02/12/2025
[Hành trình lớn lên dưới mái nhà NQH] Phan Phạm Hoàng Nghi_Toán 10.1_Khu vực 1
NQH trong tôi,
Có một câu nói rất hay của nhà giáo dục nổi tiếng Henry Adams: "Một người thầy tạo ra sự khác biệt không phải bằng những điều mình nói, mà bằng những điều mình làm." Và em – Hoàng Nghi, học sinh Lớp 10 tại NQH – đã may mắn được học tập, trưởng thành dưới một mái nhà nơi những con người tạo ra sự khác biệt không chỉ bằng tâm huyết trên bục giảng, mà còn bằng tình yêu thương vô điều kiện trong từng hành động nhỏ nhất.
Đây là những lời tri ân chân thành nhất từ tận đáy lòng em, gửi đến những người đã và đang đồng hành cùng em trên chặng đường chinh phục tri thức, đặc biệt là Cô Nguyễn Thị Phương Thảo và các anh chị tại NQH.
Trước khi nói về người cô vĩ đại của em, em xin phép nhắc đến những "thiên thần áo xanh" đã giúp em cảm thấy NQH là nhà: Các anh chị Tư vấn viên.
Thật sự, em phải dùng từ "dễ thương" và "tâm lý" để nói về các anh chị. Khu vực tư vấn không chỉ là nơi đóng tiền học, mà còn là trạm nghỉ chân đầy ấm áp. Nhớ những lần em lỡ đi lộn giờ học hay những hôm mẹ đón trễ, các anh chị không hề hối thúc hay khó chịu. Thay vào đó, anh chị luôn bảo: “Vào trong ngồi đi em, để anh chị gọi điện giúp cho”. Cái sự quan tâm nhỏ nhặt đó làm sao em quên được.
Có những lúc loay hoay tìm lớp học, hay những bài tập khó hiểu, chỉ cần hỏi các anh chị là được chỉ dẫn tận tình, thậm chí còn được dẫn lên tận phòng học. Các anh chị mang một nguồn năng lượng tích cực, hòa đồng, thân thiện đến mức mỗi lần ghé qua khu vực tư vấn, em luôn cảm thấy vui vẻ như được gặp những người bạn lớn của mình. Chính các anh chị đã giúp em xóa tan cảm giác bỡ ngỡ, làm cho hành trình học tập tại NQH của em thêm phần trọn vẹn.
Và giờ là người đã thắp sáng cả con đường phía trước của em: Cô Phương Thảo – người giáo viên môn Toán tuyệt vời của em.
Khi em mới vào lớp, em bị “tụt hậu” vì lớp đã học đến Bài 2, Bài 3 rồi. Cảm giác lúc đó là bối rối và tự ti khủng khiếp. Nhưng cô, với nụ cười hiền hậu và sự lạc quan thường trực, đã biến sự lo lắng đó thành động lực. Cô đã dùng thời gian nghỉ ngơi riêng của mình để bù bài lại cho một đứa học trò “đến sau” như em.
Không chỉ có vậy, em phải thành thật là em không phải là một học sinh giỏi, thậm chí có những chỗ em phải nhờ cô giảng tận 2 lần, 3 lần mà vẫn chưa “hỉu đực”. Mọi người ơi, đó là sự thật! Ấy vậy mà cô chưa bao giờ trách em một lời nào, vẫn kiên nhẫn giải thích lại, dùng mọi cách để em thấm bài. Cô đã giúp một người không giỏi như em trở nên tự tin hơn và điểm số cũng dần ổn định hơn rất nhiều. Cô không chỉ dạy Toán, cô dạy em về sự kiên trì và giá trị của việc không bỏ cuộc.
Trong vô vàn kỷ niệm, có một câu chuyện mà em sẽ mang theo mãi mãi, câu chuyện về “tham số m”. Thật sự, phần này “siu khó luôn”, em “chả hỉu ji hếc”. Em hỏi cô để chuẩn bị cho một bài kiểm tra thường xuyên, nhưng mãi đến bây giờ là kiểm tra giữa kỳ rồi mà trường em vẫn chưa đụng tới.
Và điều tuyệt vời nhất đã xảy ra: Cô đã dành thời gian cá nhân của mình, mở Google Meet để chỉ dạy riêng cho em! Khoảnh khắc đó, em “siu iu cô luonnn”. Nhờ có buổi học “siêu cấp tốc” đó, em đã hoàn toàn “hỉu phần tham số m ròi ó cumon cô nhaaaaaa”! Đây chính là minh chứng hùng hồn nhất cho câu nói của Johann Wolfgang von Goethe: “Điều quan trọng nhất mà một giáo viên có thể làm là yêu thương học trò của mình.”
