Tranh chấp pháp lý- Thủ tục Ly hôn

  • Home
  • Tranh chấp pháp lý- Thủ tục Ly hôn

Tranh chấp pháp lý- Thủ tục Ly hôn Chuyên hôn nhân gia đình - tranh chấp đất đai- bất động sản - tranh chấp quyền nuôi con-0961708088

Vụ việc rất kịch tính vừa xảy ra ngày 4 tháng 3 năm 2026 vừa qua, ông già trong ảnh được trả tự do vì chính quyền bó tay...
16/03/2026

Vụ việc rất kịch tính vừa xảy ra ngày 4 tháng 3 năm 2026 vừa qua, ông già trong ảnh được trả tự do vì chính quyền bó tay. Trong lịch sử săn kho báu hiện đại, hiếm có câu chuyện nào kỳ lạ và dai dẳng như câu chuyện của Tommy Thompson – nhà thám hiểm biển sâu đã tìm thấy một trong những con tàu kho báu nổi tiếng nhất nước Mỹ nhưng lại trở thành tù nhân suốt hơn một thập kỷ… chỉ vì không chịu nói ra nơi số vàng còn lại đang ở đâu.

Con tàu đó là SS Central America, thường được gọi bằng cái tên đầy mê hoặc: “Ship of Gold” – Con tàu vàng.

Năm 1857, con tàu hơi nước SS Central America đang trên đường từ Panama tới New York, chở theo hàng tấn vàng từ cơn sốt vàng California. Nhưng một cơn bão lớn ngoài khơi bờ Đông nước Mỹ đã nhấn chìm con tàu cùng hơn 400 người và một kho vàng khổng lồ xuống đáy Đại Tây Dương.

Vụ đắm tàu này không chỉ là một thảm kịch hàng hải. Nó còn góp phần gây ra Panic of 1857, một cuộc khủng hoảng tài chính lớn khi lượng vàng dự trữ đang trên đường tới ngân hàng New York bỗng biến mất dưới đáy biển.

Suốt hơn một thế kỷ, kho báu này chỉ tồn tại trong truyền thuyết.

Năm 1988, sau nhiều năm nghiên cứu và phát triển robot lặn biển sâu, Tommy Thompson và nhóm của ông đã tìm thấy xác tàu ở độ sâu hơn 2.200 mét.

Đó là một phát hiện gây chấn động.

Robot dưới nước ghi lại cảnh tượng giống như trong phim: những thỏi vàng, đồng xu vàng, và những khối kim loại quý nằm rải rác giữa xác tàu mục nát dưới đáy biển.

Hàng nghìn pounds vàng được trục vớt – trị giá hàng trăm triệu USD ngày nay.

Tommy Thompson trở thành một huyền thoại trong giới thám hiểm đại dương.

Nhưng câu chuyện sau đó lại rẽ sang một hướng rất khác.

Việc trục vớt kho báu được tài trợ bởi nhiều nhà đầu tư. Khi vàng được đưa lên mặt nước, tranh chấp bắt đầu nổ ra:
• Ai sở hữu kho báu?
• Nhà đầu tư được chia bao nhiêu?
• Thompson đã lén bán bao nhiêu vàng?

Một phần vàng được cho là đã được bán bí mật thông qua các công ty trung gian.

Từ đó xuất hiện một câu hỏi lớn:

Một phần của kho báu vàng đã biến mất.

Và chỉ có một người có thể biết nó ở đâu.

Tommy Thompson.

Năm 2012, Thompson bị bắt sau nhiều năm trốn tránh tòa án. Tòa yêu cầu ông phải tiết lộ vị trí của số vàng còn thiếu.

Ông từ chối.

Vì sự im lặng này, ông bị kết tội civil contempt – khinh thường tòa án dân sự – và bị giam cho tới khi chịu hợp tác.

Ông không bao giờ nói gì.

Ngày tháng trôi qua.
Một năm… rồi hai năm… rồi hơn mười năm.

Trong suốt thời gian đó, Thompson chấp nhận ngồi tù và thậm chí chịu phạt tiền hàng ngày, nhưng vẫn giữ im lặng. Mức phạt là 1000 USD mỗi ngày để đe dọa ông, Tòa án sau đó thấy ông quá lì lợm nên đành giới hạn (cap) tổng tiền phạt khoảng 1,17 triệu USD. Điều này nghĩa là dù số ngày tiếp tục tăng, tiền phạt không vượt quá mức trần này.

