giữ tinh thần vui vẻ, khí chất ngày một tốt hơn
Vũ khí lợi hại nhất của một con người không gì khác ngoài nụ cười. Một người hay vui vẻ tươi cười, chắc chắn sẽ rất dễ gây thiện cảm với mọi người xung quanh hơn là các cá nhân lúc nào cũng sầu bi ủ dột, mặt mày cáu kỉnh. Lúc này đây, nụ cười tinh tấn vui vẻ đã trao cho bạn loại khí chất thượng hạng hơn cả nhan sắc, ngoại hình, phong cách thời trang… giúp thu phục nhân tâm một cách rất dễ dàng.

Trên đời này, có ai mà không thích ở cạnh một người có tâm hồn vui vẻ thuần khiết cơ chứ. Năng lượng, khí chất họ tỏa ra sẽ giúp mình dễ chịu và tươi mới vô cùng, đúng không nào?

3. Không chê trách, hoàn cảnh sẽ ngày một cải thiện hơn
Đây là một điều rất thực tế mà tin chắc rằng chúng ta không ít lần chứng thực từ một ai đó ở xung quanh. Ví dụ như có 2 người kém may mắn gặp bất trắc trên con đường sự nghiệp phải rơi vào cảnh tán gia bại sản, nghèo túng vô cùng. Thế nhưng một người suốt ngày cứ than thân trách phận, mắng đất trời trớ trêu thì sẽ mãi mãi không bao giờ ngóc đầu lên được, năng lượng dồn hết vào việc chê trách số phận rồi kia mà.

Trong khi đó, người còn lại lại chấp nhận điều này như một rủi ro tất yếu, xui xẻo thì chịu, họ xem thất bại của mình là động lực để phấn đấu hơn nữa với mục tiêu tái hiện lại cuộc sống sung túc vừa đánh mất. Đảm bảo trong tương lai họ sẽ thay đổi được hoàn cảnh mà thôi. Hoặc ít ra là họ cũng đã sống an vui trong chính hoàn cảnh của mình, chẳng như người ở trên, suốt ngày buồn thì có ích gì chứ!

4. Hiểu được tính vô thường của cuộc đời, chấp nhận buông bỏ quá khứ mới có thể thật sự có được ngày mai tốt đẹp!

Cảm thông và bao dung, tình cảm duyên số sẽ ngày một đong đầy hơn
Trong cuộc đời này, con người gắn kết với con người cốt lõi và chân thật đều xuất phát từ tình cảm. Vì vậy, nếu muốn tình cảm này (bao gồm tình cảm gia đình, tình cảm vợ chồng, tình cảm đồng nghiệp, tình cảm nam nữ trai gái,...) ngày một đong đầy hơn, chúng ta phải biết thông cảm và bao dung.

Đồng nghiệp vô tình hãm hại ta, chúng ta thông cảm với suy nghĩ chắc họ có nỗi khổ riêng và bao dung tha thứ cho họ, thế là ngày qua ngày họ sẽ tôn trọng và quý mến bạn hơn. Tương tự như thế, người nhà, bao dung thông cảm càng nhiều thì hạnh phúc càng nhiều. Vợ chồng, bao dung thông cảm càng nhiều thì tình cảm càng nồng. Hàng xóm láng giềng, bao dung thông cảm càng nhiều thì chung sống càng thêm gắn bó. Bạn bè, bao dung càng nhiều, tình bạn càng sẽ bền lâu,...

5. Nhân duyên trên đời này đến với ta tất cả đều quý giá, hãy cố gắng giữ gìn để có được một cuộc đời ngập tràn các giá trị của tình cảm!

Nguồn st

Cùng nhìn lại : vụ hối lộ không thành của Phạm Lãi – Tây Thi Phạm Lãi theo phò vua nước Việt là Câu Tiễn, lập được nhiều...
01/08/2024

