Cường Tìm Đất

Cường Tìm Đất Bác nào có đất chính chủ cần bán, giá hợp lý liên hệ em nhé. 0948.616.616

14/05/2026

Hồi sinh viên, tôi từng có một thời đi cài Win dạo.

Nghe thì nhỏ, nhưng chính công việc rất bình thường ấy lại cho tôi những mối quan hệ chất lượng đầu tiên, những khách hàng đầu tiên, và cả số vốn đầu tiên để tự xoay xở cuộc sống.

Thời đó tôi cũng chưa nghĩ gì cao siêu về bản quyền, sở hữu trí tuệ hay kinh tế số. Đơn giản là mỗi lần cài phần mềm lậu, crack, keygen cho khách, tôi thấy nó cứ kỳ kỳ. Không hẳn vì sợ bị phạt, mà vì cảm giác giống như mình đang làm một việc không đàng hoàng. Kiểu như đi ăn trộm, dù xung quanh rất nhiều người vẫn coi đó là chuyện bình thường.

Vậy nên tôi bắt đầu tìm phần mềm miễn phí để thay thế. Diệt virus thì dùng bản free. Nén file thì dùng phần mềm miễn phí. Đọc PDF, gõ văn bản, tiện ích hệ thống… cái gì có bản miễn phí ổn là tôi ưu tiên cài. Có đợt các hãng bảo mật khuyến mại key miễn phí, tôi còn tranh thủ đăng ký thật nhiều để cài cho khách. Tôi nhớ khoảng năm 2011, có lần đăng ký được gần 80 key Kaspersky Internet Security, mỗi key dùng cho 3 máy trong 1 năm.

Lúc đó tôi nghĩ đơn giản lắm: không có tiền mua phần mềm bản quyền đắt đỏ thì cũng đâu nhất thiết phải dùng lậu.

Sau này nhìn lại, tôi thấy nhiều người không hẳn là không muốn làm đúng. Họ chỉ thiếu lựa chọn dễ tiếp cận. Phần mềm bản quyền thì đắt, thanh toán quốc tế thì rắc rối, subscription thì tháng nào cũng trừ tiền. Với sinh viên, giáo viên, bác sĩ, người làm nghiên cứu, chủ shop nhỏ hay người mới làm nội dung, nhiều khi nhu cầu rất cơ bản nhưng chi phí phần mềm lại trở thành một rào cản lớn.

Nhưng bây giờ khác rồi. Chúng ta có quá nhiều công cụ miễn phí, mã nguồn mở hoặc chi phí thấp đủ thay thế phần lớn nhu cầu hàng ngày.

Thiết kế nhanh thì dùng Canva, không nhất thiết phải Photoshop. Dựng video ngắn thì dùng CapCut, không nhất thiết phải Premiere Pro. Nén file thì có 7-Zip, không cần WinRAR crack. Quay màn hình, livestream thì có OBS Studio. Chỉnh âm thanh cơ bản thì có Audacity. Làm văn bản, bảng tính, slide thì có LibreOffice hoặc Google Docs. Quản lý tài liệu nghiên cứu thì có Zotero. Phân tích dữ liệu thì có R, Python, Jupyter Notebook.

Tôi không cực đoan kiểu cái gì cũng phải dùng đồ miễn phí. Phần mềm chuyên nghiệp vẫn có giá trị riêng. Làm nghề sâu, tạo ra tiền từ công cụ đó, cần tính ổn định và hệ sinh thái đầy đủ thì mua bản quyền là chuyện rất nên làm.

Nhưng nếu nhu cầu chỉ là học tập, làm việc cơ bản, nghiên cứu cá nhân, làm nội dung đơn giản hoặc đang ở giai đoạn chưa dư dả tài chính, thì không nên mặc định crack là con đường duy nhất.

