15/09/2024
Không trăng sáng, không đèn lồng rực rỡ.
Bão lũ cuốn đi bao nhiêu mong ước,
Tiếng cười nay dường như đã tắt,
Có chăng, chỉ còn ánh mắt xa xăm,
Ngoài kia, cuộc sống đâu phải trò chơi,
Bao mái nhà trôi theo dòng nước dữ.
Trung Thu này, không còn trẻ con ríu rít,
Mà chỉ là những tiếng thở dài đau thương.
Buồn lắm, mẹ ơi,
Người ta thương nhau, nhưng lại dè dặt,
Chỉ có mẹ, yêu thương mãi không điều kiện,
Như trăng sáng, soi sáng con đường con đi.
Bình yên, giờ chẳng còn dễ kiếm,
Khi bão lũ phá tan mọi nguyện cầu,
Trung Thu này, ai còn nhớ ánh trăng vàng?
Hay chỉ chạy theo cuộc sống mưu sinh.
Con mong được trở về,
Về bên mẹ như những mùa Trung Thu xưa,
Cùng nhau ngắm trăng, cười vang trong đêm tối,
Trung Thu trong vòng tay mẹ là bình yên mãi mãi.