Ông ngồi tù hơn 10 năm và đã trả hơn một triệu đô tiền phạt, nhưng vẫn không nói ra kho vàng ở đâu.
Kho vàng biến mất vẫn là bí ẩn.

Trong kinh tế học, thông tin đôi khi là tài sản quý giá nhất. Nhưng trường hợp của Tommy Thompson đưa điều đó đến một mức gần như cực đoan.

Tòa án Mỹ đã làm điều mà hệ thống pháp luật thường làm khi muốn buộc một người hợp tác: giam giữ cho đến khi người đó chịu nói.

Đó gọi là giam giữ cưỡng chế (civil contempt) về lý thuyết, người bị giam chỉ cần nói ra sự thật là có thể được thả.

Khi tòa án cũng phải bỏ cuộc

Ngày 4/3/2026, sau hơn một thập kỷ, thẩm phán liên bang kết luận một điều rất hiếm: Việc tiếp tục giam giữ không còn tác dụng cưỡng chế nữa.

Nói cách khác, hệ thống pháp luật phải thừa nhận: Có những bí mật mà con người sẵn sàng mang theo đến hết đời.

Nếu mục tiêu của việc giam giữ là ép Thompson nói ra sự thật, thì 10 năm tù vẫn không khiến ông mở miệng.

Tòa án kết luận việc tiếp tục giam giữ không còn tác dụng cưỡng chế.

Sau đó ông hoàn thành nốt bản án hai năm tù vì khinh thường tòa án hình sự, liên quan đến việc không ra hầu tòa trước đó.

Và cuối cùng, ở tuổi 73, Tommy Thompson được thả tự do.

Bí mật vẫn nằm đâu đó dưới đáy biển

Cho đến hôm nay, một phần kho vàng của SS Central America vẫn chưa được tìm thấy.

Không ai biết Nó đang nằm trong một két sắt, Một tài khoản bí mật. Hay quỹ tín thác đen của ai đó. Hay vẫn nằm đâu đó dưới đáy đại dương

Chỉ có một điều chắc chắn: Một người đàn ông đã đổi hơn 10 năm tự do của mình để giữ kín bí mật đó.

Và cho đến khi Tommy Thompson qua đời…

Có lẽ vị trí của kho vàng vẫn sẽ là một trong những bí ẩn lớn nhất của lịch sử săn kho báu hiện đại.
St

🆘🆘🆘1) Ngày 18/12, ông Huỳnh Larry Hưng (73 tuổi, còn gọi là Huỳnh Hưng Lợi) có mặt tại căn nhà số 10A đường Cửu Long, ph...
19/12/2025

🆘🆘🆘1) Ngày 18/12, ông Huỳnh Larry Hưng (73 tuổi, còn gọi là Huỳnh Hưng Lợi) có mặt tại căn nhà số 10A đường Cửu Long, phường Tân Sơn Hòa, theo kế hoạch cưỡng chế của Cơ quan Thi hành án, với hy vọng được nhận lại căn nhà đã mua từ hơn hai thập kỷ trước.

Theo bản án đã có hiệu lực, ông là chủ sở hữu hợp pháp căn nhà, phía bị đơn (người đứng tên giúp) phải bàn giao lại sau 16 năm theo kiện.
Tuy nhiên, ông không giấu được sửng sốt và thất vọng, khi việc cưỡng chế bị tạm dừng vào phút chót. Lý do là VKSND Tối cao có công văn gửi Thi hành án TP HCM, đề nghị tạm dừng cưỡng chế "để xem xét đơn đề nghị giám đốc thẩm" (lần thứ 3) từ phía bị đơn.

Hồ sơ vụ án thể hiện, ông Hưng Lợi, ông Trần Ngọc Quế và ông Huỳnh Quang Trung là bạn bè thân thiết. Năm 1993, ông Hưng mua căn nhà, đất hơn 466 m2 tại số 10A Cửu Long (quận Tân Bình). Do thời điểm đó người nước ngoài chưa được đứng tên sở hữu nhà ở tại Việt Nam, ông nhờ vợ chồng ông Quế đứng tên chủ quyền.

Sau đó, ông Hưng cho Công ty Amanda thuê nhà và thiết bị với giá 3.000 USD mỗi tháng. Năm 1995, khi gia đình ông Quế định cư tại Mỹ, ông Hưng tiếp tục nhờ ông Huỳnh Quang Trung đứng tên, thực hiện thủ tục chuyển quyền sở hữu từ vợ chồng ông Quế sang vợ chồng ông Trung.