Cài Win dạo ngày xưa cho tôi một bài học rất thực tế: người ít tiền vẫn có thể làm việc đàng hoàng nếu chịu khó tìm giải pháp. Không đủ tiền mua phần mềm đắt đỏ thì dùng phần mềm mở. Không mua được gói cao cấp thì dùng bản miễn phí hợp pháp. Chưa quen công cụ mới thì chịu khó học thêm một chút.

Miễn phí không có nghĩa là kém. Mã nguồn mở không có nghĩa là nghiệp dư. Rất nhiều công cụ miễn phí hiện nay đã đủ mạnh cho phần lớn nhu cầu học tập, nghiên cứu, kinh doanh nhỏ và sáng tạo nội dung hàng ngày.

Ngày xưa, thiếu lựa chọn nên nhiều người dễ tặc lưỡi dùng lậu. Còn bây giờ, trong rất nhiều nhu cầu phổ thông, chúng ta không còn thiếu lựa chọn nữa. Vấn đề chỉ là có chịu thay đổi thói quen hay không.

Tôi nghĩ vài năm tới, người biết tận dụng phần mềm mở, công cụ miễn phí, AI giá rẻ và workflow tự động hóa sẽ tiết kiệm được rất nhiều tiền. Không chỉ tiết kiệm chi phí bản quyền, mà còn thoát khỏi tâm lý dùng chui, dùng lách, dùng tạm. Nó nhắc mình rằng trong lúc chưa đủ điều kiện mua thứ tốt nhất, vẫn có thể chọn một con đường tử tế hơn.

08/05/2026

Tôi đã mất niềm tin và cò đất…

Đi mua bán đất nhiều năm, tôi càng thấy một điều: môi giới tử tế thì rất quý, nhưng cò đất làm ăn chụp giật thì làm hỏng cả thị trường.

Nhiều lần thấy tin đăng trên Facebook, đất đẹp, giá hợp lý. Inbox hỏi thì mảnh nào cũng “vừa bán rồi”, “chủ đổi ý rồi”, rồi lại hẹn đi xem mảnh khác.

Đi xem xong chỉ thấy mất công. Đất xấu hơn, vị trí kém hơn, giá lại cao hơn nhiều.

Có Cò còn nói chắc như đinh đóng cột: không quy hoạch, sắp mở đường, chủ cần tiền bán rẻ… Nhưng nếu mình tin ngay, không tự kiểm tra, thì thiệt là mình chịu. Họ chỉ cười xoà: em cũng nghe nói, thấy chủ bảo....

Bị Cò kênh vài chục, vài trăm triệu đã buồn rồi. Nhưng đáng sợ hơn là kiểu vừa dắt khách, vừa ép chủ. Chê đất của chủ, làm khách nản, để chủ bán mãi không được rồi quay lại dìm giá mua rẻ.

Làm nghề gì cũng cần kiếm sống. Nhưng kiếm sống bằng cách làm người khác mất niềm tin thì không bền.

Tôi vẫn tôn trọng môi giới có tâm. Vì họ giúp người mua gặp người bán, giúp giao dịch nhanh và rõ ràng hơn.

Nhưng với cò đất kiểu tin ảo, giá ảo, khách ảo, nói một đằng làm một nẻo thì thật sự nên tránh xa.

Có trải qua rồi mới hiểu:
Mất một cơ hội không đáng sợ,
Mất tiền vì tin nhầm người mới đáng sợ.

Đất có thể mua chậm một chút.
Nhưng đừng để vài câu nói ngọt làm mình xuống tiền vội.

Mua đất chính chủ từ dân: tưởng rẻ, nhưng chưa chắc rẻNhiều người đi mua đất rất thích câu:“Chính chủ bán, không qua môi...
04/05/2026

Mua đất chính chủ từ dân: tưởng rẻ, nhưng chưa chắc rẻ
Nhiều người đi mua đất rất thích câu:
“Chính chủ bán, không qua môi giới.”

