03/01/2024
Chị phát hiện mình có bầu ở chập chững đôi mươi.
Bạn chị khuyên can: “Bỏ nó đi, nếu không
đời mày sẽ hết.”
Thấy chị chỉ ngẩn người, vẻ mặt đăm chiêu. Bạn chị lại thủ thỉ: “Mới có vài tuần thì chỉ như là một giọt máu mà thôi. Cứ coi như mình không may bị mất đi một giọt máu vậy.”
Hai tay chị xoắn xuýt vào nhau đến nỗi mồ hôi đổ đầy lòng bàn tay, cảm xúc như bị rơi vào guồng lốc xoáy, xoay tròn, chao đảo, hỗn loạn.
Chị nghĩ, dẫu cứ coi như nó chỉ là một giọt máu, nhưng đó là một giọt máu đào cơ mà. Một giọt máu đào, đáng quý biết bao nhiêu?
Sao chị nỡ.
Bố mẹ nghe chị thưa chuyện mình muốn cưới gả trong bữa cơm, cả hai trợn mắt khó tin, gắp rau chưa đưa đến miệng đã bị đặt ngược trở lại trong bát.
“Mày nói nhăng nói cuội gì đấy? Mới nứt mắt ra, mày cưới xin với ai?”
Làm sao mà tin được cơ chứ, khi mới tháng trước bọn họ còn đang chạy vạy khắp nơi để lo tiền làm hồ sơ cho chị đi du học. Thế mà giờ chị lại bảo, chị không đi du học nữa, chị đi lấy chồng.
Chị đặt đôi đũa xuống, tay nghiêm chỉnh để trên đùi, hạ quyết tâm thú nhận: “Nhưng con có bầu rồi.”
Đêm ấy, nhà chị như bị bao phủ bởi những bức tường cách âm, bốn bề tĩnh lặng như tờ, ngột ngạt đến nỗi người ta cảm tưởng liệu có phải oxy trong không khí đang dần dần bị rút cạn?
Cứ như thế độ vài ngày trôi qua thì mẹ chị gọi chị đến bên bàn uống nước, bà rầu rĩ nói: “Muốn cưới thì bố mẹ lo cho mày. Nhưng chuyện bầu bì chỉ được cho người nhà biết thôi, cấm kể với ai.”
Bố chị không nói gì, có điều cứ đêm đến, chị lại thấy ông uống rượu rồi mình, rồi thở dài từng hơi não nề.
Vậy là tiền đi du học lại dùng để làm tiền lo đám cưới. Vậy là thay vì lên máy bay, chị lên xe hoa về nhà chồng.
Hàng xóm láng giềng đều bảo, cái con bé đấy cưới sớm quá, lại vào đúng cái nhà bà khó tính nhất làng, rồi sẽ khổ đây.
Ban đầu thì chị không tin lắm. Tại thời này có phải như thời xưa nữa đâu, chuyện mẹ chồng nàng dâu bằng mặt không bằng lòng tuy là khó tránh khỏi, nhưng chắc cũng chẳng đến nỗi quá quắt như thiên hạ vẫn nói.
Nào ngờ sau khi cưới, chị và mẹ chồng vừa không bằng mặt, vừa không bằng lòng thật. Dăm bữa nửa tháng lại một trận banh chành.
Chị nói với chồng thì anh bắt đầu lôi đạo nghĩa làm con ra để tranh luận, để lấy cớ bênh mẹ mình chằm chặp.
“Em chỉ biết kiếm chuyện thôi, em thấy anh đi làm còn chưa đủ khổ, chưa đủ vất vả hay sao?”
Thấy dáng vẻ vò đầu bứt tai của anh, chị đành im lặng, nuốt những lời định nói vào trong lòng.
Chị hiểu cho sự vất vả lo toan của anh, nhưng cũng đau đáu cảm giác u uất của chính mình. Những lời muốn nói mà không được nói, không thể nói, càng ngày càng chất đống trong lòng, cho tới tận khi chị có cảm giác ứ lên tận cổ, lúc nào cũng thấy nghèn nghẹn, đắng cay.
Sáng 30 tết, người ta vẫn thấy chị vác cái bụng bầu vượt mặt đứng bán thịt lợn trước cửa nhà, mẹ chồng thì ngồi bên cạnh nhặt rau.
Có người đi qua cảm thán: “Bà ơi, con bé nó sắp sinh đến nơi rồi, sao không cho nó ở nhà nghỉ chờ sinh đi.”
Bầu bì mà vẫn làm quần quật, làm từ hạ sang thu, thu qua đông, đông lại đến xuân. Mẹ chồng chị không biết có thấy xót ruột không, mà người làng người ta cũng xót giùm luôn rồi.