Cùng nhìn lại : vụ hối lộ không thành của Phạm Lãi – Tây Thi
Phạm Lãi theo phò vua nước Việt là Câu Tiễn, lập được nhiều công lớn. Sau khi giúp Câu Tiễn đánh thắng Ngô Phù Sai, Phạm Lãi đưa Tây Thi xuôi dòng sông Ngũ Hồ. Sau thời gian phiêu bạt, Phạm Lãi sang sinh sống ở nước Tề và đổi tên họ thành Chu Di Tử Bì. Nhờ tài năng trác việt của mình, Phạm Lãi lại có nhiều thành công trên quê hương mới. Ông nổi tiếng giàu có, đức độ nên vua Tề mời ông làm tướng quốc. Phạm Lãi ngậm ngùi than rằng:
– Ở nhà thì có hàng ngàn lạng vàng, làm quan thì đến công hầu, tướng quốc. Kẻ áo vải được thế là tột bậc rồi, giữ mãi cái tiếng tăm lừng lẫy là không tốt, có ngày mang vạ vào thân.
Thế rồi Phạm Lãi bèn trả ấn tướng quốc, đem tất cả tài sản cho bạn bè, làng xóm, chỉ mang theo những của thật quí, lẻn đi.
Phạm Lãi dừng lại ở đất Đào, cho nơi đó là ở giữa thiên hạ, tiện đường đổi chác, buôn bán để làm giàu. Phạm Lãi bèn tự gọi mình là Đào Chu Công.
Chu Công ở đất Đào sinh người con út. Khi người con út đã lớn, người con trai thứ hai của Chu Công giết một công hầu nước Sở, đang bị giam, chờ ngày xử tử. Chu Công nói:
– Giết người bị chết là đáng rồi! Nhưng ta nghe nói: “con nhà nghìn vàng không chết ở chợ”.
Liền sai người con út sang Sở xem sự việc ra sao.
Chu Công lấy một nghìn lượng vàng bọc vào trong túi quần áo vải thô chở bằng xe bò, định sai người con út đi. Con trai cả của Chu Công cũng cố xin đi. Chu Công không nghe. Người con cả nói:
– Con cả trong nhà là huynh trưởng; đảm nhận coi sóc việc nhà. Nay em có tội, cha chẳng sai con, lại sai em út đi, thế con là đứa con hư! Nhục thế này làm sao con sống được.
Người con cả toan tự sát. Tây Thi nói hộ cho người con cả:
– Nay ông sai thằng út đi thì chưa hẳn dã cứu sống được thằng thứ hai, mà trước tiên giết mất thằng cả! Biết làm thế nào?
Chu Công cực chẳng đã phải sai người con cả đi. Ông viết một phong thư gửi cho người bạn cũ là Trang Sinh và dặn người con cả rằng:
– Khi con đến thì dâng một nghìn lượng vàng vào nhà Trang Sinh, mặc ông ta làm gì thì làm, nhất thiết không được tranh cãi với ông ta trong việc này.
Người con cả khi đi cũng tự mang theo riêng vài trăm nén vàng sang Sở…
Trang Sinh nhà ở kề ngoại thành. Người con cả phải lách lau cỏ mới tới cửa, thấy nhà có vẻ rất nghèo… trong lòng lấy làm nghi hoặc, không tin là Trang Sinh có khả năng cứu mạng. Tuy nhiên, người con cả cũng làm theo lời cha dặn là đưa thư và dâng nghìn lượng vàng.
Trang Sinh nhận thư và nghìn lượng vàng rồi nói:
– Thôi! Anh hãy đi ngay đi! Chớ có ở lại! Dù em anh được tha ra cũng chớ có hỏi tại sao lại được tha.
Người con cả ra rồi, không đến nhà Trang Sinh nữa mà ngầm ở lại, lấy của riêng mang theo đem dâng cho quý nhân có quyền thế ở Sở. Trang Sinh tuy ở một xóm nghèo khổ nhưng cả nước đều nghe tiếng ông thanh liêm chính trực. Từ vua Sở trở xuống đều tôn ông làm bậy thầy.
Khi Chu Công đưa vàng đến, không phải ông có ý muốn nhận. Ý ông ta chỉ muốn giữ lại để cho cha con Đào Chu Công yên tâm là ông đã nhận giúp đỡ, để người con cả khỏi chạy chọt chỗ khác gây náo động làm cho sự việc khó giải quyết. Trang Sinh định khi xong việc sẽ đưa trả đủ lại số vàng ấy cho Chu Công. Cho nên khi vàng đưa đến, Trang Sinh bảo vợ:
– Đây là vàng của ông Chu. Nhỡ tôi không sống được cách đêm thì thế nào bà cũng đưa trả hộ cho tôi, chớ có đụng đến vàng ấy.
Nhưng con cả của Chu Công không biết ý Trang Sinh, lại còn cho rằng ông ta không có thế lực gì.
Trang Sinh thong thả ra mắt vua Sở, nói:
– Có ngôi sao… mỗ, đóng ở chỗ… mỗ, cái đó hại cho nước Sở…
Vua Sở vốn mê tín và tin Trang Sinh, liền hỏi:
– Giờ biết làm thế nào?
Trang Sinh nói:
– Chỉ có cách dùng đức mới trị được nó.
– Thầy về nghỉ! Quả nhân sẽ làm theo.
Nhà vua liền sai sứ giả niêm phong ba kho tiền.

Quý nhân nước Sở kinh ngạc liền về bảo người con cả Đào Chu Công:
– Nhà vua sắp đại xá.
Người con cả Chu Công hỏi:
– Làm sao biết?
– Mỗi lần nhà vua sắp đại xá thường cho niêm phong ba kho tiền. Chiều qua nhà vua đã sai sứ đi niêm phong.
Người con cả Chu Công nghĩ rằng: nếu đại xá thì em mình thế nào cũng được tha. Anh ta tiếc nghìn vàng đem cho lão Trang Sinh, thế là mất toi, bèn lại ra mắt Trang Sinh. Trang Sinh giật mình hỏi:
– Anh chưa về ư?
Người con trưởng nói:
– Thưa vẫn chưa ạ! Trước kia vì việc thằng em, nay thằng em may mắn được hưởng lệnh đại xá, cho nên lại đây chào cụ để về.