Ngày 14/5/2006, ông Trung lập giấy xác nhận việc đứng tên giùm bạn. Đến ngày 15/11/2007, ông và vợ Lê Thị Vựng lập bản tường trình, cam kết tại Văn phòng Luật sư Đồng Đăng Thực, xác nhận toàn bộ nhà đất 10A Cửu Long là tài sản của ông Hưng, việc đứng tên chỉ mang tính hình thức và sẽ sang tên lại khi bạn có yêu cầu. Trong thời gian quản lý nhà giúp ông Hưng, ông Trung còn giữ 137.300 USD tiền thuê do Công ty Amanda chi trả.

🔴Cú 'bẻ lái' của vợ bạn thân

Năm 2008, ông Trung qua đời. Ông Hưng sau đó yêu cầu bà Vựng giao lại nhà đất nhưng không được chấp nhận nên khởi kiện ra TAND quận Tân Bình vào tháng 5/2009. Ít tuần sau, bà Vựng ký hợp đồng tặng cho một phần căn nhà cho 3 người con, khiến ông Hưng bổ sung yêu cầu khởi kiện, đề nghị hủy hợp đồng tặng cho và rút yêu cầu đòi lại 137.300 USD tiền thuê nhà.

Trình bày trước tòa, bà Vựng và người đại diện theo ủy quyền cho rằng căn nhà 10A Cửu Long có nguồn gốc do vợ chồng bà mua hợp pháp từ vợ chồng ông Trần Ngọc Quế theo các thỏa thuận và hợp đồng mua bán được công chứng. Thời điểm giao dịch, căn nhà đang được Công ty Amanda Food Private Ltd thuê theo hợp đồng ký với ông Quế; theo thỏa thuận giữa ông Quế và ông Huỳnh Quang Trung, ông Trung bắt đầu hưởng tiền thuê nhà từ ngày 18/10/1994. Đến năm 2003, gia đình bà Vựng chấm dứt hợp đồng thuê với Công ty Amanda.

Sau khi ông Trung qua đời năm 2008, các đồng thừa kế từ chối nhận di sản, để bà Vựng là người duy nhất thừa hưởng căn nhà. Năm 2009, bà lập hợp đồng tặng cho nhà cho ba người con tại Phòng công chứng Tân Bình. Từ đó, phía bị đơn khẳng định căn nhà thuộc quyền sở hữu hợp pháp của gia đình bà.

Bà Vựng cho biết không biết và chưa từng ký vào bất kỳ bản tường trình, cam kết nào về việc đứng tên mua giùm nhà đất cho nguyên đơn; bà cùng các con không chấp nhận toàn bộ yêu cầu khởi kiện.

Các con bà Vựng, với tư cách người có quyền và nghĩa vụ liên quan, thống nhất với trình bày của bị đơn.

🔴Nhân chứng nói về nguồn gốc căn biệt thự tranh chấp

Ông Trần Ngọc Quế cho biết, ông có quan hệ thân thiết với ông Huỳnh Larry Hưng và ông Huỳnh Quang Trung. Năm 1992, ông Hưng mua căn nhà 10A Cửu Long của ông Lê Chánh Hồ nhưng do là Việt kiều nên nhờ ông Quế đứng tên. Đầu năm 1993, UBND quận Tân Bình cấp giấy chứng nhận quyền sở hữu cho ông Quế.

Sau đó, ông Hưng mua thêm hai lô đất liền kề
phía sau, tổng diện tích 249 m2 và cùng ông Quế cho Công ty Amanda thuê nhà, mặt bằng với giá 3.000 USD mỗi tháng từ 25/10/1993.

Năm 1994, khi gia đình ông Quế sang Mỹ định cư, các bên thống nhất để ông Huỳnh Quang Trung đứng tên nhà đất và ký hợp đồng thuê với Công ty Amanda. Việc sang tên không phát sinh thanh toán.

Ông Quế cho hay, ngày 14/5/2006, ông Trung lập giấy xác nhận đứng tên giùm; sau đó vợ chồng ông này tiếp tục lập bản tường trình, cam kết, có văn phòng luật sư làm chứng.

Luật sư Đào Duy Cương, đại diện Văn phòng Luật sư Đồng Đăng Thực, xác nhận ngày 15/11/2007, văn phòng đã chứng kiến việc ông Trung và vợ tự nguyện lập "Bản tường trình và cam kết", xác định toàn bộ nhà đất tại 10A Cửu Long, kể cả phần diện tích đang làm thủ tục hợp thức hóa, là tài sản của ông Hưng. Vợ chồng ông Trung chỉ đứng tên giúp, và toàn bộ tiền mua do ông Hưng chi trả.

