Vì chúng mình có nhau nên tất cả sẽ ổn thôi mà

Vì chúng mình có nhau nên tất cả sẽ ổn thôi mà Cho thuê và mua bán căn hộ tại Đà Nẵng

17/01/2015

Cùng nhau vô một nhà hàng, ngồi gọi món và ăn cùng nhau một bữa thì dễ. Nhưng cùng đi chợ, về nấu ăn, đơn sơ giản dị trong nơi của hai người mới khó.
Nói với nhau bao nhiêu là chuyện, cười với nhau bao lần, trêu đùa nhau thì dễ. Nhưng lúc cần im lặng để lắng nghe, chỉ để nhìn thấy sự yếu đuối của nhau mới khó.
Hứa với nhau cả trăm ngàn điều, dời sông lấp biển, yêu nhau mãi mãi, chỉ có mỗi mình người kia trong đời thì dễ. Nhưng để làm những điều đó thành hiện thực mới khó.
Leo lên giường, lột đồ nhau ra, làm tình rã rời rồi ngủ cùng nhau thì dễ. Nhưng khi buồn, cần một người bên cạnh, xách xe chở nhau lòng vòng đường, thức trọn một đêm thì mới khó.
Đi chung một đoạn đường, bước lúc chậm lúc nhanh để chờ nhau hay đuổi kịp thì dễ. Nhưng để sánh bước cùng nhau đi đến cuối con đường đời thì mới khó.
Mà thường, người ta ngại khó nên chỉ toàn muốn làm những thứ dễ dàng thôi.

22/12/2014

CÓ MỘT CÂU NÓI RẤT HAY....
- Hạnh phúc không phải là cái đích ta muốn tới mà nó là một hành trình ta đang đi. .. NẾU CÓ NGƯỜI...
- Dù lạnh nhưng vẫn muốn sưởi ấm cho bạn.
- Dù rất đau nhưng vẫn muốn xoa dịu vết thương cho bạn.... THÌ....
- Hãy trân trọng người đó...... VÀ.....
Nếu bạn thực sự đã yêu người đó bằng cả con tim!
Nếu bạn thực sự thấy hạnh phúc trong tình yêu của người đó!
Thì hãy cố gắng giữ gìn và trân trọng… đừng để vụt mất…

Nhắm mắt lại để thấy bình yên Tại sao cứ phải lén lút theo dõi các cuộc điện thoại của nhau?Tại sao cứ phải rình đọc tin...
19/11/2014

Nhắm mắt lại để thấy bình yên


Tại sao cứ phải lén lút theo dõi các cuộc điện thoại của nhau?Tại sao cứ phải rình đọc tin nhắn trong điện thoại của nhau?Hay cứ dỏng tai lên nghe trộm cú điện thoại ngoài ban công?Và ngồi lù lù trong FB của nhau để rồi về dằn vặt nhau sao tình tứ với em nọ – anh kia vậy? rồi ngó nghiêng câu từ trong comment, ngó nghiêng thao tác like được dùng cho người nào và tiếp đến là những câu hỏi: ai? vì sao? thế nào?Chẳng giải quyết được gì cả đâu ngoài mang lại cho mình sự băn khoăn, nghi ngờ và ty tỷ những hình dung như tiểu thuyết.

Nếu người ta đã có những mối quan hệ ở mức sâu sắc, họ sẽ cố gắng không để lại dấu vết. Nếu người ta đã có những mối quan hệ ở mức phải giấu mình thì nghĩa là người ta chưa có ý định từ bỏ hạnh phúc người ta đang có;Vậy thì chỉ nên biết khi cần biết mà thôi.

có người bảo mình chủ quan. Ơ, sao lại là chủ quan. Phụ nữ hay lắm đấy, có một thứ giác quan rất lạ giúp họ cảm nhận được mối nguy đến từ phía bên ngoài cánh cửa gia đình. Chồng có biểu hiện lạ sẽ biết ngay. Trừ khi những mối quan hệ của anh ta chỉ là thoáng qua đâu đó, kiểu như thích vì bộ ngực đẹp, cái eo thon hay những câu chuyện bông đùa. Và khi giác quan đã lên tiếng thì nên tìm hiểu, và có cách xử lý cho vẹn toàn tình lý.