Trang Sinh biết ý anh ta muốn lấy lại vàng, liền nói:
– Anh vào nhà trong lấy vàng.
Người con trưởng tự vào nhà lấy vàng ra. Trang Sinh xấu hổ vì bị đứa trẻ con mua chuộc, bèn vào yết kiến vua Sở nói:
– Tôi trước kia có nói về ngôi sao… mỗ. Nhà vua nói sẽ sửa đức để bổ cứu. Nay tôi ra đường, đâu đâu cũng thấy đồn rằng: Đứa con nhà giàu ở Đào là Chu Công, giết người bị giam ở Sở, nhà nó đem nhiều vàng bạc đút lót cho các quan hầu nhà vua. Nhà vua không phải vì thương dân nước Sở mà xá đâu, chỉ vì chuyện con Chu Công đó thôi.
Vua Sở cả giận nói:
– Quả nhân tuy có kém đức thật, nhưng lẽ nào lại vì có con Chu Công mà ra ơn.
Vua Sở liền làm án giết con Chu Công trước rồi hôm sau mới ra lệnh đại xá.
Con cả Chu Công rốt cuộc đưa xác em về quê nhà làm tang…
Tây Thi và người làng đều lấy làm thương xót. Chỉ có Chu Công cười một mình mà rằng:
– Ta đã biết thế nào nó cũng giết em nó! Không phải nó không thương em nó đâu, nhưng có một điều nó không thể chịu nổi. Nó từ nhỏ đã từng chịu khổ cùng ta, thấy việc làm ăn khó khăn nên bỏ của thì tiếc! Trái lại thằng em út nó đẻ ra đã thấy ta giàu. Đứa út chỉ biết cưỡi xe bền, giong ngựa tốt, theo đuổi cầy cáo, nào biết của cải do đâu mà có, cho nên phung phí tiền một cách dễ dàng, chẳng tiếc rẻ gì. Trước đây sở dĩ ta sai thằng út đi chỉ vì nó biết coi thường tiền bạc đó thôi! Thằng cả thì không biết thế, vì vậy mà giết chết em nó. Lẽ đời là thế, có gì đáng xót. Ta ngày đêm vẫn đợi nó đưa đám tang em nó về.
Tây Thi nói:
– Thiếp đã biết ý chàng. Lâu nay chàng đoán việc như thần. Nhưng thiếp cầu mong lần này chàng đoán… không đúng để trời còn dung được đứa con chúng ta. Vậy mà chàng vẫn đoán đúng. Ôi! Cái suy đoán của chàng…
Nhờ xét đoán đúng người, nhận định đúng sự việc mà Phạm Lãi tránh được tai họa như Văn Chủng. Ba lần đổi chỗ ở là ba lần thành danh.
Lời bàn:
Đáng khen cho Phạm Lãi là kẻ biết người, biết việc. Nhưng chê Phạm Lãi là biết được đường chết, đường sống của con nhưng lại không cứu được con. Xưa nay trong chuyện đút lót mà tiếc tiền thì không làm được. Gặp lúc hoạn nạn, mắc vào vòng lao lý hoặc phải tội chết mà còn đắn đo thì chẳng khác nào kẻ đang bị chết đuối mà lại còn ra giá cho người sắp cứu mình. Như vậy, cái chết là không tránh khỏi.
Ở đây, người con cả không phải sợ mất tiền mà vì cho rằng tiền không đáng mất nên không chịu mất. Anh ta đâu biết rằng pháp luật cũng còn nhiều kẻ hở và biến hóa khôn lường. Để cứu em anh ta, Trang Sinh phải dùng cái thanh liêm, uy tín bấy lâu nay của mình để lừa cho vua Sở đại xá cả thiên hạ. Rõ ràng, phi Trang Sinh thì không ai làm nổi chuyện này. Thế nhưng anh ta nghĩ ngược lại là nhờ đại xá cả thiên hạ mà em anh ta được cứu, nên không đáng tốn tiền cho Trang Sinh.
Người con cả thấy Trang Sinh nghèo nên khinh và cho rằng Trang Sinh không có khả năng cứu em anh ta, chứ đâu biết rằng chính nhờ nổi tiếng nghèo, thanh liêm mới cứu được em anh ta. Phạm Lãi không cho người con cả đi là xuất phát từ những nhận định hoàn toàn chính xác.