Ngày 23/11/2010, TAND quận Tân Bình (nay là TAND khu vực 4) xử sơ thẩm lần đầu, chấp nhận yêu cầu của ông Hưng, tuyên hủy hợp đồng tặng cho một phần nhà đất giữa bà Lê Thị Vựng và các con; buộc giao trả toàn bộ nhà đất tranh chấp, đồng thời duy trì biện pháp khẩn cấp tạm thời cấm chuyển dịch tài sản.

HĐXX nhận định, hồ sơ vụ án và lời khai nhân chứng đủ căn cứ xác định toàn bộ nhà đất 10A Cửu Long, diện tích 466 m2, thuộc sở hữu của ông Hưng. Kết quả giám định của Phân viện Khoa học hình sự tại TP HCM (Bộ Công an) xác định chữ ký, chữ viết của bà Vựng trên bản tường trình, cam kết trùng khớp với chữ ký trên hợp đồng tặng cho nhà.

Ngày 28/9/2011, TAND TP HCM xử phúc thẩm, sửa một phần án sơ thẩm do cấp sơ thẩm tuyên vượt quá yêu cầu khởi kiện khi công nhận quyền sở hữu cho cả ông Hưng và vợ; các nội dung còn lại được giữ nguyên.

Như đôi đũa chung mâm, như đôi giầy chung số, nhưng hôm nay anh có người khác. Cơm nhà nấu anh không ăn, áo vợ mua a khô...
26/09/2025

Như đôi đũa chung mâm, như đôi giầy chung số, nhưng hôm nay anh có người khác. Cơm nhà nấu anh không ăn, áo vợ mua a không mặc.
Đi làm về anh không về nhà ngay mà bận đi tiép khách. Tiếp khách khách mà ngày nào cũng tiếp, ngày nào cũng về khuya.
Và anh cũng dần tự có quần áo mới. Ai đó đã mua cho a, và a mặc chúng trên người khi về nhà.
Và dần thì thói quen đưa lương vợ giữ dần dà cũng biến mất. Thi thỏang anh góp tý điện nước.
Mẹ chồng nói lỗi do con dâu không biết đòi hỏi. Không biết giữ chonhof thì bảo sao anh không đi.
Hai đứa nhỏ ngày nào cũng chờ ba đón, chờ ba về ăn cơm nhưng tan hết cũng không thấy ba, mâm cơm nguội lạnh đến mức con ngủ gục ba chưa về riết đã thành quen. Tụi nhỏ đã chấp nhận bữa cơm ba người để kịp học bài và ba về muộn cũng không ăn.
Rồi ngày đó cũng đến, bé ba tự đến thăm nhà. Anh lúng túng ra mặt. Nhưng người đó rất tự nhiên, chăm sóc anh như một đứa trẻ. Chị cho 2 đứa nhỏ vào phòng để tránh ảnh hưởng tâm lý, cho bọn nhỏ thay đồ rồi mẹ con book xe đi siêu thị.
Thế giới nhỏ bé này không cần phải tranh nhau oxy để thở, thì tấm chồng áo rách này chị cũng không cần giữ làm gì.

Thuê 2 đội thi công để đẩy nhanh tiến độ khánh thành. Giờ lỗi tại ai?
22/01/2024

Thuê 2 đội thi công để đẩy nhanh tiến độ khánh thành. Giờ lỗi tại ai?

Chị phát hiện mình có bầu ở chập chững đôi mươi.Bạn chị khuyên can: “Bỏ nó đi, nếu không đời mày sẽ hết.” Thấy chị chỉ n...
03/01/2024

Chị phát hiện mình có bầu ở chập chững đôi mươi.

Bạn chị khuyên can: “Bỏ nó đi, nếu không
đời mày sẽ hết.”

Thấy chị chỉ ngẩn người, vẻ mặt đăm chiêu. Bạn chị lại thủ thỉ: “Mới có vài tuần thì chỉ như là một giọt máu mà thôi. Cứ coi như mình không may bị mất đi một giọt máu vậy.”

Hai tay chị xoắn xuýt vào nhau đến nỗi mồ hôi đổ đầy lòng bàn tay, cảm xúc như bị rơi vào guồng lốc xoáy, xoay tròn, chao đảo, hỗn loạn.

Chị nghĩ, dẫu cứ coi như nó chỉ là một giọt máu, nhưng đó là một giọt máu đào cơ mà. Một giọt máu đào, đáng quý biết bao nhiêu?
Sao chị nỡ.