Nhưng mẹ chồng chị quắc mắt ngay, hừ một tiếng rồi bảo: “Ngày xưa sáng tôi vẫn đi cấy chiều đi đẻ đấy. Có sao đâu nào?”
Như lời bà nói, sáng chị dậy từ 5 giờ đi bán hàng tết, thì đến chập tối chị đi đẻ. Con đầu lòng của chị là một cu cậu bụ bẫm, trộm vía mẹ tròn con vuông. Chị còn tưởng vậy ra coi như thoát được chặng khổ, không ngờ cái khổ thật sự lúc này mới bắt đầu.
Sinh con sau, mẹ chồng càng hạnh hoẹ hơn.
“Bao nhiêu người cũng đẻ, có phải mỗi mình mày đẻ đâu. Sinh con thì ai chả vất vả như nhau, ráng cho con nó cứng cáp là đỡ hơn thôi.”
“Đừng có làm khổ chồng mày, nó đi làm vất vả nuôi mẹ con mày đấy còn không biết thân à?”
“Cứ làm mình làm mẩy thôi, mùa màng bận rộn còn phải hầu cơm nước nữa.”
Có lần chị không chịu nổi, chị cũng gân lên:
“Mẹ thấy vất vả như thế thì con xin phép đưa cháu về nhà ngoại, để mẹ con chăm con ít hôm.”
“Á à! Giỏi đấy! Giỏi lắm rồi đấy!”
Thế là lại một trận banh chành.
Tối chồng chị đi làm về, bà phô luôn.
Bà bảo, sáng nay mới nói chị vài câu chị đã vằn ngược mắt lên, đòi ôm con bỏ về nhà ngoại.
“Ít nữa làm cái gì không phải ý nó chắc nó không thèm coi cái nhà này ra cái gì nữa luôn.”
Lửa cháy chưa kịp dập lại một đợt nữa bùng lên, hung tàn thiêu đốt hết tình yêu và sự thấu hiểu từng có ở trong đôi mắt anh khi nhìn chị.
“Em nhịn mẹ một tí thì không được à?”
Sợ đánh thức con trẻ, chị gằn giọng: “Em nhịn đủ rồi.”
“Thế nào là nhịn đủ rồi? Mỗi cái việc ở nhà nằm với ăn, chăm con mà em làm như em vất vả lắm ấy! Em thử đi làm bên ngoài mười bốn tiếng một ngày, cuối tuần còn tăng ca như anh xem cái nào vất vả hơn?”
Chị giương mắt nhìn anh, người mà chị từng nghĩ sẽ yêu mình, sẽ bảo vệ mình và đứng về phía mình, giờ đây lại ngang nhiên thốt ra lời lẽ sắc như mũi tên của kẻ thù, phóng về phía mình.
“Thế đổi lại đi. Từ mai anh ở nhà chăm con, tôi ra ngoài kiếm tiền. Rồi sẽ biết ai vất vả hơn ai.”
“Em nói chuyện kiểu gì đấy? Bổn phận làm vợ, làm mẹ của em đâu?”
“Bổn phận? Thế trách nhiệm làm chồng, làm cha của anh đâu? Hay anh chỉ biết mỗi làm con? Nên mẹ anh nói một thì anh không dám cãi hai?”
Chị không nhịn nổi nữa, gào ầm ĩ: “Tôi chịu hết nổi cái cảnh này rồi. Ly hôn đi.”
Lời chị vừa dứt thì một cuốn sổ với cây bút viết được ném bịch xuống trước mặt. Anh hùng hùng hổ hổ quát: “Đây! Viết đi. Viết đơn ly hôn như cô mong muốn. Tôi ký ngay.”
Lời này của anh tựa như giọt nước cuối cùng bị rót vào đám mây vốn đã đen kịt nặng nề, để rồi tầng mây nứt vỡ, trút xuống một cơn mưa.
Lòng chị cũng đổ mưa. Mà mắt cũng đổ mưa.
Chị vùi mặt khóc, trắng cả một đêm.
Hôm sau, chị cắp cháu về nhà ngoại, chị bảo bố mẹ, chị muốn ly hôn.
Đang bữa cơm trưa, vẫn là gắp rau chưa kịp đưa tới miệng thì bị đặt ngược lại.
Nhưng lần này, bố chị thẳng tay quăng bát cơm vào tường cái “xoảng”, bát vỡ tan nát, mà đồ ăn cũng vung vãi tứa lưa.
Ông đặt đôi đũa xuống bàn, mặt tối đen lại.
“Ngày xưa lúc mày xin lấy nó, mày có còn nhớ mày đã nói gì không? Hôn nhân là trò trẻ con của chúng mày đấy à?” Ông quát ầm lên.