Đừng có nhảy lên hò hét như một con mụ nanh nọc. Đừng có sửng cồ lên dằn mặt người ta qua điện thoại Chả để làm gì Có xử thì phải xử tận gốc mà cái gốc đó thì ở ngay bên cạnh mình.

Cuộc sống, không tránh khỏi những phút xao lòng ngoài vợ ngoài chồng. Cũng chẳng thể nào biết hết được những góc khuất của nhau. Nhưng, coi đó là những trải nghiệm để trân trọng hạnh phúc mình đang có hay coi đó là lẽ sống mới, đích đến đích thực của đời mình thì lại tùy vào quan điểm và quyết định của từng người.

Bình yên không phải là một điều gì đó xa vời – chỉ cần mắt nhìn của bạn trong sáng một chút; suy nghĩ của bạn thoáng đãng một chút và lòng bao dung của bạn mở rộng thêm một chút – thì bạn sẽ thấy!
-By: Thảo Gấu-

20/10/2014

HỌC CÁCH IM LẶNG ...

Đôi khi im lặng lại là môt điều kì diệu dành tặng cho những ai không muốn phân bua phải trái. Nói ra được thì tốt, nhưng có khi im lặng lại tốt hơn.

Ta nên học lắng nghe để hiểu, dừng lại để thương. Khó đấy, bài học này chỉ dành tặng cho những ai đã biết buông bỏ ngạo mạn, biết đời sống là vô thường bất chợt...

Vừa rồi trò chuyện với người bạn, anh ta nói trong cuộc sống rất ít người chịu học lắng nghe và im lặng. Bởi là vì họ không muốn thua kém, không muốn khiêm cung để nghe rõ những gì người khác nói. Thậm chí, họ giành nói như để tận dụng hết thời gian gặp nhau, sợ thiệt thòi khi ra về mà đối phương chưa rõ hết câu chuyện.

Thì vậy, cuộc sống là muôn màu!

Ngày xưa, ngay chính ta cũng ham nói, vào cuộc họp cứ huyên thuyên bất tận, ra café với bạn thì lắm nỗi niềm… lúc nào cũng muốn nói ra, muốn trút xuống có khi quá cao trào bi đát khóc thương. Nghĩ lại, ngày xưa ta ích kỷ thật, chỉ muốn nói cho thỏa. Thậm chí, hay gân cổ cãi lại mỗi khi có vấn đề gì đó về quan điểm. Người sai rồi, ta là đúng!

Rồi… ta đã được gì trong "đúng sai" đó?

Thật vậy, nhu cầu chia sẻ ai cũng có. Nhưng để làm người hứng chịu và biết lắng nghe, đếm được mấy người? Cảm xúc con người vô cùng phức tạp, tuổi càng cao trái tim càng thu nhỏ, dù đã được bao bọc rất kỹ, nhưng chỉ cần một lời nói vu vơ cũng có thể như mũi nhọn xé nát lòng người.

Thành ra, người lớn họ chỉ nghĩ mà không cần nói, còn người trẻ thì cứ nói mà không cần nghĩ!

Người ta càng về già càng thấy cô đơn, hay hoài niệm về thời son trẻ, rồi bới tìm, rồi thở dài… Có lẽ, họ tiếc nuối điều gì của ngày đã qua. Người trẻ thì nôn nao mong cho ngày mau tới, sẽ vứt bỏ nếu không thích, cần gì người khác sẽ hiểu. Và dĩ nhiên không bao giờ chịu im lặng!