Bố mẹ nghe chị thưa chuyện mình muốn cưới gả trong bữa cơm, cả hai trợn mắt khó tin, gắp rau chưa đưa đến miệng đã bị đặt ngược trở lại trong bát.

“Mày nói nhăng nói cuội gì đấy? Mới nứt mắt ra, mày cưới xin với ai?”

Làm sao mà tin được cơ chứ, khi mới tháng trước bọn họ còn đang chạy vạy khắp nơi để lo tiền làm hồ sơ cho chị đi du học. Thế mà giờ chị lại bảo, chị không đi du học nữa, chị đi lấy chồng.

Chị đặt đôi đũa xuống, tay nghiêm chỉnh để trên đùi, hạ quyết tâm thú nhận: “Nhưng con có bầu rồi.”

Đêm ấy, nhà chị như bị bao phủ bởi những bức tường cách âm, bốn bề tĩnh lặng như tờ, ngột ngạt đến nỗi người ta cảm tưởng liệu có phải oxy trong không khí đang dần dần bị rút cạn?

Cứ như thế độ vài ngày trôi qua thì mẹ chị gọi chị đến bên bàn uống nước, bà rầu rĩ nói: “Muốn cưới thì bố mẹ lo cho mày. Nhưng chuyện bầu bì chỉ được cho người nhà biết thôi, cấm kể với ai.”

Bố chị không nói gì, có điều cứ đêm đến, chị lại thấy ông uống rượu rồi mình, rồi thở dài từng hơi não nề.

Vậy là tiền đi du học lại dùng để làm tiền lo đám cưới. Vậy là thay vì lên máy bay, chị lên xe hoa về nhà chồng.

Hàng xóm láng giềng đều bảo, cái con bé đấy cưới sớm quá, lại vào đúng cái nhà bà khó tính nhất làng, rồi sẽ khổ đây.

Ban đầu thì chị không tin lắm. Tại thời này có phải như thời xưa nữa đâu, chuyện mẹ chồng nàng dâu bằng mặt không bằng lòng tuy là khó tránh khỏi, nhưng chắc cũng chẳng đến nỗi quá quắt như thiên hạ vẫn nói.

Nào ngờ sau khi cưới, chị và mẹ chồng vừa không bằng mặt, vừa không bằng lòng thật. Dăm bữa nửa tháng lại một trận banh chành.

Chị nói với chồng thì anh bắt đầu lôi đạo nghĩa làm con ra để tranh luận, để lấy cớ bênh mẹ mình chằm chặp.

“Em chỉ biết kiếm chuyện thôi, em thấy anh đi làm còn chưa đủ khổ, chưa đủ vất vả hay sao?”

Thấy dáng vẻ vò đầu bứt tai của anh, chị đành im lặng, nuốt những lời định nói vào trong lòng.

Chị hiểu cho sự vất vả lo toan của anh, nhưng cũng đau đáu cảm giác u uất của chính mình. Những lời muốn nói mà không được nói, không thể nói, càng ngày càng chất đống trong lòng, cho tới tận khi chị có cảm giác ứ lên tận cổ, lúc nào cũng thấy nghèn nghẹn, đắng cay.

Sáng 30 tết, người ta vẫn thấy chị vác cái bụng bầu vượt mặt đứng bán thịt lợn trước cửa nhà, mẹ chồng thì ngồi bên cạnh nhặt rau.

Có người đi qua cảm thán: “Bà ơi, con bé nó sắp sinh đến nơi rồi, sao không cho nó ở nhà nghỉ chờ sinh đi.”

Bầu bì mà vẫn làm quần quật, làm từ hạ sang thu, thu qua đông, đông lại đến xuân. Mẹ chồng chị không biết có thấy xót ruột không, mà người làng người ta cũng xót giùm luôn rồi.

Nhưng mẹ chồng chị quắc mắt ngay, hừ một tiếng rồi bảo: “Ngày xưa sáng tôi vẫn đi cấy chiều đi đẻ đấy. Có sao đâu nào?”

Như lời bà nói, sáng chị dậy từ 5 giờ đi bán hàng tết, thì đến chập tối chị đi đẻ. Con đầu lòng của chị là một cu cậu bụ bẫm, trộm vía mẹ tròn con vuông. Chị còn tưởng vậy ra coi như thoát được chặng khổ, không ngờ cái khổ thật sự lúc này mới bắt đầu.