Nghe đã thấy yên tâm.
Nghe đã thấy có vẻ rẻ.
Nghe đã thấy mình sắp mua được món hời.

Nhưng thực tế không đơn giản vậy.
Mua chính chủ không có nghĩa là giá tốt.
Mua trực tiếp từ dân không có nghĩa là an toàn.
Không qua môi giới cũng không có nghĩa là mình không bị mua hớ.

Vì người bán là dân thì sao?
Họ có thể không nắm rõ quy hoạch.
Không biết giá giao dịch thật quanh khu vực.
Không hiểu hết pháp lý, ranh giới, lối đi, thừa kế.
Hoặc đơn giản là nghe hàng xóm bán giá cao, rồi cũng neo theo giá đó.

Đất không giống cái điện thoại.
Điện thoại mua nhầm còn bán lại, mất vài triệu.
Đất mua nhầm có khi mắc kẹt vài năm, chôn cả đống tiền.

Một mảnh đất thật sự ngon, pháp lý sạch, vị trí đẹp, giá rẻ hơn thị trường… liệu có nằm im chờ mình đến mua không?
Hàng xóm biết.
Người quen biết.
Môi giới khu vực biết.
Người có tiền trong vùng cũng biết.

Nên cái gọi là “mua được rẻ vì gặp chính chủ” nhiều khi chỉ là cảm giác.
Cảm giác mình khôn hơn thị trường.
Cảm giác mình né được môi giới.
Cảm giác mình tự săn được hàng ngon.

Nhưng trong bất động sản, cảm giác chiến thắng đôi khi rất đắt.

Tôi không nói mua chính chủ là sai. Ngược lại, nếu gặp đúng chủ thật sự cần bán, giá hợp lý, pháp lý rõ ràng thì biên lợi nhuận có thể rất tốt.

Nhưng vấn đề là: không phải chủ nào cũng bán theo giá thị trường. Nhiều chủ nghe hàng xóm, nghe môi giới, nghe “đất sắp lên” rồi tự neo giá rất cao.

Còn mua qua sales cũng không có nghĩa là cứ nghe giá sales đưa là vào tiền. Sales giỏi nên được dùng như một người hỗ trợ lọc hàng, nắm thông tin và mặc cả, ép giá hộ mình.

Chứ nếu một mảnh đất sales vừa đưa ra đã quá ngon, quá rẻ, quá dễ ăn… thì thường nó đã được người nhanh hơn chốt trước rồi.

Mua chính chủ vẫn tốt, nếu mình đủ hiểu giá, đủ kiểm tra pháp lý, đủ đọc quy hoạch và đủ tỉnh táo.

Nhưng nếu chỉ vì thấy chữ “chính chủ” mà nghĩ chắc chắn rẻ, chắc chắn an toàn, thì nên cẩn thận.

Vì trong mua đất, câu hỏi quan trọng nhất không phải là:
“Có chính chủ không?”

Mà là:
“Mảnh này có thật sự đáng mua không?”

Minh chứng rõ nhất là: không phải cứ có tiền là đầu tư thông thái. 🥴Môi giới, chuyên gia có kinh nghiệm, có thông tin th...
02/05/2026

Minh chứng rõ nhất là: không phải cứ có tiền là đầu tư thông thái. 🥴

Môi giới, chuyên gia có kinh nghiệm, có thông tin thị trường thì nhiều khi mình lại nghi ngại…

Nhưng những lời rủ rê kiểu “cọc nhanh kẻo mất”, “người ta vừa lướt lời vài trăm triệu” thì lại rất dễ làm mình FOMO.

Mình có ông bạn cũng có tiền, hay hỏi chuyện đầu tư chỗ này chỗ kia. Bạn ấy thường nghe người quen giới thiệu đất, rủ góp chung, rồi kể kiểu: “mua hụt vài ngày mà đất đã lên cả tỷ”, nghe rất chắc ăn.

