15/10/2021
CUỘC THI VIẾT: NGƯỜI PHỤ NỮ TÔI YÊU
❤STT 44❤
-----
ÁNH ĐÈN TOILET
"Ngoài kia thế giới bao là rộng lớn. Và thế giới của mẹ chính là con”. Có những câu chuyện chỉ những người làm mẹ rồi mới hiểu; có những điều chỉ làm mẹ rồi mới hay; có những thứ trên đời này dường như khó gì thay thế được đó là tình mẫu tử.
Tôi lớn lên ở một vùng ngoại ô Đà Nẵng; tuổi thơ của chị em tôi là chiếc đèn toilet hiu hiu của Má bật cho sáng một góc bếp nhỏ để Má soạn hàng ra bán mỗi buổi sáng…Thời đó, Má tôi là một điều dưỡng tại bệnh viện Đà Nẵng; lúc đó sinh em tôi là đứa con thứ ba, rồi Má bị kỷ luật phải đi làm lại sớm; em tôi vừa tròn tháng là Má đã đi làm. Lúc đó em tôi ở nhà khát sữa khóc queo tóc; Ba tôi đành phải cho em mút đỡ lỗ mũi của ba để em nín khóc rồi ngủ tiếp. Nhà cách bệnh viện nơi Má tôi làm gần 10 cây số, thế mà Má tôi vẫn đều đặn tranh thủ chạy về cho em tôi bú; với một người phụ nữ mới sinh dậy vừa phải đi làm vừa phải đạp xe ngày mấy vòng để cho con bú, thế mới nói làm mẹ rồi mới hiểu được hết cảm giác này. Rồi sinh đứa em gái thứ tư Má nghỉ hẳn việc tại bệnh viện; về nhà lưng gánh; lưng gồng; buôn hết thứ này đến thứ khác để đủ nuôi “bầy”con. Buổi sáng Má luôn dậy lúc 3h để kịp nấu thức ăn bán buổi sáng; tôi cũng hay dậy sớm theo; loanh quanh trong bếp, để chơi ngồi xem má nấu. Ánh đèn toilét cứ hiu hiu cộng bếp củi thơm lừng nức mũi vẫn còn trong ký ức của tôi. Má hay trộn cho tôi một chén đậu đen hấp với đường để ăn cho “mập”; cái hương vị đó tôi chẳng bao giờ quên được.(Món đậu hấp để nấu xôi đậu đen)
Tuy nhà nghèo nhưng Má tôi luôn giành hết những điều tốt đẹp nhất cho chị em tôi. Thời đó trứng vịt lộn rất đắt tiền, thòm thèm lắm một tháng mới được ăn một quả; thế mà có ngày Má mang về cả rổ (vì hôm đó bán đắt), chúng tôi ăn bò lăn; ăn mãi ăn mãi cũng ko hết.... ăn một trận mà nhớ tới già là có thật.:)))...Rồi Má tôi muốn có một đứa cháu trai cho ông nội, thế là đứa em út trai lại ra đời trong niềm vui sướng của cả nhà…nhưng kèm vào đó là sự vất vả hơn nữa với Má. Đến dịp Tết, các chị em ai cũng có đồ mới (Má mua trả góp chợ gần nhà). Chúng tôi giữ gìn đồ Tết rất cẩn thận; đợi tới sáng Mùng một Tết mới cắt mác; rồi mặc đi về ngoại... Mặc dù rất khó khăn nhưng Tết nào Má cũng sắm đầy đủ áo quần cho chị em chúng tôi. Còn Má thì luôn mặc đồ cũ.)). Nhà tôi chẳng có gì cả; ngoài tình thương của ông bà; ba mẹ. Lớn lên trong sự sẻ chia; yêu thương bao bọc của gia đình. Và đặc biệt là sự hi sinh cao cả của Má. Hi sinh cả sự nghiệp và ước mơ của Má.
Bây giờ làm mẹ rồi mới hiểu được cảm giác của Má ngày xưa; sợ con thức giấc nên phải dùng đèn toilet... làm gì cũng lọ mọ nhẹ nhàng; cứ dành hết những gì cho là tốt nhất đến con…Chúng tôi cứ như thế mà lớn lên, bây giờ bốn chị em gái chúng tôi đều đã có gia đình. Má cũng là người chăm sóc và nuôi bốn chị em gái chúng tôi trong lúc ở cữ. Má nói: Má chỉ chờ thằng út cưới vợ nữa là Má có niềm vui trọn vẹn.
Ngoài kia có thể nhiều người giỏi hơn Má; thông minh hơn Má; đẹp hơn Má; giàu hơn Má; kiếm tiền tốt hơn Má. Nhưng chắc hẳn rằng sẽ chẳng có ai yêu thương chúng tôi bằng Má.
Tôi chỉ mong Má luôn mạnh khoẻ, sống vui vẻ bên con cháu. Cảm ơn Má đã sinh ra chúng con và cho chúng con được như ngày hôm nay. Chúng tôi đã lớn và đến bây giờ Má mới có thời gian để làm điều Má thích…Yêu thương thật nhiều người phụ nữ của gia đình tôi.
Tên tác giả: Tăng Thị Trúc Nhã
Đơn vị: Trường Tiểu học Lý Công Uẩn
Fb: Phu Ngo