19/12/2025
Nay hội nơi Rajamangala, chẳng khác chi bến Phì Thủy năm nào,
Gió chưa lặng mà thế cục đã nghiêng, trống chưa dứt mà anh hùng đã hiện.
Năm Ất Tỵ, cuối tiết đông, khi phương Nam khí vận đang lên, tuyển Đại Việt vượt sang đất Xiêm, dự đại hội chư bang.
Việc tuy thuộc sân cỏ, song danh treo quốc thể; người tuy mang áo đấu, mà lòng gánh sơn hà.
Bấy giờ, Việt - Xiêm đối lũy, một bên cậy địa lợi, một bên giữ nhân tâm, thiên hạ đều biết đó là cuộc phân tranh không thể nhạt.
Trận mở đầu, Việt quân gặp thế nghịch. Quân Xiêm thừa đà lấn tới, hai phen làm rung lưới, khí thế bốc cao, tiếng reo vang khắp khán đài.
Người ngoài trông vào, ngỡ rằng cục diện đã an bài. Song Đại Việt tuy lùi mà không loạn, tuy chịu ép mà không tan.
Hàng ngũ vẫn chỉnh, lòng quân vẫn bền, ấy là mầm của cuộc phản sinh.
Sang hồi sau, thế nước đổi dòng. Đình Bắc bước ra trước chúng mục, sắc diện trầm tĩnh, một sút mở đầu, phá thế bế tắc.
Khí Đại Việt từ đó bừng lên, như lửa gặp gió, như nước đến kỳ triều.
Chưa bao lâu, đối phương tự rối, lưới lại rung, số bàn cân bằng, thanh thế đảo chiều.
Đến hiệp phụ, chí Việt đã quyết. Thanh Nhàn xuất hiện giữa thời khắc then chốt, ra chân dứt khoát, ghi bàn thứ ba, hoàn tất cuộc ngược dòng tam tiến.
Từ đó, Việt quân thu thế giữ thành, trên dưới một dạ, trước sau như một. Quân Xiêm dốc sức vùng vẫy, song khí đã suy, thế đã tận, không sao lay chuyển.
Hết trận, thắng bại phân minh. Đại Việt thắng Xiêm ba - hai, từ chỗ bị dẫn mà xoay chuyển càn khôn.
Người đời sau không cần kể tường tận từng đường bóng, chỉ nhớ rằng: trận ấy, Việt Nam thắng bằng ý chí.
Dưới sự điều binh của Kim Sang-sik, tướng sĩ đồng lòng, lấy nhẫn làm gốc, lấy bền làm đao, mà khắc tên mình vào bảng vàng tinh hoa.
Thật là:
Ba phen lưới rung đổi cuộc cờ,
Ngược dòng mà tiến, chí không mờ.
Tên người, tên nước ghi chung sử,
Một trận xiêm đài rạng cõi bờ.