Sinh con sau, mẹ chồng càng hạnh hoẹ hơn.

“Bao nhiêu người cũng đẻ, có phải mỗi mình mày đẻ đâu. Sinh con thì ai chả vất vả như nhau, ráng cho con nó cứng cáp là đỡ hơn thôi.”

“Đừng có làm khổ chồng mày, nó đi làm vất vả nuôi mẹ con mày đấy còn không biết thân à?”

“Cứ làm mình làm mẩy thôi, mùa màng bận rộn còn phải hầu cơm nước nữa.”

Có lần chị không chịu nổi, chị cũng gân lên:
“Mẹ thấy vất vả như thế thì con xin phép đưa cháu về nhà ngoại, để mẹ con chăm con ít hôm.”

“Á à! Giỏi đấy! Giỏi lắm rồi đấy!”

Thế là lại một trận banh chành.

Tối chồng chị đi làm về, bà phô luôn.
Bà bảo, sáng nay mới nói chị vài câu chị đã vằn ngược mắt lên, đòi ôm con bỏ về nhà ngoại.

“Ít nữa làm cái gì không phải ý nó chắc nó không thèm coi cái nhà này ra cái gì nữa luôn.”

Lửa cháy chưa kịp dập lại một đợt nữa bùng lên, hung tàn thiêu đốt hết tình yêu và sự thấu hiểu từng có ở trong đôi mắt anh khi nhìn chị.

“Em nhịn mẹ một tí thì không được à?”

Sợ đánh thức con trẻ, chị gằn giọng: “Em nhịn đủ rồi.”

“Thế nào là nhịn đủ rồi? Mỗi cái việc ở nhà nằm với ăn, chăm con mà em làm như em vất vả lắm ấy! Em thử đi làm bên ngoài mười bốn tiếng một ngày, cuối tuần còn tăng ca như anh xem cái nào vất vả hơn?”

Chị giương mắt nhìn anh, người mà chị từng nghĩ sẽ yêu mình, sẽ bảo vệ mình và đứng về phía mình, giờ đây lại ngang nhiên thốt ra lời lẽ sắc như mũi tên của kẻ thù, phóng về phía mình.

“Thế đổi lại đi. Từ mai anh ở nhà chăm con, tôi ra ngoài kiếm tiền. Rồi sẽ biết ai vất vả hơn ai.”

“Em nói chuyện kiểu gì đấy? Bổn phận làm vợ, làm mẹ của em đâu?”

“Bổn phận? Thế trách nhiệm làm chồng, làm cha của anh đâu? Hay anh chỉ biết mỗi làm con? Nên mẹ anh nói một thì anh không dám cãi hai?”

Chị không nhịn nổi nữa, gào ầm ĩ: “Tôi chịu hết nổi cái cảnh này rồi. Ly hôn đi.”

Lời chị vừa dứt thì một cuốn sổ với cây bút viết được ném bịch xuống trước mặt. Anh hùng hùng hổ hổ quát: “Đây! Viết đi. Viết đơn ly hôn như cô mong muốn. Tôi ký ngay.”

Lời này của anh tựa như giọt nước cuối cùng bị rót vào đám mây vốn đã đen kịt nặng nề, để rồi tầng mây nứt vỡ, trút xuống một cơn mưa.

Lòng chị cũng đổ mưa. Mà mắt cũng đổ mưa.
Chị vùi mặt khóc, trắng cả một đêm.

Hôm sau, chị cắp cháu về nhà ngoại, chị bảo bố mẹ, chị muốn ly hôn.

Đang bữa cơm trưa, vẫn là gắp rau chưa kịp đưa tới miệng thì bị đặt ngược lại.
Nhưng lần này, bố chị thẳng tay quăng bát cơm vào tường cái “xoảng”, bát vỡ tan nát, mà đồ ăn cũng vung vãi tứa lưa.

Ông đặt đôi đũa xuống bàn, mặt tối đen lại.

“Ngày xưa lúc mày xin lấy nó, mày có còn nhớ mày đã nói gì không? Hôn nhân là trò trẻ con của chúng mày đấy à?” Ông quát ầm lên.

Mấy mẹ con chị bị doạ sợ, mặt ai nấy tái xanh như tàu lá. Chị siết chặt tay, cố gắng lấy lại tinh thần rồi bảo: “Hôn nhân không phải trò trẻ con, nhưng bố ơi, chẳng lẽ con người không được sai lầm, không được hối hận hay sao? Nếu đã biết sai, thấy hối hận, chẳng lẽ lại không có cơ hội sửa đổi ạ?”