Mấy mẹ con chị bị doạ sợ, mặt ai nấy tái xanh như tàu lá. Chị siết chặt tay, cố gắng lấy lại tinh thần rồi bảo: “Hôn nhân không phải trò trẻ con, nhưng bố ơi, chẳng lẽ con người không được sai lầm, không được hối hận hay sao? Nếu đã biết sai, thấy hối hận, chẳng lẽ lại không có cơ hội sửa đổi ạ?”
Giọng chị bình tĩnh, kiên quyết. Nhưng đôi mắt lại đỏ hoe, chị thấy uất ức, tủi nhục vô cùng.
“Ai hối hận cũng được. Mày không được!” Bố chị quả quyết.
“Mày nhìn cái cục nợ đang nằm trên võng kia đi. Nó còn chưa cả biết lật ngược, mày lại đòi ly hôn? Mày ác như thế rồi nó sẽ hận mày. Mày muốn con mày lớn lên mà không có bố à?”
Bố chị hít một hơi sâu, cơn tức giận căng trướng trong lồng ngực làm gương mặt ông đỏ phừng phừng. Ông đứng phắt lên rồi chỉ thẳng tay vào mặt chị.
“Mày mà còn ăn no rửng mỡ là không bố con gì hết. Cuốn xéo ngay!”
Mẹ chị nắm chặt tay chị, lại nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Thôi con, vợ chồng đầu giường cãi cọ cuối giường làm hoà. Nhẫn nhịn một tí là qua cả thôi. Như mẹ với bố mày đấy, cãi nhau làm đơn mấy lần, mà vẫn sống tới giờ đấy thôi.”
Chị ngước mắt lên, lúc này nước mắt đã tràn ra khỏi khoé mi, lăn xuống má, nóng hổi.
Hoá ra, chị đã không còn đường lui nào nữa rồi.
Nhà ngoại không chứa, chị lại ôm con quay về nhà nội. Nhưng từ dạo ấy, chị trông ngày càng ủ rũ, như cây thiếu nắng mặt trời, thiếu người chăm bón, héo hon, khô cằn cỗi. Có những đêm chị dỗ con ngủ xong rồi ngồi khóc một mình, khóc đến khi hai mắt sưng tấy cả lên, hoặc tới khi chồng chị càu nhàu chửi bới rồi cắp gối ra ghế ngoài phòng khách để ngủ.
Tới khi đứa trẻ cứng cáp hơn, hình như là tầm sáu tháng. Vào một buổi sớm tinh mơ, chị ôm đứa trẻ đi lên cầu.
Người ta tìm thấy đứa bé trước, nó được chị quấn trong một chiếc chăn lông trắng, đặt lại ở trên cầu, ngủ tít mít không biết gì.
Người ta tìm thấy chị sau.
Một giây trước, mùa hạ trên đầu vẫn đang biếc xanh, khi người nhà nhận tin chị mất, những tầng mây bỗng nhiên sập xuống, trời nổi gió to, hình như lại sắp có bão tới.
Trong đám tang, mẹ chị khóc đến nỗi ngất đi mấy lần.
Có người bảo, chắc chị tr-ầm cảm sau sinh, nên mới dại dột thế.
Có người lại bảo, thấy bản thân có vấn đề mà không biết mở mồm ra nói, nhờ bố mẹ, gia đình giúp đỡ.
Nhưng họ đâu biết, chị đã cầu cứu tới đỏ hoen đôi mắt, khô rát cổ họng.
Chị cầu cứu bằng một cách thức đơn giản nhất, cách mà ai cũng có thể hiểu được. Như là chị nói chị mệt quá.
Chị mệt rồi, chị cần nghỉ ngơi.
Nhưng không ai tin, cũng không ai nghe. Họ đều tưởng, chị nói miệng thế thôi, chứ chị sẽ chịu được.
Chị nào có phải là cái cây, cục đá vô tri đâu, mà không biết mệt, không biết đau. Chị thực ra vẫn là một đứa nhỏ đấy thôi, đã bao nhiêu lớn đâu, mà chịu được gánh nặng từ việc chăm một đứa nhỏ khác, không người cảm thông, chẳng ai giúp đỡ.
Cuối cùng, thứ ở lại chỉ còn nén hương trầm vương khói bên di ảnh và niềm hối tiếc muộn màng của gia đình hai bên. Nhưng đau đớn nhất vẫn là tiếng khóc vô tội của trẻ thơ.
Vang vang, vang mãi, vang tới tận những tầng mây xanh biếc.
Viết bởi Dạ Hi.
=================
Lời bàn:
Nếu chị tỉnh táo hơn, chị tìm đến luật sư thì chị và con không phải chết tức tưởi.... Bởi, sinh mạng chị và đứa bé ấy, là thứ mất đi không thể gì tìm lại được...😓