25/03/2026
Ở phố, không thiếu người… nhưng để tìm được một nơi khiến mình thật sự thuộc về, lại không dễ.
Cô Thảo từng nói với tụi em:
“Cô không thiếu bạn bè, không thiếu công việc… chỉ là thiếu một nơi đủ yên để mình sống đúng nhịp của mình.”
Cô đã tìm rất lâu ở Bảo Lộc.
Nhưng mảnh thì quá vắng, mảnh thì lại xây dựng nhiều quá… nên vẫn chưa thấy nơi nào đúng nghĩa là “nhà”.
Cho đến khi cô đến Làng Oa.
Ở đây, mọi thứ được giữ lại vừa đủ: còn đồi, còn cây, còn cái không khí rất thật của cao nguyên.
Buổi sáng có tiếng chim, buổi chiều có gió… và có những người hàng xóm nói chuyện với nhau rất nhẹ.
Cô bảo, điều cô thích nhất không phải là cảnh… mà là cảm giác không còn thấy mình lạc lõng nữa.
Ở Làng Oa, tụi em không làm cho thật nhiều… mà làm đủ, để giữ lại cái chất ban đầu.
Để khi ai đó tìm một nơi để về… thì nơi đó vẫn còn nguyên vẹn.