Mình chỉ khuyên nhẹ:

Nếu chưa muốn tốn tiền thuê chuyên gia tư vấn, thì ít nhất cũng nên bỏ chút tiền dùng một công cụ AI trả phí.

Đưa thông tin pháp lý, vị trí, giá, quy hoạch, thanh khoản… lên cho nó phân tích sơ bộ trước.

AI không thay thế được chuyên gia, nhưng ít nhất nó giúp mình chậm lại vài nhịp, nhìn vấn đề tỉnh hơn, bớt quyết định theo cảm xúc.

Đầu tư đất không sợ chậm.
Chỉ sợ vội quá rồi trả giá bằng tiền thật.

VÌ SAO CÒ ĐẤT BỊ GHÉT?Nhiều người nghĩ cò đất bị ghét vì ăn hoa hồng.Không hẳn.Hoa hồng 1–2% thậm chí 5% chưa chắc đã ca...
30/04/2026

VÌ SAO CÒ ĐẤT BỊ GHÉT?
Nhiều người nghĩ cò đất bị ghét vì ăn hoa hồng.
Không hẳn.
Hoa hồng 1–2% thậm chí 5% chưa chắc đã cao nếu tính công đăng bài, chạy khách, dẫn xem đất, đàm phán, xử lý giấy tờ, bị khách bùng, bị chủ đổi ý, bị luồn cò.
Thực tế năm 2020 nhà mình bán nhà từng trả hh 4% ở Hà Nội, nhưng vẫn rất vui vì được việc.
Cái khiến cò đất bị ghét không nằm hoàn toàn ở tiền.
Mà nằm ở cảm giác không tin được.
Người mua sợ bị mua hớ.
Người bán sợ bị ép giá.
Chủ đất sợ bị kê giá.
Cò lại sợ bị khách và chủ bắt tay sau lưng.
Cuối cùng, ai cũng nghi ngờ ai.

Vì bất động sản là tài sản lớn. Một quyết định sai có thể mất vài trăm triệu, thậm chí vài tỷ. Nên chỉ cần môi giới úp mở thông tin, nói quá tiềm năng, tạo áp lực cọc nhanh, người ta lập tức có cảm giác mình đang bị dắt mũi.

Đặc biệt, nhiều cò không chỉ làm môi giới.
Họ cũng là nhà đầu tư.
Họ muốn mua rẻ, bán đắt, ăn chênh, gom hàng. Điều đó không sai nếu làm bằng năng lực thật. Nhưng vấn đề là nhiều người lại dùng chiêu trò tâm lý.

Với chủ đất, họ cho nhiều người vào chê cùng một mảnh:
Người chê đường nhỏ.
Người chê hướng xấu.
Người chê giá cao.
Người chê khu này khó bán.

Chê đi chê lại vài vòng, chủ đất bắt đầu lung lay. Từ chỗ nghĩ đất mình đáng 1 tỷ 3, nghe nhiều người chê quá lại nghĩ 1 tỷ 1 bán được là may.
Đó là cách đánh vào nỗi sợ của người bán.

Nhưng khi quay sang người mua, cũng chính mảnh đất ấy lại thành hàng hiếm:
“Có khách đang hỏi rồi.”
“Chiều nay có người lên cọc.”
“Khu này sắp mở đường.”
“Giá này mai không còn.”
“Chủ đang cần tiền nên mới bán rẻ.”

Một đầu thì dìm chủ xuống.
Một đầu thì đẩy khách lên.

Chủ đất bị đánh vào nỗi sợ.
Khách mua bị đánh vào lòng tham và FOMO.

Khoảng chênh ở giữa chính là lợi nhuận.

Đó là lý do nhiều người không còn nhìn cò đất như người kết nối nữa. Họ nhìn cò đất như người chơi trò tâm lý trong một giao dịch quá lớn.

Nhưng nói công bằng, không thể chửi cả nghề môi giới.