Nhưng tại sao Phạm Lãi không trực tiếp đi để cứu con? Có thể hiểu được là Phạm Lãi không thể đi. Một người giàu có nổi tiếng như Phạm Lãi không thể xuất hiện ở đất Sở lúc này. Chỉ cần Phạm Lãi xuất hiện ở đất Sở thì người ta đồn ầm lên chuyện chạy chọt thì ai còn dám can thiệp cứu giúp con ông ta.
Người con cả đã phạm phải các sai lầm sau đây:
– Một là, chạy chọt mà tiếc tiền.
– Hai là, khinh người nghèo, cho rằng người nghèo là người thiếu khả năng; đánh giá không đúng người, đúng việc.
– Ba là, muốn kiểm soát, tìm hiểu phương cách giải quyết việc của người nhận giúp đỡ.
– Bốn là, lấy lại tiền trong lúc chưa xong việc.
Với bốn sai lầm trên, anh ta phải chở xác người em về chôn, chứ không phải vụ việc của em anh ta là vô phương cứu chữa. Khi ấy, anh ta mới hiểu được khả năng của Trang Sinh và sự sai lầm của anh ta. Nhưng than ôi! Trang Sinh vì trách móc kẻ hậu sinh mà hành động hẹp hòi. Dù sao thì cũng còn có Đào Chu Công hiểu việc, cớ sao Trang Sinh trách móc kẻ hậu sinh!
Đây là câu chuyện hết sức tuyệt vời về thuật dùng người. Phạm Lãi là nhân vật tiêu biểu cho một trí tuệ lịch lãm, có quan niệm hết sức biện chứng về người và việc. Ông không nuôi định kiến và không cố chấp trong việc đánh giá con người: Tốt hoặc xấu, giỏi hoặc kém là những tiêu chuẩn phải được xét trên hành động trong từng hoàn cảnh cụ thể. Có thể ở hoàn cảnh này, một người thích hợp sẽ có hành động xuất sắc nhưng ở hoàn cảnh khác không thích hợp thì người đó sẽ là kẻ bất tài, làm hỏng việc. Do vậy tùy việc mà bố trí con người. Kẻ ăn xài vong mạng, coi tiền như cỏ rác như đứa em út là kẻ thích hợp cho công việc đút lót, có thể cứu sống người anh. Còn người anh cả chi ly, tiết kiệm, quý trọng tiền bạc quá mức thì không thể làm việc ấy.
Phạm Lãi là nhà chính trị đại tài và là nhà kinh tế tài ba. Tất cả những gì ông làm đều để lại dấu ấn muôn đời. Vụ đưa hối lộ không thành của Phạm Lãi cũng để lại cho chúng ta bài học quý giá

CUỘC SỐNG NÀY, KHÔNG CHO PHÉP BẠN GỤC NGÃ1. Cuộc sống vốn bất công nhưng luật nhân quả lại luôn công bằng. Hãy tin vào b...
01/08/2024

CUỘC SỐNG NÀY, KHÔNG CHO PHÉP BẠN GỤC NGÃ

1. Cuộc sống vốn bất công nhưng luật nhân quả lại luôn công bằng. Hãy tin vào bản thân mình, bạn nỗ lực sẽ có kết quả, hôm nay vất vả ngày mai sẽ hưởng an nhàn.

2. Có thể chúng ta phải đợi rất lâu, trải qua rất nhiều chuyện không may, ta mới thấy trân quý hiện tại, trân trọng những gì mình làm ra.

3. Không phải ai sinh ra cũng ở vạch đích, điều quan trọng là mắt luôn nhìn thẳng, chân chạy không biết mỏi để về đích của mình.

4. Bạn không phải chạy đua với ai cả. Hãy đua với chính mình, sau áp lực là những ngày thảnh thơi, sau vấp ngã là trưởng thành.

5. Ai cũng có những ngày cảm thấy mọi thứ như sụp đổ chẳng còn chút sức lực nào để vượt qua. Nhưng ai mới là người mạnh mẽ đứng lên, ai là người chịu khuất phục số phận. Thành công hay thất bại khác nhau ở chỗ đó.

6. Mệt mỏi hãy nghỉ ngơi, xã hội áp lực quá hãy về với gia đình. Tự chữa lành cho đứa trẻ tâm hồn mình, đừng bao giờ chịu thua trước số phận, chịu thua trước lời gièm pha.

7. Thành công là cách đáp trả mạnh mẽ nhất cho những kẻ coi thường bạn.

8. Yếu đuối cũng được, nhưng tuyệt đối đừng mềm yếu trước kẻ thù. Hiên ngang mà sống.

Đôi khi mình nghĩ cuộc sống gặp nhiều những khó khăn và bức bách chủ yếu là do cái cách mình hành xử ở đời còn thiếu khô...
01/08/2024

Đôi khi mình nghĩ cuộc sống gặp nhiều những khó khăn và bức bách chủ yếu là do cái cách mình hành xử ở đời còn thiếu khôn ngoan và dùng nhiều đến cảm tính.....

Đôi khi con người ta ngồi lại với nhau, đôi câu lịch sự, đôi lời giải thích là mọi chuyện lại êm thấm ... nhưng mà ít ai đủ bản lĩnh để mà kiềm chế lại mà nói chuyện từ tốn lắm thường là chỉ vài câu đâm thọc vài kiểu cử chỉ đụng chạm vào lòng tự ái là con người ta sẵn sàng phun "kiếm khí" vung tứ chi ra mà đáp trả với kẻ đối diện.....
đúng là vãi thật .thật ra thì từ lúc trước mình đi học ít khi gặp kiểu nói chuyện từ tốn lắm sẵn có cái chai trên bàn là cứ vung đại vào đầu cho thằng đó nó im chứ nó nói nhiều quá khó chịu lém =.="

Bây h thì xã hội văn mình hơn xưa nhiều ngày xưa đâm thuê chém mướn, đánh nhau chửi lộn,.. thì trong phường trong xóm biết.
Có thằng học giỏi. hát hay, hay này nọ gì đó thì trong làng biết còn giờ thì cái gì nó cũng lên trên mạng nó là cái phường nho nhỏ thôi nhưng mà độ nhiều chuyện thì cả thế giới biết ....
có chuyện đánh ghen ở tận Miền Tây thì Hà Nội cũng được hay tin, có vụ chữa hoang ở trong làng Vũ Đại của Thị Nở thì cũng được thế giới biết (cái này ai bắt bẻ thì đọc lại đoạn cuối Chí Phèo) eo ơi nói chung là dân trong phường tích cực phao tin với lập fan page để câu like lắm.

