16/08/2022
CÚI ĐẦU CẦN CÓ DŨNG KHÍ, NGẨNG ĐẦU CẦN CÓ TỰ TIN
Người xưa có câu: ‘Nhân vô thập toàn’. Phàm là con người bằng da bằng thịt, không ai thập toàn thập mỹ.
Khi ta mắc phải sai lầm, thiếu sót thì nên thừa nhận! Vẫn biết rằng, đôi khi thừa nhận khuyết điểm của chính mình không phải là chuyện dễ. Chúng ta cảm thấy nhận lỗi sao mà khó? Là vì chúng ta không có đủ dũng khí để hạ mình. Một người dám thừa nhận khuyết điểm của chính mình, thì đó là biểu hiện của lòng dũng cảm.
Vậy cũng nói, người có dũng khí để nhận thiếu sót, thì mới có đủ tự tin để ngẩng đầu trước thiên hạ. Tự tin không phải vì mình giỏi giang hơn người, mà bởi lẽ mình dám đối diện với chính mình. Nếu nói rằng, tôi hiểu biết hơn người khác một chút, thì chẳng qua là vì lỗi lầm mà tôi từng mắc phải nhiều hơn người khác một chút mà thôi!
Nếu ai đó có thể khiến cho ta cảm thấy đau khổ, thì chính vì sự tu dưỡng của bản thân chưa đủ.
Trong cuộc sống, những người quan trọng bên cạnh ta càng lúc càng ít đi. Những người quan trọng cứ lần lượt rời xa ta, bỏ ta đi…, trong khi những người ở bên cạnh ta càng lúc càng trở nên quan trọng. Nói cách khác, người quan trọng đối với mình quả thực rất ít. Có những người chúng ta cho là quan trọng, nhưng rồi họ sẽ bỏ ta ra đi. Có người ngay lúc này ta chưa thực sự nhận ra tầm quan trọng của họ, nhưng sau cùng họ vẫn ở lại bên cạnh ta. Họ chính là người quan trọng nhất!
Mỗi chúng ta chỉ như phận bèo nước gặp nhau, có duyên gặp gỡ là điều đáng quý. Bởi lẽ đến là duyên mà đi cũng do duyên – đều là duyên phận cả.
Nếu nói rằng, nơi ‘trú chân’ của con người là mái nhà, thì nơi ‘trú chân’ của trái tim chính là sự bình yên. Nếu một trái tim không có nơi để trú chân thì cho dù đi đến đâu, vẫn mãi là lưu lạc.
Sự bình yên không ai có thể đem đến cho ta được, ta cũng không thể tìm thấy ở đâu khác, mà hãy tìm ngay trong chính bản thân mình.
- sưu tầm -