Có rất nhiều môi giới tử tế. Họ chạy khách thật, lọc khách thật, hỗ trợ pháp lý thật, kết nối thật, giúp giao dịch diễn ra nhanh và an toàn hơn.

Không có môi giới, nhiều chủ đất cũng không biết bán cho ai. Nhiều người mua cũng không biết tìm hàng ở đâu.

Thị trường càng thiếu minh bạch thì càng cần môi giới giỏi.

Vấn đề không phải là có cò hay không có cò.

Vấn đề là cò kiểu gì.

Cò tử tế là người giúp thông tin rõ hơn, giao dịch dễ hơn, hai bên an tâm hơn.

Cò chụp giật là người làm thị trường méo mó, biến chủ đất thành con mồi của nỗi sợ, biến người mua thành con mồi của FOMO.

Nên cò đất bị ghét không phải vì họ kiếm tiền.
Mà vì nhiều người thấy mình bị thao túng.
Ai tạo ra giá trị thật thì xứng đáng có hoa hồng.
Ai chỉ biết dìm chủ để mua rẻ, thổi khách để bán đắt, úp mở thông tin, tạo khan hiếm giả, thì bị ghét là đúng.

Cò đất không xấu.
Nhưng cò biến giao dịch thành cái bẫy tâm lý thì rất đáng sợ.

PS: Khi bạn mua được 1 mảnh đất hời, mặc cả được sâu giá, hay bán được giá tốt, hoặc bán nhanh để xử lý công việc gấp khác thì bạn sẽ thấy giá trị của Cò.

Cứ tưởng đánh thuế BĐS cao là giá nhà đất sẽ giảm? Mơ đi.Nhiều người cứ hả hê mong đánh thuế bất động sản thật nặng, ngh...
28/04/2026

Cứ tưởng đánh thuế BĐS cao là giá nhà đất sẽ giảm? Mơ đi.

Nhiều người cứ hả hê mong đánh thuế bất động sản thật nặng, nghĩ rằng làm vậy người có nhà, có đất sẽ phải bán rẻ, rồi giá nhà sẽ tự nhiên giảm xuống cho mình mua.

Nhưng thị trường không vận hành bằng cảm xúc. Nó vận hành bằng cung – cầu và chi phí.

Khi thuế tăng, chi phí nắm giữ tài sản tăng.
Khi thủ tục bị siết chặt hơn, chi phí tuân thủ tăng.
Khi chi phí đầu vào tăng, người sở hữu tài sản hiếm khi tự ôm hết phần thiệt.

Với nhà cho thuê, nếu nhu cầu thuê vẫn lớn mà nguồn cung phòng trọ, nhà ở giá rẻ không tăng tương ứng, thì chủ nhà có cơ sở để đẩy một phần hoặc toàn bộ chi phí thuế sang người thuê.

Nói đơn giản:

Cầu thuê nhà vẫn cao.
Nguồn cung nhà trọ không tăng.
Chi phí sở hữu lại tăng.
Thì giá thuê rất khó giảm, thậm chí còn tăng.

Đó là quy luật cung – cầu cơ bản.

Không phải cứ đánh thuế người có đất là đất sẽ rẻ. Nếu người bán không bị ép thanh khoản, họ có thể giữ lại. Nếu nguồn cung nhà ở thực không được mở thêm, nếu đất sạch, pháp lý rõ, hạ tầng tốt vẫn khan hiếm, thì giá chưa chắc giảm như nhiều người tưởng.

Ngược lại, chi phí tăng sẽ đi vòng vào đời sống: tiền thuê trọ, tiền thuê mặt bằng, giá bát phở, bó rau, suất cơm, ly cà phê… Vì người bán hàng cũng phải tính chi phí mặt bằng vào giá bán.