Âu cũng là số phận, phải như vậy thì mới đáp ứng đủ cho cái nhu cầu của quần chúng, nay xóm nhà lá, nhà gỗ, nhà ngói hay nhà pin mặt trời không còn được ưa chuộng nữa mà thay vào đó là nhà "Mặt Sách" nơi mà bạn vô tình đi lang thang thôi thì chuyện to chuyện nhỏ gì của người trong nhà cũng bị người ta "phanh" ra nhiệt tình cho cả xã hội "LIKE" nghĩ cũng hay mà lại buồn.

Suy cho cùng xã hội phát triển quá cũng làm người ta ái ngại, cái tốt thì ai cũng thấy nhưng còn cái xấu thì đúng là kinh hồn. ngày xưa ra bờ ao hay vô chuồng bò thì làm gì có máy quay làm gì có ai biết.
h đây chui vô phòng kín khang trang sach sẽ thì ai cũng được hay, mà lén lút thì ai chả thích nhưng mỗi tội con người lại thích bôi bác cái xấu của nhau lúc nó lộ ra thì người đời thi nhau dòm ngó cười cợt khiến cho người trong cuộc sống không bằng chết mà có phải do nạn nhân bày ra mà là do phường bất minh, loại đá chó bỏ chạy khiến cho người vô tội vô tình thành nạn nhân .

Rồi ngày xưa thầy nghiêm khắc dạy dỗ, cho trò nên người ngày nay thì thầy cư xử mà hơi thái quá là "em là người nhà hiệu trưởng" hoặc cả lớp giơ điện thoại ra mà quay sau cùng chả bên nào có lợi rồi cũng chết cả mớ vì dẫu sao thì cái gì nó cũng có lý do của nó không ai tự dưng lại lên cơn điên cả.

chuyện trong nhà "Mặt Sách" thì nó diễn ra nhẹ nhàng lắm nhưng mà cái thực tế lúc ra khỏi nhà nó mới kinh dị nó là nơi mà khi bạn là "tâm điểm" bạn sẽ thành "điểm tâm" cho những thành viên của "ngôi nhà" ra tay "trừng trị" và nếu bạn còn sống sót sau làn mưa dao, tên bay. đạn bắn thì đúng là tuyệt vời vì nó rất vui,

nhưng tương lai về sau thì là do cách sống của bạn vì bạn sẽ nằm trong diện được trông chừng 24/24 nếu bạn "tái án" thì bạn tiếp tục được "xử bắn" còn nếu bạn chết thì đúng là thảm họa người hứng chịu phần còn lại "niềm vui chưa được thỏa mãn" của dư luận chính là người thân của bạn ..

Đọc thì thấy nhẹ nhàng vậy đấy nhưng hãy thử đóng vai trò là "điểm tâm" một lần trong đời đi bạn sẽ được nhìn thấy gương mặt tươi cười của "thực khách" và sự tự hào cũng những nhà "đầu bếp" .....

(sưu tầm ....)

09/07/2024

HÃY ĐỌC BÀI NÀY TRƯỚC KHI QUÁ MUỘN.

Câu chuyện đi thăm Tướng Đỗ Kế Giai tại một nhà dưỡng lão ở Garland, Texas, đã ám ảnh tôi suốt một đêm khó ngủ. Đó là một buổi chiều Chủ Nhật vào cuối Tháng Mười Hai Dương Lịch, trời đã bắt đầu se lạnh, bãi đậu xe trống vắng bóng xe, gần như không có một người khách thăm viếng. Nhưng ông bà cụ già, ngồi trên xe lăn, dồn ra phòng khách, trên lối đi vào, với đôi mắt đờ đẫn không nhìn ai, hay gục mặt nhìn xuống thân mình, trong thói quen chờ đợi, hy vọng có một người thân của mình hiện ra trên ngưỡng cửa với một nụ cười, bó hoa hay món quà trên tay.

Tôi biết trên thế giới Tây phương có nhiều đứa con không dám đi du lịch xa, vì sợ con mèo, con chó hay bầy cá ở nhà không ai cho chúng ăn hay săn sóc, nhưng cha mẹ già thì đã có những nhà dưỡng lão. Thậm chí trong tình vợ chồng, người vợ còn mạnh khỏe, siêng đi lễ hay lên chùa, nhưng chồng thì cô đơn, trên chiếc xe lăn trong một nhà già quạnh hiu nào đó.

