19/03/2025
Từ hồi cả nhà chuyển về Ecopark, mỗi năm một lần, tôi thường dành cả một ngày để ngồi xem và đọc lại tất cả những câu chuyện, hình ảnh mà mình đã chia sẻ cùng mọi người trên “ngôi nhà” này về cuộc sống ở “quê Hưng Yên” của chúng tôi trong suốt một năm, và đó cũng là lúc tôi nhận ra, à, thì ra vẫn còn rất nhiều câu chuyện đáng nhớ, tôi đã giữ cho riêng mình.
Như là chuyện ông ngoại tôi.
Chúng tôi đón ông về Ecopark năm ông 90 tuổi. Ông cần chăm sóc sức khỏe đặc biệt sau một cơn suy tim mấy năm trước nên cả nhà chỉ nghĩ rằng, Ecopark sẽ là nơi không thể phù hợp hơn để ông dưỡng bệnh. Tôi nhớ những buổi chiều mùa Hè đi làm về, khi xuống xe buýt, tôi có thể nhìn thấy ông đang ngồi cười khà khà tán chuyện với các cụ ở băng ghế dưới tán cây bằng lăng cổ thụ dưới chân tòa nhà, hay cũng có hôm là đang đọc một cuốn sách nào đó. Tôi cũng nhớ những buổi sáng tha thẩn dắt Nit đi chơi ở công viên mùa Hạ, nhìn thấy ông đang ngồi xếp bằng hít thở dưới tán cây si già, râu tóc bạc phơ. Tôi với Nit lại đứng lặng từ phía xa đó, chờ cho đến khi ông phát hiện ra, cười rạng rỡ rồi vẫy vẫy tay gọi chúng tôi. Những ký ức đó đã vỗ về tôi rất nhiều khi ông đi xa, Ecopark không chỉ là nơi ông dưỡng bệnh, mà còn thực sự trở thành nơi ông có những năm tháng khoẻ mạnh, bình yên và an lành trọn vẹn nhất, khiến tôi nhiều lần ước gì cả nhà đưa ông về đây ở sớm hơn nữa.
Như là chuyện những tán cây…
Những tán cây chứng kiến cả bốn người chúng tôi lớn lên trong suốt 8 năm gắn bó ở đây. Tán cây che nắng cho tôi mỗi khi ngồi chờ xe buýt trên phiến đá mát lịm. Tán cây rợp hoa mỗi mùa Xuân chúng tôi bắc ghế ăn trưa rồi ngửa mặt lên trời lim dim ngắm hoa lá rung rinh. Tán cây vươn dài bên hồ chúng tôi ngồi nghỉ xả hơi mỗi chuyến đạp xe từ nhà mình sang nhà ông bà ngoại. Tán cây sung lúc lỉu quả xanh, quả đỏ ôm trọn khu bàn chúng tôi vẫn ngồi ăn khoai tây chiên sau mỗi buổi đi bơi.
… và cả những cơn gió nữa.
Tối thứ 4 tuần trước, khi hai mẹ con đi dạo bộ xuyên qua hồ Thiên Nga, em bé Nit bảo tôi: “Mẹ ơi, con thấy gió đúng là một nghệ sĩ âm nhạc tài ba, mẹ thử lắng nghe và xem, xung quanh mình đang có bao nhiêu là bản nhạc”. Chúng tôi đã cùng nhau lắng nghe. Tiếng nước vỗ khe khẽ vào bờ. Tiếng lá cây xào xạc. Một tiếng dế kêu khe khẽ. Cả tiếng chuông gió lao xao.
Những khoảnh khắc nhắc tôi nhớ rằng chúng tôi may mắn biết bao khi có đủ thời gian dành cho nhau, khi được bao bọc bởi cây cối và nắng gió an lành, khi mỗi người chúng tôi đều có những góc công viên và khoảng trời để được yên lặng ngắm nhìn thiên nhiên chuyển mình, được nuôi nấng và chăm sóc tinh thần của mình, để thấy trọn vẹn cuộc đời mình đang sống, trong từng khoảnh khắc nhỏ mỗi ngày ở đây.
Tôi còn nhớ ra một chuyện nữa mà mình muốn kể, về một nơi cũng có những tán cây, những cơn gió, công viên và cả bầu trời - Eco Retreat tại cửa ngõ Tây Sài Gòn - nơi còn “đẹp hơn Ecopark” của mình. Thế là từ nay, bạn bè phương Nam của tôi không phải ăn bánh “ga-tô” mỗi khi tôi kể chuyện về cuộc sống ở “miền quê” của chúng tôi nữa rồi nhé, vì khu đô thị sinh thái Eco Retreat đang xây dựng có quy mô 220 hecta mà tỷ lệ công trình nhà ở chỉ chiếm 19,5% thôi, còn lại là dành chỗ cho 121 ha cảnh quan xanh mát; 4 triệu cây xanh và 23 ha mặt nước sinh thái. Thật mong sớm được nghe những câu chuyện thật đẹp và thật em của bạn bè mình về cuộc sống ở “miền quê phía Tây Sài Gòn” vào những ngày tháng tới.
* Những bức ảnh lớn lên dưới những tán cây của các em bé nhà tôi và những góc Ecopark mà chúng tôi yêu nhất.