Ta ví cuộc đời như trò chơi xếp chữ. Ai cũng được phát cho 1000 miếng, ai cũng có thời gian hoàn thành giống nhau. Chỉ có điều là con người ít khi kiên nhẫn chịu xếp cho mình đến mảnh cuối cùng để tận hưởng vẻ đẹp thực sự nằm bên trong đâu đó. Đa phần người ta than thở, hoặc nóng nảy và cố gắng chắp vá, chồng chéo tất cả vào nhau. Rối tung, mệt mỏi, chán nản, trách đời bất công, sao ông Trời khó khăn với người này, dễ dãi với người kia…?

Chỉ có những ai đi đến cuối cùng của sự tận tụy, mới nhận ra bức tranh cuộc sống thật đẹp, thật xứng đáng. Và có khi để hoàn thành nó người ta đã âm thầm đi tìm… Luôn kiên nhẫn và im lặng!

Người ta phải nhẹ nhàng tìm kiếm, kể cả chẳng may ghép vài lần mà không đúng. Thì đã sao? Ta có 1000 cơ hội kia mà. Lần này chưa được, lần sau sẽ được… Chỉ cần bạn đủ niềm tin.

Vì… Tin sẽ thấy, tìm sẽ gặp…

Nếu ta tin chắc chắn mình sẽ hạnh phúc. Thì đã có hạnh phúc rồi đấy!

Hạnh phúc ngay giây phút này đây, yên bình và thanh thản. Không một chút quấy rầy, không chết chóc hay chiến tranh. Đẹp quá phải không?

Nếu có nhiều hạnh phúc hơn thế, hãy mang chia sớt nhé. Nhưng nhớ hãy lặng thầm và im lặng... Khẽ thôi, họ sẽ biết cảm nhận.

11/10/2014

Thật ra thì tại vì yêu và quan tâm nên mới thấy là quan trọng, nên mới để ý tới cảm xúc của đối phương, còn nếu đã không thèm để ý nữa thì bạn biết rồi đấy :)

Nice day cả nhà

Chúng ta đều đã chẳng còn là đứa trẻ tò mò với những rung động đầu tiên của tình yêu, cũng đã đủ trưởng thành để không c...
29/09/2014

Chúng ta đều đã chẳng còn là đứa trẻ tò mò với những rung động đầu tiên của tình yêu, cũng đã đủ trưởng thành để không còn khát thèm những cuộc rong chơi, lúc chán thì ngừng, lúc ham vui thì chốn xưa chỉ xem là tạm bợ.
Chúng ta đã đi qua hết những nông nổi, bồng bột, đã nếm trải những giây phút dại khờ, đã làm đau một người và từng vì một người mà ôm mãi nỗi đau.
Chúng ta đã ít nhiều đánh vần được đúng hai chữ tình yêu, những gì còn lại chỉ là tìm được đúng người để đi cùng nhau đến hết đường, cùng lối.
Chúng ta đã chẳng còn đủ quyền để mỗi lần sai lại đưa tuổi trẻ ra chuộc lỗi. Vậy nên là, từ giờ, nếu có thể, hãy yêu nhau thật tử tế được không?
Thương cũng được, mà yêu cũng được, miễn là đừng có người thứ ba. Ít cũng được, mà nhiều cũng được, miễn là lúc hết yêu nói thẳng ra để cả hai còn biết đường.
Một ngày nhắn cho nhau hàng trăm mẩu tin cũng được, mà suốt tuần chỉ có thể dành cho nhau vài cuộc điện thoại dài dòng cũng được, miễn là ai cũng cảm thấy tự do. Là thứ tự do mà một người trưởng thành cần cho cuộc sống riêng, chứ không phải thứ cô đơn đến đắng
tim khi bị người yêu lơ là không chăm sóc.
Đưa đón nhau hàng ngày cũng được, mà cuối tuần gặp nhau một lần thôi cũng được, miễn là lúc trống trải vẫn biết mình đang còn chỗ dựa, miễn là những lúc thực sự cần một nơi nương tựa – người đó vẫn sẵn sàng ở ngay bên.
Cãi vã nhau cũng được, mà chiến tranh lạnh với nhau cũng được, miễn là câu xin lỗi có người biết nói ra. Bình yên cũng được, mà sóng gió gập ghềnh cũng được, chỉ mong là đừng bao giờ dễ dàng nói hai chữ “xin lỗi, đã đến lúc mình phải chia tay”.
Đã xa lắm rồi những lần vội vã yêu đương, đã qua mất rồi cái thời lý trí ngủ quên, chỉ mình trái tim nổi loạn…
Từ giờ, em sẽ sống tử tế trước hết là với chính em.. Vì cuộc đời này quá ngắn để đối đãi với bản thân mình một cách qua quýt. Để trách một người con trai chỉ biết làm những điều tàn nhẫn. Và tự mình trở thành một người con gái không biết trân trọng bản thân...
p.s: Nice day