Chúng ta có bao nhiêu lý do để bào chữa, biện minh cho việc bỏ bê cha mẹ già trong một cơ quan y tế, được cho ăn mỗi bữa, áo quần có người giặt, vài ba ngày được đẩy xe vào phòng tắm, trần truồng và được cô y tá hay một nam nhân viên dội nước, xát xà phòng, vo đầu. Những việc săn sóc này dù có mang chút tình người đi nữa thì cũng là những công việc hằng ngày bắt buộc, thương ghét hay xúc động chỉ là những cảm tính vô ích.

Có những đứa con nại cớ bù đầu với công việc ở sở, và việc con cái bếp núc ở nhà nên không có thời gian dành cho cha mẹ già, đành phải đưa cha mẹ vào nhà dưỡng lão. Gần đây người ta lên tiếng hoan nghênh những người phụ nữ hy sinh lợi tức để ở nhà toàn thời gian chăm nom, săn sóc con cái, nhưng nào có ai nghe chuyện có những đứa con bỏ việc làm vì còn cha mẹ cần sự giúp đỡ lúc về già! Người ta thường kêu than không có thời giờ, “đầu tắt, mặt tối” nhưng còn có thời gian mua sắm trong các cửa hàng thời trang, mất một hai tiếng đồng hồ trong gym mỗi ngày, năm giờ cho một chương trình ca nhạc ở sòng bài, không tính thời giờ đi về. Đó là chưa kể thời gian “bắt buộc” phải ngồi trước máy điện toán, vào Facebook, hay trao đổi tin nhắn với bạn bè.
Người ta có thể mỗi năm tổ chức những chuyến du lịch bắt buộc, ra ngoài để mở tầm mắt trước thế giới, nhưng “nhắm mắt” làm ngơ về một lần sắp xếp thời gian đi thăm cha mẹ già.

Ngày xưa một người mẹ nuôi được năm mười đứa con, ngày nay cả năm mười đứa con không nuôi nổi được một mẹ, phải chăng vì vậy mà phải đẩy mẹ vào nhà dưỡng lão, để cho những người xa lạ trông coi. Ở đây có khi mẹ thiếu ăn, cơ thể mất nước, dơ bẩn trong mớ phân và nước tiểu, bị đối xử tàn tệ, cũng chẳng hề ai biết đến. Ngày xưa “bên ướt mẹ nằm, bên ráo con lăn,” không có bậc cha mẹ nào có thể ngoảnh mặt trước cảnh con đói khát hay bị lăng nhục bởi một người khác.

Con biết giờ đây, “một ông già bằng ba đứa trẻ” cha “lẩm cẩm” bước đi, và mẹ phải nương lưng nhờ gậy chống.
Xưa kia khi các con còn thơ ấu, thân xác chưa trưởng thành và tâm hồn con yếu đuối, điều một điều hai vẫn là mẹ. Một đứa trẻ có thể biết lạnh, biết nóng, biết đói, biết khát, biết đau, nên khóc la, nhưng chóng quên, khóc đó rồi cười đó. Trái lại, một ông già còn biết buồn, biết tủi thân, biết xót xa mà chỉ biết gậm nhấm mang lấy nỗi buồn của riêng của mình, nên tuổi già cũng cần chăm sóc, gần gũi, ân cần như là một đứa trẻ, có khi còn hơn thế nữa!
Thói quen của người đời, người ta thường hỏi nhau có được mấy con, mấy ai quan tâm xem song thân còn hay mất! Đối với cha mẹ, con là tất cả, nhưng đối với con, cha mẹ là một thứ quá khứ cần xếp lại.

Ngày xưa, niềm vui của cha mẹ là nghe tiếng đứa con chập chững bi bô, hay toét miệng cười, ngày nay cha mẹ về già, các con ở xa, chỉ mong nghe tiếng điện thoại reo vui vào những ngày lễ, Tết, và đầu điện thoại bên kia có tiếng nói: “Mẹ ơi!” hay “Mẹ đó hả?”Trong cái tổ ấm cúng ngày xưa, và là cái tổ trống hoác ngày nay, khi các con đã đi xa, những cái phòng của các con vẫn để trống, biết đâu có ngày con về thăm bố mẹ. Con búp bê bằng nhựa, con gấu nhồi bông vẫn còn trên chiếc dương cầm phủ bụi của con gái, tủ sách, nhiều giải thưởng và những lá cờ kỷ niệm của trường đại học vẫn còn gắn trên bức tường trong phòng đứa con trai. Và ngôi vườn kia, đã đầy lớp lá vàng vào Thu hay phủ tuyết mùa Đông, cái ghế xích đu ngoài vườn ngày trước con thích ngồi, vẫn rung khẽ cùng cơn gió nhẹ.

Nhiều lúc cha mẹ muốn bán ngôi nhà cũ đầy ắp kỷ niệm, nhiều phòng, để đi tìm một cái condo, nhưng cứ nghĩ khi con về, và còn những đứa cháu nữa, sẽ ở đâu?

