29/04/2025
‘Dưới ánh đèn vàng dịu, hai ly cà phê kem lặng lẽ tan chảy, như thể gom hết những cảm xúc em từng cố giữ. Có một người, đã rất thương, đã từng nghĩ sẽ nắm tay đi qua bao chông chênh. Nhưng rồi một ngày, em nhận ra, mình đứng mãi ở ngã ba .
Đôi lúc, em chẳng còn biết mình đang buồn vì điều gì. Chỉ thấy mệt, thấy nặng lòng, thấy mọi cố gắng đều như vô hình trong mắt người kia. Em đã chọn im lặng nhiều lần, chỉ để giữ cho nhau một chút êm đềm. Nhưng càng nhẫn nhịn, em lại càng xa chính mình. Tình yêu gì mà em luôn phải gồng mình để không bị bỏ lại?
Có những cuộc tình không sai, nhưng dần trở thành cuộc chiến của một người. Và rồi, trong một buổi chiều không rõ là buồn hay nhẹ nhõm, em quyết định quay lưng. Không vì hết thương, mà vì đã đủ tổn thương.
Rời đi không phải lúc nào cũng là thất bại. Đôi khi, đó là cách duy nhất để em quay lại bên chính mình và tìm kiếm sự bình yên