25/09/2014

Em luôn được ở cạnh anh ấy những lúc anh phong độ nhất. Lúc anh ấy áo quần bảnh bao, chạy xe sang dùng đồ đắt tiền. Em luôn được ngửi thân thể anh ấy thơm tho mùi nước hoa, luôn được cùng anh ấy đến những chỗ vui chơi nhộn nhịp.
Chị thì luôn ở cạnh anh ấy những khi anh ấy thê thảm nhất. Chị đón anh ấy ở nhà, nhận lấy những bộ quần áo dơ, những mùi khó ngửi. Chị chịu cả những lời buồn nếu một ngày của anh diễn ra không như anh mong muốn.
Em yêu anh ấy bằng bề nổi của một người đàn ông hào hoa, chị yêu anh ấy bằng góc khuất của một người đàn ông thành đạt.
Em yêu anh ấy ồn ào, màu sắc, chị yêu anh ấy không màu, cam chịu.
Em yêu anh ấy hoang dại giận dỗi, chị yêu anh ấy ủi an gần gũi.
Em sẽ nổi giận nếu anh ấy đến trễ chuyến đi chơi, chị sẽ xót lòng nếu hôm nào nhiều việc anh về muộn.
Em là bạn đường, chị là bạn đời.
Em lấy cái gì để thắng chị đây?
(Em, chị và anh ấy- Trích Ai rồi cũng khác)