Cha mẹ Việt Nam tự an ủi, ru mình bằng bốn tiếng “nước mắt chảy xuôi” là mọi chuyện đều cho qua, nhận thức đời sống một phần cũng cho là duyên, là phước. Phải chi cha mẹ như cha mẹ nơi quê người, không hề lưu luyến, bịn rịn, ngay từ lúc đứa con đã trưởng thành rời mái ấm ra đi.

Nhưng có lẽ mọi điều không phải như vậy, dù bên trời Tây hay bên phương Đông.

Chúng tôi vừa được xem một đoạn phim rất ngắn kể chuyện một người già cô đơn ở phương Tây.
Những ngày lễ lớn năm nay, cô con gái tin cho biết là cô không về thăm cha được vì bận việc. Ông cụ lủi thủi một mình, cô đơn trong căn nhà nhỏ với những bữa cơm lặng lẽ hàng ngày. Nhưng rồi, cô con gái nhận được tin cha mình qua đời đột ngột, cô thu xếp cùng chồng trở về nhà.

Trên bậc cửa, cô thấy người cha thân yêu của cô hiện ra với tấm lưng còng và mái tóc bạc phơ. Cô bật khóc. Phải chăng vì nghe tin cha chết, cô mới trở về, trong khi còn sống, người cha cần có con, thì không có cô bên cạnh.

Nhưng cũng còn may. Cách đây mười mấy năm ở Paris, vào mùa Hè, có một trận nóng kinh khủng giết hàng trăm cụ già trong nhà dưỡng lão. Nhà nước thông báo cho những đứa con trở về lo chôn cất. Nhưng chúng, nhiều đứa đành xin lỗi, vì đang kẹt trong chuyến du lịch dài ngày ở xa!

