29/07/2020
ĐÀ NẴNG CHÁN SỐNG
Mình thấy Sài Gòn dễ dãi. Sài Gòn dung nạp hết những luồng người tứ xứ, bất kể là kẻ tiểu nhân hay đấng trượng phu.
Mình thấy Hà Nội kiêu kỳ và đôi khi cố chấp lắm thay. Hà Nội cố níu lấy những kỷ vật từ thuở xa xưa nào đấy, dẫu những tòa chọc trời vẫn bất chấp mọc lên từng ngày.
Còn Đà Nẵng ấy hả? Mình thấy, Đà Nẵng chán sống.
Nếu ví von Đà Nẵng như một con người bằng xương bằng thịt, thì hẳn nhiên đó phải là một người rất ngông. Hổng có ai tay cầm liềm cầm gặt mà dám đánh lộn với tàu chiến, súng lục và đại bác cả. Và cũng hiếm ai làm loạn cả một chiếc lược được chuẩn bị kỹ càng bởi những tay làm quân sự sành sỏi, chỉ trong vẹn 5 tháng.
Mình thấy Đà Nẵng không chỉ ngông, mà còn khó tính. Đà Nẵng khắt khe với chính bản thân mình, khi ròng rã nhiều năm trời nỗ lực cho những 5 không - 3 có - 4 an dài như tiêu chí chọn người yêu của mình. Đà Nẵng không thích “tốt gỗ hơn tốt nước sơn”. Nó đòi hỏi cả hai: những con đường sạch đẹp, bãi biển quyến rũ nhất hành tinh đi liền với cái danh xứng với thực: thành phố đáng sống nhất.
Mình thấy Đà Nẵng rất giống mẫu con gái thời nay: nóng bỏng, thích tiệc tùng và hào phóng. Quanh năm suốt tháng, Đà Nẵng lúc nào cũng tưng bừng với những sự kiện quốc tế. Đà Nẵng mạnh tay chi tiền cho giáo dục, thẳng thừng trợ cấp hàng tháng cho học sinh trường chuyên mà không thu bất cứ đồng học phí nào.
Nhưng Đà Nẵng cũng lì, và hơi chán sống. Nhiều năm hửng mặt đón những cơn bão vô thường, thường xuyên đến nỗi năm nào không có lại thấy thiếu. Trong 70 năm qua, Đà Nẵng đứng đầu trong bảng xếp hạng tỉnh thành “được” bão ghé thăm nhiều nhất. Tan hoang sau Nari, Carry, Xangsane...nhưng cuối cùng vẫn tiếp tục can trường đứng dậy.
Rồi thì bây giờ lại là nơi đầu tiên “mời trà” Corona sau 99 ngày sóng yên biển lặng, mà còn là Corona chủng mới. Nói không lo không buồn là nói dối, nhưng dẫu sao thì mình vẫn tin Đà Nẵng đủ lì. Đây là một cuộc chơi mới, mà nếu có cược, mình sẵn sàng đẩy toàn bộ những gì mình có về phía Đà Nẵng.
Thực dân Pháp, bão Xangsane, quỷ đói quỷ nghèo...chẳng phải là những tên bại tướng, và chẳng phải đều là cơ sở vững chắc để tin Đà Nẵng của mình đứng vững sau bão tố ư?
Ừ thì, mình thấy Đà Nẵng chán sống.
Nhưng sống ở Đà Nẵng thì không chán!
Copywriter: Bảo Châu
Photographer: Phúc Phạm
Retouch: Minh Trí