Điều nực cười là nhiều người không có tài sản lại rất thích hô hào đánh thuế thật mạnh, vì nghĩ người giàu sẽ đau trước. Nhưng khi chính sách đi vào thực tế, người kêu đầu tiên lại thường là sinh viên, công nhân, người thuê trọ, người làm công, người buôn bán nhỏ.

Vì tiền thuế không biến mất.
Nó chỉ đổi hình thức.
Từ thuế tài sản, nó có thể biến thành tiền trọ cao hơn, tiền ăn cao hơn, chi phí sinh hoạt cao hơn.

Muốn giá nhà đất hợp lý hơn thì không thể chỉ hô “đánh thuế thật mạnh”. Cái gốc vẫn là phải tăng nguồn cung thật: nhà ở vừa túi tiền, đất ở hợp pháp, hạ tầng đồng bộ, thủ tục minh bạch, chi phí pháp lý thấp hơn, chống đầu cơ nhưng không làm nghẹt thị trường.

Còn nếu chỉ tăng thuế, siết thêm chi phí, trong khi nguồn cung không tăng và nhu cầu ở thật vẫn rất lớn, thì đừng mơ giá sẽ tự rẻ xuống.

Sự hả hê nhất thời khi nghĩ “đánh thuế cho người giàu sợ” nhiều khi lại trở thành cái giá rất thật mà người thu nhập thấp phải trả bằng từng tháng tiền trọ, từng bữa cơm và từng khoản chi tiêu nhỏ.

Thị trường không thương ai chỉ vì người đó nghèo.
Thị trường chỉ phản ứng với cung, cầu và chi phí.

Có một sự thật: tài sản ở Việt Nam chưa chắc giảm giá, nhưng trong mắt nhiều nhà đầu tư ngoại, nó đã mất giá khá mạnh.Từ...
28/04/2026

Có một sự thật: tài sản ở Việt Nam chưa chắc giảm giá, nhưng trong mắt nhiều nhà đầu tư ngoại, nó đã mất giá khá mạnh.

Từ đầu 2025 đến nay, VND đã yếu đi so với khá nhiều đồng tiền lớn. Phần lớn áp lực diễn ra trong nửa đầu 2025, sau đó có hạ nhiệt ở một số đồng tiền, nhưng nhìn tổng thể đến 25/04/2026, nhiều đồng tiền vẫn đang mạnh hơn đáng kể so với VND.
Điều này tạo ra một thực tế khá thú vị:
Với nhà đầu tư nước ngoài đã đổi Euro, Bảng Anh, Baht Thái, Ruble, AUD… sang VND để mua tài sản tại Việt Nam từ đầu 2025, nếu giá tài sản tính bằng VND không tăng, thì khi quy đổi ngược về đồng tiền gốc, họ có thể đã lỗ khá nhiều chỉ vì tỷ giá.
Ví dụ, một nhà đầu tư châu Âu đổi Euro sang VND đầu năm 2025 để mua tài sản tại Việt Nam. Đến nay, nếu tài sản đó không tăng giá, khi quy đổi ngược về Euro, giá trị có thể chỉ còn khoảng 85%. Tức là tài sản Việt Nam chưa giảm, nhưng nhà đầu tư ngoại đã chịu một khoản “cắt lỗ vô hình” do tỷ giá.
Tuy nhiên, câu chuyện không chỉ có một chiều.
Với người đã vào từ trước, tỷ giá là áp lực.
Nhưng với người đang cầm ngoại tệ và chưa vào Việt Nam, tài sản Việt Nam lại đang rẻ hơn tương đối.
Một nhà đầu tư cầm Euro, USD, AUD, Baht, Ruble hoặc dòng tiền ngoại tệ khác, nếu hôm nay đổi tiền vào Việt Nam, họ có thể mua được nhiều VND hơn so với trước. Điều này phần nào lý giải vì sao trong dài hạn, Việt Nam vẫn có sức hút nhất định với dòng vốn ngoại, đặc biệt ở các lĩnh vực như sản xuất, khu công nghiệp, logistics, du lịch, dịch vụ và bất động sản có dòng tiền thật.
Khách du lịch Nga, châu Âu, Úc, Hàn, Nhật… cũng có thể cảm thấy Việt Nam “rẻ hơn” khi quy đổi sang đồng tiền của họ. Những khu vực có du lịch thật, dịch vụ thật, dòng khách thật vì vậy vẫn có cơ hội hưởng lợi.
Nhưng với nhà đầu tư trong nước, câu chuyện lại khác.
Người Việt Nam kiếm tiền bằng VND, tiêu dùng bằng VND, vay nợ bằng VND, nên nhiều khi không cảm nhận ngay cú sốc tỷ giá như nhà đầu tư ngoại. Nhưng điều đó không có nghĩa là tỷ giá không ảnh hưởng đến chúng ta.
VND yếu hơn có thể khiến chi phí nhập khẩu tăng lên: xăng dầu, máy móc, vật liệu, linh kiện, hàng tiêu dùng, chi phí logistics… Tất cả những thứ đó cuối cùng có thể chảy vào giá thành sản xuất, giá xây dựng, giá hàng hóa và chi phí sinh hoạt.