(Huy Phương) haiz ....
--------

08/07/2024

22 tuổi, bạn tốt nghiệp đại học, vì chuyên ngành của bạn không dễ tìm việc, mấy năm đầu bạn phải chạy xe ôm, giao hàng nhanh.
24 tuổi, bạn tìm được việc làm, công việc tiền lương cũng không cao, còn thường xuyên phải tăng ca đến tận đêm khuya.
30 tuổi, bạn kết hôn, đối tượng do bà mối giới thiệu, cha mẹ hỏi bạn có thích cô gái ấy không, bạn gật đại: "thích ạ."
33 tuổi, sức khỏe bạn càng ngày càng kém đi, tăng ca càng ngày càng ít, tốc độ thăng tiến cũng càng ngày càng chậm. Cô vợ được thiên hạ ban cho kia nói với bạn: "con gái mình sắp lên mẫu giáo, song ngữ một tháng 6 triệu." Bạn nhíu mày, cô ấy không chịu được nữa, "con anh Lộc, một tháng 12 triệu kìa!" "anh đã như vậy, anh muốn con anh cũng thất bại sao?!" bạn im lặng, trở về phòng đưa vợ 12 triệu, tiền ấy bạn tính sinh nhật tự thưởng cho mình bộ máy tính chơi game mới.
36 tuổi, con vào lớp 1. Thầy nói năm lớp một rất quan trọng, bạn cười nói, “Vâng vâng, xin thầy quan tâm cháu giùm em”, thầy thấy bạn chưa hiểu, chỉ cho bạn đường sáng: "Phụ đạo một tháng khoảng 4 triệu nhá." Bạn mệt mỏi nhưng đành đóng cho xong, bạn ghét người đàn bà của bạn so sánh bạn với người đàn ông khác.
41 tuổi, con lên lớp sáu, cô nói cấp hai rất quan trọng, bạn cười nói: “Vâng vâng, em đang tính lên đóng tiền học thêm cho cháu đây.” Lần này cô giáo mỉm cười, thầm khen bạn hiểu sự đời. Bạn thì thấy chán ghét hệ thống giáo dục.
Có một ngày về đến nhà, con bé nói với bạn: "Ba, con muốn học piano". Dù bạn không còn phân vân nữa, câu "Ba hiện tại mua không nổi" những tháng năm này bạn đã nói nhiều, nhưng lần này vẫn không thể nói nên lời.
Cũng may con gái tương đối hiểu chuyện, bé nói: "Không sao đâu ba, không được thì con học guitar cũng tốt." Bạn tự đắc mình có một đứa con gái thật ngoan, vậy thì cần gì phải lo nghĩ về nó nữa.
46 tuổi, con gái học phổ thông ở một trường không tồi. Một ngày nọ, bạn đang họp, nhận được điện thoại của giáo viên, trong điện thoại nói con bạn đánh nhau ở trường, mời phụ huynh lên trường giải quyết. Bạn rụt rè xin cấp trên kém hơn bạn 5 tuổi cho nghỉ, tới trường lại bị thầy dạy dỗ một trận, "anh làm phụ huynh mà không biết dạy con", bạn cười cười, vâng vâng. Bạn thầm nhủ chẳng hiểu tụi trẻ thời nay chúng nó ra làm sao nữa, mà ra sao thì ra, kệ thôi.
49 tuổi, con gái lên đại học. Chuyên môn con học, bạn nhìn vào chẳng hiểu gì. Bạn chỉ biết là công việc chắc chắn không dễ tìm, mà học phí lại cực cao.
Một đêm nọ, bạn say khướt, về nói chuyện với con. Đã lâu lắm rồi bạn mới thật lòng mình như thế, vậy mà con gái bạn giờ đây hình như không còn muốn lắng nghe bạn nữa, nó lớn đến thế này rồi kia à, bạn giật mình nhìn lại. Bạn nói những lời mà bạn từng rất ghét, "Phải vì tương lai sau này mà nghĩ, chọn nghề phải nghiêm túc và tâm huyết, tuyệt đối không được dễ dãi."
Bạn và con từ nói chuyện thành cãi lộn. Bạn phát hiện bạn già rồi, không cãi lại con gái nữa. Bạn nói không lại con bé, chỉ có thể hét: "Tao là ba của mày đó!"
Con bé chẳng thèm nhìn bạn, nó chẳng lắng nghe mà chỉ một mực đòi tiền để học theo ý nó. “Con muốn học trường đó, bạn con đứa nào cũng học.” Khi con bé về phòng, bạn nghe vọng lại một câu: "Con không muốn sống giống như ba."
Bạn không biết sao lại ngồi khóc, 50 tuổi đầu ngồi khóc.
Chắc là do rượu cay quá, có phải không?
Chắc là do rượu cay quá rồi.
Bạn 55 tuổi, con gái đi làm, công việc không như nó mong đợi, dường như đã cảm thông với bạn một chút. Nhìn nó loay hoay với sự nghiệp mà bạn thầm trách mình sao bất lực như vậy.
60 tuổi, vất vả cả một đời, bạn muốn đi du lịch. Nửa kia đã bên bạn 30 năm qua, nhưng bạn vẫn thế thích cô ấy hay không cũng không rõ.
Bạn và cô ấy bắt đầu tính đường đi du lịch. Đã nhiều năm như vậy, cả hai vẫn bất đồng, vẫn cãi nhau. Rồi đâu cũng vào đấy, tất cả đã chuẩn bị xong, thì con gái nói: "Ba má, chúng con bận rộn quá, giúp chúng con trông con nha?". Bạn rút vé máy bay, lại về như 30 năm trước.
70 tuổi, con của con gái cũng đã khá lớn, không cần mỗi ngày trông nom nữa. Bạn quyết định nói: “Nhất định phải đi chơi một chuyến." Thế nhưng cây gậy trong tay chỉ có thể giúp bạn đi xuống vườn hoa dưới lầu mà thôi.
73 tuổi, bạn nằm trên giường bệnh viện, tỉnh lại sau hôn mê, xung quanh rất vắng người, bạn mơ mơ màng màng trông thấy bác sĩ lắc đầu, người chung quanh trang nghiêm nhưng không ai khóc.
Bạn nhận ra, bạn sắp chết rồi.
Và bạn tự hỏi,
ta thực ra đã chết từ lúc nào?
Bạn nhớ đến hôn lễ năm 30 tuổi.
Hoá ra, lúc đó, bạn đã chết rồi.
Rồi, bạn đột nhiên cười.
Đó là năm 15 tuổi, bạn trông thấy một cậu bé đang ngậm một ổ bánh mì, đeo cặp đi theo một đám học sinh khác. Cậu bé ấy đi qua ban công cô bé nhà bên, hướng mắt nhìn về phía cửa sổ.
Đó là cô bé mà bạn thầm thương năm 15 tuổi. Bạn chưa bao giờ đủ dũng khí để đến làm quen với cô ấy, ngay cả họ tên cô ấy là gì bạn cũng chưa từng dám hỏi.
Bạn nghĩ không ra nàng trông như thế nào, bạn cố gắng nhớ lại.
3 giây trôi qua, bạn rơi vào màn đêm vĩnh biệt.
_______________
Nguồn: Sưu tầm

✨✨VILLA FOR RENT IN AN VIEN✨✨➖Location: An Vien, near Vinpearl Cable, south of city, only 15 minutes ride to city center...
08/07/2024

✨✨VILLA FOR RENT IN AN VIEN✨✨
➖Location: An Vien, near Vinpearl Cable, south of city, only 15 minutes ride to city center.
➖This place has mini market name Moonmilk, An Vien mart, has coffee shop, restautant, private beach for swimming, many schools for your kids.
➖Include living room, kitchen, 3 bedroom, 4wc, nice yard.
➖Price for rent: 30 million/month
➖Utilities fee: security fee, garbage, internet, water, electrict
➖Contract: 1 year
👉 whatsapp: +84 343 019 101
👉 Zalo: 0344851713
👉Telegram:
-Deposit 1 month, payment 3 month upfront

Address

Đường 2 Tháng 4
Nha Trang
65000

Opening Hours

Monday 07:00 - 22:00
Tuesday 07:00 - 22:00
Wednesday 07:00 - 22:00
Thursday 07:00 - 22:00
Friday 07:00 - 22:00
Saturday 07:00 - 22:00
Sunday 07:00 - 22:00

Telephone

+84984461952

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nhà đất Khánh Hòa Lê Mai posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Nhà đất Khánh Hòa Lê Mai:

Share