01/09/2018
Chúng ta đang nghe lời khuyên từ ai?
Có một người nọ, đi ngang thấy đất màu mỡ đang bỏ trống nên ghé hỏi anh chủ nhà "Anh trồng giống cây mới này đi". Anh chủ nhà trả lời: “Không, tôi sợ không bán được, phải có đầu ra mới dám trồng. Vả lại khu này không có nước tưới, mưa ít lắm".
Người kia lại hỏi: “Vậy anh trồng giống cây chịu hạn này đi, không mưa 1 năm nó cũng không chết". Anh chủ nhà lại trả lời: “Không, tôi sợ kiến sẽ tha hết hạt giống. Ở đây kiến nhiều”.
"Vậy anh trồng gì?”
"Tôi không trồng gì cả, phải chắc chắn tuyệt đối tôi mới làm”.
Bình luận:
Những đứa trẻ của văn hoá Việt lớn lên, phần lớn cha mẹ ông bà, hàng xóm lẫn thầy cô trang bị, nhồi sọ cho các bạn sự sợ hãi, góc nhìn tiêu cực với tất cả mọi vấn đề. Họ hạn hẹp tư duy, không có làm ăn thành tựu gì nên nghĩ không ai làm được. Và khi làm thì có thể rủi ro mất mát, nên tốt nhất là không làm.
Cách tốt nhất, theo trí khôn của dân Việt 4000 năm nay, là chăm học chữ nghĩa để được làm quan (công chức), làm thầy, có chỗ làm ổn định và an nhàn, không khuyến khích tự chủ. Học gói gọn trong việc học chữ. Trong khi chữ HỌC có nội hàm rất rộng, rất lớn.
Họ cũng không khuyến khích con cái hay học trò các tư duy độc lập. Họ tìm cách ngăn chặn những bạn trẻ cá tính, muốn đi dọc ngang thiên hạ, d**g buồm đi nước A nước B buôn bán làm ăn bằng cách chưa đi đã nói toàn cái xấu, cái tiêu cực, cái xui xẻo....cho nản chí nản lòng.
Cứ ai nhìn sự việc dưới góc độ tiêu cực, tức luôn giải thích theo hướng xấu, lo lắng sự bất ổn, không có thành tựu gì thì mình hạn chế tiếp xúc. Nhất là đàn bà con gái luôn có góc nghĩ nhỏ hẹp....dù là mẹ hay là vợ thì cũng là đàn bà con gái, có sự an toàn riêng của thiên chức người vợ người mẹ, cái này có thể dễ hiểu, chúng ta nên tôn trọng, nhưng tuyệt đối không nghe theo. Mình nam nhi đại trượng phu hoặc nữ nhi mà không thường tình, mình chỉ nghe người có thành tựu. Đầu óc mình lớn mà cứ đi nhạo với người tầm thường, nói chuyện sự nghiệp với người vô danh trong xã hội...sẽ toàn nhận được tư tưởng chủ bại như anh nông dân của câu chuyện trên.
Mình lọc ra danh sách, kiên quyết hem nghe ai mà người đó không có thành tựu gì để đời. Dù đó là ông nội, cha hay giáo sư tiến sĩ gì cũng mặc. Họ ưa khuyên mình lắm, vì rảnh và chuyện nhiều. Cứ nghe là gật đầu rồi tìm cách xin phép đi công chuyện. Một người khoẻ mạnh mà chả có thành tựu là do não họ có vấn đề, không nên nghe theo.
Có nghe thì nghe mấy doanh nhân lớn, có công ty xí nghiệp ngàn người. Lâu lâu họ mới nói vài câu, nhưng đều khuyến khích mình đi xa, làm ăn, mạo hiểm, đánh đổi, trả giá. Rồi âm thầm dứt áo ra đi, âm thầm làm, âm thầm chịu đựng. Khi nào vinh quang về giúp họ.
-St-