Vì vậy, giai đoạn này không nên nhìn tài sản chỉ bằng một câu hỏi: “Giá có tăng không?”
Câu hỏi đúng hơn phải là:
Tài sản này có giữ được sức mua không?
Có khai thác được dòng tiền không?
Có thanh khoản thật không?
Có nằm ở nơi dân cư, hạ tầng, công nghiệp, du lịch đang đi lên thật không?
Hay chỉ tăng giá nhờ kỳ vọng và lời kể của môi giới?
Theo quan điểm cá nhân, giai đoạn hiện tại không nên đầu tư theo kiểu hưng phấn, cũng không nên quá bi quan. Đây là giai đoạn phải chọn lọc kỹ hơn.
Với bất động sản, tôi sẽ ưu tiên những tài sản có công năng thật:
Đất gần chợ, gần trường, gần bệnh viện, gần trung tâm dân cư.
Đất có thể kinh doanh, cho thuê, làm nhà ở, mở cửa hàng.
Đất gần khu công nghiệp, cụm công nghiệp, trục logistics.
Đất ở các khu vực du lịch có dòng khách thật, không phải chỉ có bánh vẽ.
Đất hưởng lợi từ hạ tầng đang triển khai rõ ràng, không phải hạ tầng “nghe nói”.

Tiền có thể mất giá.
Nhưng tài sản mua sai thì còn mất giá nhanh hơn tiền.

23/04/2026

Năm 2015, khi mới lấy vợ, đất chợ Kim Sen – Đông Triều chỉ khoảng 500 triệu một mảnh. Khi đó tôi nghĩ rất đơn giản: chợ quê thì mua làm gì.

