07/12/2025
Khi anh đào rụng hết, người xưa cũng tan tác.
Từ đây qua năm tháng hãy tự rộng lòng với chính mình.
Phải là loài hoa mang ngôn ngữ như thế nào mới có thể đọc hiểu một bông hồng lang bạt?
Phải là cuộc gặp gỡ ra sao mới xứng đáng với hành trình gian truân của cánh chim di cư?
Nghĩ lại, có lẽ mùa đông này đã vỡ vụn thành bao mảnh nhỏ.
Cành tầm xuân năm ấy tiện tay bẻ xuống vậy mà đến giờ vẫn bướng bỉnh chẳng chịu héo khô.
Vì thế tôi sẽ tranh thủ trước khi mùa xuân kịp tới, đi ngắm một ngọn núi, nhìn một dòng sông, đợi trời trong và nắng đẹp đang dần kéo đến.
Chỉ là tôi đâu dám tự nhận mình là một thi nhân lãng mạn.
Một lời chia ly đơn giản giữa cõi đời, viết ra lại hóa thành suốt một đời năm tháng.
Đường trước mặt trời biển rộng, chúc bạn bay thật xa và đi thật nhẹ nhàng.
Còn tôi, xin kính một ly cho những điều từng cam tâm tình nguyện và cho ván cờ đã hạ xuống không chút hối tiếc.
— Phật Gia