Giọng chị bình tĩnh, kiên quyết. Nhưng đôi mắt lại đỏ hoe, chị thấy uất ức, tủi nhục vô cùng.

“Ai hối hận cũng được. Mày không được!” Bố chị quả quyết.

“Mày nhìn cái cục nợ đang nằm trên võng kia đi. Nó còn chưa cả biết lật ngược, mày lại đòi ly hôn? Mày ác như thế rồi nó sẽ hận mày. Mày muốn con mày lớn lên mà không có bố à?”

Bố chị hít một hơi sâu, cơn tức giận căng trướng trong lồng ngực làm gương mặt ông đỏ phừng phừng. Ông đứng phắt lên rồi chỉ thẳng tay vào mặt chị.

“Mày mà còn ăn no rửng mỡ là không bố con gì hết. Cuốn xéo ngay!”

Mẹ chị nắm chặt tay chị, lại nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Thôi con, vợ chồng đầu giường cãi cọ cuối giường làm hoà. Nhẫn nhịn một tí là qua cả thôi. Như mẹ với bố mày đấy, cãi nhau làm đơn mấy lần, mà vẫn sống tới giờ đấy thôi.”

Chị ngước mắt lên, lúc này nước mắt đã tràn ra khỏi khoé mi, lăn xuống má, nóng hổi.
Hoá ra, chị đã không còn đường lui nào nữa rồi.

Nhà ngoại không chứa, chị lại ôm con quay về nhà nội. Nhưng từ dạo ấy, chị trông ngày càng ủ rũ, như cây thiếu nắng mặt trời, thiếu người chăm bón, héo hon, khô cằn cỗi. Có những đêm chị dỗ con ngủ xong rồi ngồi khóc một mình, khóc đến khi hai mắt sưng tấy cả lên, hoặc tới khi chồng chị càu nhàu chửi bới rồi cắp gối ra ghế ngoài phòng khách để ngủ.

Tới khi đứa trẻ cứng cáp hơn, hình như là tầm sáu tháng. Vào một buổi sớm tinh mơ, chị ôm đứa trẻ đi lên cầu.

Người ta tìm thấy đứa bé trước, nó được chị quấn trong một chiếc chăn lông trắng, đặt lại ở trên cầu, ngủ tít mít không biết gì.

Người ta tìm thấy chị sau.

Một giây trước, mùa hạ trên đầu vẫn đang biếc xanh, khi người nhà nhận tin chị mất, những tầng mây bỗng nhiên sập xuống, trời nổi gió to, hình như lại sắp có bão tới.

Trong đám tang, mẹ chị khóc đến nỗi ngất đi mấy lần.
Có người bảo, chắc chị tr-ầm cảm sau sinh, nên mới dại dột thế.
Có người lại bảo, thấy bản thân có vấn đề mà không biết mở mồm ra nói, nhờ bố mẹ, gia đình giúp đỡ.
Nhưng họ đâu biết, chị đã cầu cứu tới đỏ hoen đôi mắt, khô rát cổ họng.

Chị cầu cứu bằng một cách thức đơn giản nhất, cách mà ai cũng có thể hiểu được. Như là chị nói chị mệt quá.
Chị mệt rồi, chị cần nghỉ ngơi.
Nhưng không ai tin, cũng không ai nghe. Họ đều tưởng, chị nói miệng thế thôi, chứ chị sẽ chịu được.

Chị nào có phải là cái cây, cục đá vô tri đâu, mà không biết mệt, không biết đau. Chị thực ra vẫn là một đứa nhỏ đấy thôi, đã bao nhiêu lớn đâu, mà chịu được gánh nặng từ việc chăm một đứa nhỏ khác, không người cảm thông, chẳng ai giúp đỡ.

Cuối cùng, thứ ở lại chỉ còn nén hương trầm vương khói bên di ảnh và niềm hối tiếc muộn màng của gia đình hai bên. Nhưng đau đớn nhất vẫn là tiếng khóc vô tội của trẻ thơ.

Vang vang, vang mãi, vang tới tận những tầng mây xanh biếc.

Viết bởi Dạ Hi.