20/09/2014

Anh ngoài 30, giám đốc chi nhánh nột nhãn hàng lớn tại Hà nội. Một vợ và 2 đứa con. Cuộc sống thật đáng mơ ước!
Cô một thiếu nữ mới ra trường, xinh đẹp và đầy thu hút. Cô xin học việc tại chi nhánh của anh.
Chuyện chẳng có gì nếu trong buổi liên hoan công ty, cô bị đám thanh niên ép uống quá đà. Anh tiện đường đưa cô về nhà. Rồi từ đó, họ thân thiết với nhau hơn. Thỉnh thoảng họ chat skype với nhau với những câu chuyện không đầu không cuối. Những câu nói hóm hỉnh của cô, thường làm anh bật cười trong giờ làm việc căng thẳng...Và chuyện gì đến, cũng đến!
Họ thích nhau. Bắt đầu là những sớm đi làm, họ cùng ở cầu thang máy. Những buổi trưa họ ăn cơm cùng bàn ở căng tin. Họ len lén nhìn nhau, họ cười ngọt ngào và hạnh phúc!
Cô nói bất chấp làm kẻ thứ 3, bất chấp và yêu anh vô điều kiện.
Anh nói, người vợ là mối tình đầu, bây giờ khô khan và bù xù. Và có lẽ anh đã tìm thấy tình yêu đích thực!
Họ lao vào nhau!
Sau một bữa ăn lãng mạn, họ đưa nhau đi đến thiên đường tình yêu! Lần đầu tiên, giữa ranh giới của tình yêu và thể xác, họ khát khao, họ đam mê, họ mong muốn thật nhanh chóng được hoà quyện vào nhau, được tan chảy trong tình yêu đích thực của đời họ.
Thế nhưng, khi bước xuống xe vào khách sạn. Trời bỗng đổ mưa. Cô vội vàng chạy trước mà không kịp được che ô. Mưa lấm tấm vào mặt cô, vào áo cô... Họ nhanh chóng lên phòng.
Anh ôm chầm lấy cô, cô quấn chặt lấy anh! Họ không một lời, môi kề môi. Rồi bỗng trong giây phút mở mắt, muốn nhìn gương mặt thân yêu của cô. Anh thấy một vệt phấn trôi dài. Anh bỗng thẫn thờ.......- chồng ơi, vợ thế này đã xinh chưa?
Anh khẽ cười: xinh, xinh lắm rồi! Đi gặp bạn mà cũng cầu kỳ thế?
Vợ anh vừa soi gương vừa nói: Ôi trời, chắc lần này nữa chứ tháng sau em sinh rồi, còn lâu mới gặp các bạn! Mà lần sau gặp, lúc đó em béo ú, lôi thôi. Chúng nó lại chê bai cho thì hơi bị buồn lòng!
Nói rồi vợ anh làm duyên, vừa xoa bụng vừa cười mãn nguyện!
Vợ gặp bạn, rất vui vẻ và phấn kích. Anh nhìn vợ trìu mến! Nhưng từ khi ra khỏi nhà vệ sinh, anh thấy vợ mặt xanh mét. Vợ bảo: em ra nhiều máu lắm!
Hai vợ chồng vào thẳng bệnh viện! Bác sỹ bắt nhập viện ngay lập tức. Lúc đó anh chỉ nghe điều dưỡng nói vợ anh bị nhau tiền đạo gì đó! Cần chuẩn bị mổ sớm!
Anh chưa kịp định hình! Nhào vào xem vợ thế nào, anh thấy vợ đang khóc. Thấy chồng vào thì nức nở, em sợ lắm chồng ơi, em sợ lắm! Nếu con làm sao thì em không sống được đâu, em làm sao anh phải cố gắng nuôi con đấy!
Anh vỗ vai trấn át vợ: em hâm à, nghĩ linh tinh, làm sao là làm sao. Em và con sẽ không sao đâu. Em cố lên, vì con, vì anh nhé!
Lúc đó mặt vợ anh trông rất tệ. Nước mắt của cô ấy trào ra không ý thức. Những giọt nước mắt làm phấn trang điểm trên mặt cô nhem nhuốc thành một vệt dài. Giả như, không phải trong hoàn cảnh ấy, chắc trông cô ấy buồn cười lắm. Nhưng lúc đó, anh chỉ thấy thê thảm và cùng cực!..thế nên, khi nhìn thấy vết phấn trôi trên mặt cô gái xinh đẹp trước mặt, anh bỗng nhói tim. Vệt phấn trôi nhắc anh về người vợ, đã nguy hiểm cả tính mạng, để mang đến cho anh những đứa con đẹp đẽ. Anh bỗng như chợt tỉnh. Anh nói lời xin lỗi!
Anh lao về nhà! Vợ anh với cái búi tóc rối tinh, đang mồ hôi nhễ nhại làm món thịt rang cháy cạnh mà anh thích. Thấy chồng, cô ấy ngạc nhiên: Chồng về sớm thế?
Anh ậm ừ!
Cô nói vọng ra: chồng về sớm thì ăn cơm sớm nhé! Tối nay, đưa vợ đi chơi. Lâu lắm rồi không được đi chơi. Vợ sắp thành thổ dân mất rồi đây này!
Anh thấy có nước mắt rơi trên áo mình!
Sau này, anh không còn say nắng nữa! Nhiều lúc nghĩ lại, anh hay tự hỏi: có phải ông trời nhắc nhở anh nên đổ mưa lúc đấy, để vệt phấn trôi thức tỉnh anh quay về với gia đình yêu thương!
HN, tháng 9/2014

Address

159 Nguyễn Văn Linh
Da Nang
550000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Vì chúng mình có nhau nên tất cả sẽ ổn thôi mà posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category