Gần 10 năm sau, tôi gặp lại một chị từng ôm vài lô ở đó. Chị vừa bán xong, giá quanh 3 tỷ một lô.
Lúc ấy tôi mới thật sự hiểu ra sức mạnh của những mảnh đất chợ, nhất là loại sát cổng, kinh doanh buôn bán được luôn. Dòng đất này nhiều khi không ồn ào, không sốt sình sịch, nhưng một khi khu vực đủ độ chín thì nó đi lên rất bền, rất chắc.
Giờ tôi đang dồn tiền sang Hạ Long Xanh nên muốn chuyển nhượng mảnh đất chợ Định Công – Yên Định, giá 1 tỷ 250 triệu.
Mảnh này gần như gom hết tâm huyết và kinh nghiệm đầu tư bất động sản của tôi để lựa chọn:
Nền đất chắc, thế đất ổn: cao ráo, vững, khu dân cư sinh sống ổn định lâu đời.
Nằm ở làng Cẩm Trướng, có Phủ Cẩm: vùng đất có chiều sâu văn hóa, tín ngưỡng, có sinh khí riêng, không phải kiểu đất mới nổi vô hồn.
Đi ngang đã khá lâu, nhưng cửa bật ra thì rất rõ: bên kia sông là KCN Giang Quang Thịnh. Một khi khu này triển khai mạnh, nó không chỉ kéo nhà máy về, mà còn kéo theo dân cư, dịch vụ, buôn bán, thuê trọ, ăn uống và giao thương quanh vùng.
Hạ tầng kết nối là phần đáng chờ nhất: hiện tại giao thông khu này chưa đẹp, nên giá vẫn còn ở vùng dễ tiếp cận. Nhưng khi các tuyến kết nối Định Công – TP Thanh Hóa, Định Công – Quán Lào và hướng ra trục lớn, cao tốc, thành phố được hoàn thiện hơn, mặt bằng giá chắc chắn sẽ được nhìn lại.
Quỹ đất khu này không nhiều: mà đã là đất chợ thì lại càng hiếm hơn, vì không phải lô nào cũng có được vị trí đủ thuận để nhìn cả 3 hướng: ở, kinh doanh và tích sản dài hạn.
Tôi không nói kiểu hô hào rằng cứ giữ là x2 hay x3.
Nhưng có một sự thật mà ai đã từng đi qua vài chu kỳ thị trường đều hiểu:
Những mảnh đất chợ, nằm cạnh một động lực phát triển lớn, thường chỉ còn “vừa tiền” ở giai đoạn số đông vẫn đang đứng nhìn. Đến khi đường rõ hơn, người đông hơn, hàng quán sáng lên rõ hơn, nhịp sống thay đổi rõ hơn… thì giá cũng không còn như hiện tại nữa.
Khu này làm tôi nhớ đến 5 xã ven biển Hậu Lộc mà nhóm tôi đã từng rất thành công khi mua vào những năm 2021-2022, khu đó từng bị đánh giá thấp chỉ vì giao thông bất tiện. Lúc chưa có đường, chưa có cầu, chưa có dòng tiền đổ về thì ai cũng chê. Nhưng đến bây giờ đường bao biển xây xong giá đã tăng rất nhiều ( tỉnh lộ ở Minh Lộc giá 2021 chỉ 700tr, hiện tại cũng tầm 3 tỏi, mảnh đất 420tr Hưng Lộc mua 2022 h cũng lên 1t3 ).

Tôi bán không phải vì đất kém. Tôi bán vì đang dồn lực sang một kế hoạch khác.
Giá ra đi: 1 tỷ 250 triệu.

Ai hiểu giá trị của đất chợ, đất gần khu công nghiệp, đất nằm ở nơi hôm nay còn đi ngang nhưng ngày mai hạ tầng kết nối bật lên, sẽ hiểu vì sao tôi giữ mảnh này đến giờ. Và cũng sẽ hiểu vì sao loại tài sản như thế này thường không chờ người chậm chân.

Chuyện là em đổi qua số khác cho hợp tuổi lên bán sim 0948.616.616 – số gọn, lặp đẹp, dễ nhớ, dễ tạo dấu ấnSim có nhịp s...
21/04/2026

Chuyện là em đổi qua số khác cho hợp tuổi lên bán sim 0948.616.616 – số gọn, lặp đẹp, dễ nhớ, dễ tạo dấu ấn
Sim có nhịp số cân, cụm 616.616 nổi bật, nhìn một lần là nhớ.
Hợp anh chị thích số có điểm nhấn riêng, dùng làm số cá nhân hoặc số công việc đều ổn.
Số đẹp theo kiểu tinh gọn, không rối mắt, càng nhìn càng thấy dễ dùng.
Giá 25tr thôi ạ

Address

Chợ Định Công, Yên Định
Thanh Hóa
41018

Telephone

+84948616616

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Cường Tìm Đất posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Cường Tìm Đất:

Share

Category