=================
Lời bàn:
Nếu chị tỉnh táo hơn, chị tìm đến luật sư thì chị và con không phải chết tức tưởi.... Bởi, sinh mạng chị và đứa bé ấy, là thứ mất đi không thể gì tìm lại được...😓

Vợ này tính ra cũng hiền
03/01/2024

Vợ này tính ra cũng hiền

HÌNH PHẠT NÀY MÀ ĐƯỢC ÁP DỤNG TẠI VN THÌ ÁN OAN, ÁN BỎ TÚI SẼ GIẢM NHIỀU LẮM 😍Bức tranh dưới đây ở thế kỷ 15, mô tả việc...
30/11/2023

HÌNH PHẠT NÀY MÀ ĐƯỢC ÁP DỤNG TẠI VN THÌ ÁN OAN, ÁN BỎ TÚI SẼ GIẢM NHIỀU LẮM 😍

Bức tranh dưới đây ở thế kỷ 15, mô tả việc lột da thẩm phán Sisamnes vào năm 500 trước Công nguyên.

Dới thời vua Cambyses II ở Ba Tư có một thẩm phán hoàng gia tên là Sisamnes. Ông này đã phạm tội tham nhũng và nhận hối lộ. Ông nhận hối lộ để kết án oan cho người dân. Kết quả là nhà vua ra lệnh bắt ông ta và lột da sống. Đây là trường hợp đầu tiên phải chịu hình phạt này.

Da của Siamnes được dùng để bọc ghế mà ông ta đã ngồi chủ trì các phiên tòa. Người tiếp theo ngồi lên chiếc ghế đó chính là con trai của Sisamnes tên là Otanes, người được Sisamnes chọn để thay thế cha. Điều này luôn nhắc nhở Otanes và các thẩm phán kế tiếp phải thanh liêm, khách quan khi tuyên án.

=========
Dịch vụ luật sư Phi Kha _ tranh tụng_ kiện tụng _hôn nhân gia đình _ thừa kế _ di sản_ đất đai,...
Hotline: 0961708088
Www.luatsuphikha.vn

27/09/2023

Có thật đấy mọi người ạ.

Nếu không may gặp trường hợp trên hãy gọi 0961708088 để tư vấn với luật sư nhé!

Hoàn cảnh đặc biệt khó khăn của bả Hương Lan "Giải thích lý do mới nộp khắc phục 1,2 tỷ đồng trong con số 25 tỷ đồng nhậ...
19/07/2023

Hoàn cảnh đặc biệt khó khăn của bả Hương Lan

"Giải thích lý do mới nộp khắc phục 1,2 tỷ đồng trong con số 25 tỷ đồng nhận hối lộ, luật sư của bà Lan cho biết, gia đình thân chủ có hoàn cảnh "đặc biệt khó khăn". Song bà Lan tự nguyện dùng toàn bộ tài sản để khắc phục hậu quả.

Các tài sản của bị cáo Hương Lan đang bị kê biên gồm: một căn chung cư tại Giảng Võ, quận Ba Đình, trị giá khoảng 15 tỷ đồng; một căn chung cư tại Golden Palace trị giá 4,4 tỷ đồng, một ôtô 3 tỷ, cổ phiếu trái phiếu 5 tỷ, tiền trong tài khoản ngân hàng 200 triệu đồng và tiền mặt bị cơ quan điều tra thu giữ 1,126 tỷ. Tổng giá trị tài sản bị kê biên thu giữ khoảng 29 "

UBND Quận Tân Phú bị kiện. 👉Xem lý do 👉
15/07/2023

UBND Quận Tân Phú bị kiện.
👉Xem lý do 👉

(Thanh tra) - Cho rằng UBND quận Tân Phú cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất (GCNQSDĐ) cho ông Vũ Văn T. không đúng quy định, những người thừa kế của bà Huỳnh Thị Hiếu đã làm đơn khởi kiện. Vụ án đã được Tòa án nhân dân (TAND...

👉Xây nhà trên đất người khác 🙃😘👉Bị người khác xây nhà trên đất mình. 🤣Chuyện khó tin mà có thậtTư vấn: 0961708088
13/07/2023

👉Xây nhà trên đất người khác 🙃😘
👉Bị người khác xây nhà trên đất mình. 🤣
Chuyện khó tin mà có thật
Tư vấn: 0961708088

Address

41B Đường DC13 Phường Sơn Kỳ Quận Tân Phú TP HCM

084

Opening Hours

Monday 09:00 - 17:00
Tuesday 09:00 - 17:00
Wednesday 09:00 - 17:00
Thursday 09:00 - 17:00
Friday 09:00 - 17:00
Saturday 09:00 - 17:00

Telephone

+84961708088

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tranh chấp pháp lý- Thủ tục Ly hôn posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

  • Want your business to be the top-listed Realtor/realty Service?

Share