Em cũng xin được “khoe” một chút. Lần kiểm tra tháng 9 đầu tiên, em bị sốc nặng khi chỉ được 5 điểm – lần đầu tiên trong đời em được con số đó. Nhưng chính cái “5 điểm” đó đã là bài học quý giá nhất, là động lực để em nỗ lực, để rồi điểm thi trên trường của em sau đó vọt lên 8, 9 điểm.
Và cô ơi, em “ấn tượng” với cô không chỉ bởi kiến thức, mà còn bởi chất giọng Cam Ranh đặc trưng, đặc biệt là chữ “rầu” nghe “cute” làm sao. Làn da trắng mịn và khuôn miệng luôn mỉm cười tươi tắn của cô đã tạo nên một nguồn năng lượng mới mẻ, thân thiện, truyền cảm hứng và động lực học tập cực lớn cho tất cả học sinh.
Cô Phương Thảo ơi, năm nay là năm đầu tiên em học Toán tại NQH và cũng là lần đầu tiên em gặp được một giáo viên tâm huyết đến thế. Cô là người dẫn đường dịu dàng, nhưng kiên định, giúp em tự tin bước đi trên con đường học vấn.
Nếu như không có cô, em đã không thể “hỉu đc hếc bài” và có lẽ em đã bỏ cuộc từ lâu rồi. Cô là động lực lớn nhất để em nuôi dưỡng ước mơ thi vào Sư phạm, trở thành một giáo viên để truyền tải yêu thương và kiến thức cho mọi người, giống như cách cô đã truyền cho em.
Người thầy vĩ đại không phải là người đổ đầy kiến thức, mà là người thắp lên ngọn lửa khao khát. Cô đã thắp lên ngọn lửa đó trong trái tim em.
Cảm ơn cô vì tất cả. Em biết nghề giáo là điều “gian nan hơn ai hết”, nhưng mong cô vẫn luôn giữ trên môi nụ cười, tấm lòng bao dung và tình yêu thương vô bờ bến dành cho học trò.
Cảm ơn vì đã là một phần tươi đẹp trong cuộc đời của em!
Sau đây là bài thơ nho nhỏ em làm để tri ân trung tâm luyện thi NQH:
Mái nhà NQH xanh,
Tình thân ấm áp, nghĩa lành trao tay.
Bước chân bỡ ngỡ những ngày,
Gặp bao anh chị, lòng này nhẹ tênh.
Hoà đồng, vui vẻ, thân tình,
Giờ nhầm, đón trễ, chẳng đành để lo.
Gọi vào, mời nước, nhỏ to,
Dẫn lên tận lớp, không hề chối từ.
Nơi đây chẳng có dối dư,
Chỉ toàn tâm huyết, chỉ từ yêu thương.
Cho em vững bước dặm đường,
Điểm tựa ấm áp, vấn vương thuở nào.
Cô Thảo như ánh trăng rằm,
Làn da trắng mịn, dịu dàng khôn nguôi.
Giọng Cam Ranh đặc biệt, tươi,
Chữ “rầu” duyên dáng, nụ cười nở hoa.
Dù em tiếp thu chẳng qua,
Hai, ba lần hỏi, cô đà kiên tâm.
Toán kia khúc mắc trăm ngàn,
“Tham số m” khó, ngỡ rằng chẳng thông.
Cô dành giờ rảnh hết lòng,
Meet qua màn ảnh, gánh gồng nỗi lo.
Tháng Chín năm điểm nhỏ nho,
Tưởng chừng thất bại, cô cho lẽ đời:
“Gắng lên, đừng để lòng vơi !”
Nhờ cô em đã đổi thay,
Điểm số tiến bộ, lòng đầy tự tin.
Dạy không chỉ kiến thức in,
Mà còn gieo hạt niềm tin rạng ngời.
Tận tâm với nghiệp người ơi,
Dắt dìu trò nhỏ đến nơi thành tài.
Lòng Sư Phạm ấy, miệt mài,
Thắp lên mơ ước, tương lai em chờ.
Ơn này sâu nặng, biết bao giờ đền,
Bao điều tri thức đắp nền cho em.
Nhờ cô, nhờ chị, vững bền bước đi.
Dù đường đời có chia ly,
Tấm lòng tri kỷ, khắc ghi suốt đời.
Xin chúc cô mãi nụ cười,
Gieo mầm kiến thức, rạng ngời bao la.
Cảm ơn cô đã cùng ta,
Đồng hành trên những chặng xa sắp về.
Tình cô như gió bốn bề,
Sư Phạm em chọn, đáp về tri ân.
Hoàng Nghi, Học sinh Lớp 10 NQH cơ sở Nguyễn Thái Học.