19/05/2025
Ký túc xá – nơi lần đầu tôi sống với người lạ mà lại thân như người nhà
Có một thời, mỗi tối tôi đều ngủ với tiếng quạt quay đều, tiếng bàn phím lách cách và cả tiếng cười khúc khích từ mấy đứa bạn cùng phòng. Ký túc xá – căn phòng vài chục mét vuông nhưng chứa cả tuổi trẻ của tôi, cả những lần vui đến bật cười lăn lộn, và những lần buồn đến ướt gối lúc nửa đêm.
Tôi nhớ những buổi chiều tan học, cả đám hẹn nhau "tối nấu cơm nha", dù bếp nhỏ, xoong chảo xài chung, nước mắm đổ đầy nắp chai. Có hôm nấu lẩu bằng nồi cơm điện, tụi tôi ngồi vòng tròn, vừa ăn vừa kể chuyện crush – dù chả ai tỏ tình thành công, nhưng cả đám vẫn cổ vũ nhau hăng hái như kiểu "mày là người hùng trong lòng tao".
Tôi nhớ cảnh phơi đồ chằng chịt như chợ, mỗi đứa một góc, nhưng cái quần ai rớt xuống cũng có người nhặt lên. Nhớ cả những lần cãi nhau vì chuyện vặt vãnh – ai xả nước không đậy nắp, ai để quạt quay không đúng hướng, ai mượn dép mà không trả… Vậy mà sau đó, chỉ cần một ổ bánh mì được chia đôi, hay một bịch trà sữa được chuyền tay, là lại cười toe.
Ký túc xá là nơi đầu tiên tôi hiểu thế nào là "sống cùng người khác". Ở đó, tôi học cách lắng nghe, nhường nhịn, biết khi nào nên im lặng, khi nào nên rủ rê ai đó đi hóng gió tầng thượng chỉ vì bạn họ vừa trượt môn. Tôi học được cả việc "chừa cơm cho nhau", không phải vì nghĩa vụ, mà vì thương.
Có lần trời mưa, tôi về muộn, ướt như chuột lột. Mở cửa ra, thấy bạn cùng phòng đã treo sẵn cái khăn lên móc, đặt sẵn ly nước ấm. Tôi không nói gì, chỉ cười, và tự nhiên thấy sống chung với người lạ, hóa ra lại là điều may mắn.
Bây giờ mỗi đứa đã một nơi. Người đi làm, người lấy chồng, có đứa vẫn đang vật lộn với deadline. Nhưng tôi tin, ai cũng sẽ có lúc bất chợt nhớ về những ngày ở KTX – nơi không sang trọng, nhưng ấm áp. Nơi không phải nhà, nhưng có cảm giác như về nhà. Nơi thanh xuân, dù vội vã, vẫn kịp để lại rất nhiều yêu thương.