12/12/2023
Những đứa rất xuất chúng thành công rực rỡ từ độ tuổi còn trẻ đều có một điểm chung: chúng nó có những người THẦY cực xịn để soi đường chỉ lối cho chúng nó đi.
Những đứa khá khẩm hơn một chút so với mặt bằng chung, hoặc ít nhất là cũng biết mình phải làm cái gì để cải thiện cuộc sống, khả năng rất cao cũng là nhờ được ai đấy đại khai nhãn giới.
Còn lại, rất hiếm đứa nào tầm tuổi 18-25 thực sự biết mình phải làm cái gì để cuộc đời bớt bế tắc, chứ đừng nói là nở hoa rực rỡ.
Nhưng ngày nay, mỗi khi nhận được lời khuyên thì đây lại là cái đám bịt tai vào nhanh nhất.
“Chúng tôi đã chán ngấy những lời khuyên rồi”. “Nói nhiều nhức đầu”. “Biết rồi khổ lắm nói mãi”. “Kệ tôi, không nói tôi cũng biết”. “Mấy người sao hiểu được tôi, chỉ có tôi biết tôi phải làm gì”.
Nếu bọn bay đã giỏi đến thế, tại sao cuộc đời của bọn bay vẫn chưa ra đâu vào đâu cả? Tại sao bọn bay vẫn kêu trời kêu đất mỗi khi nhìn vào cái ví rỗng tuếch? Tại sao bọn bay vẫn chưa thể sống cuộc đời tự do an nhàn, mà vẫn cứ đang than vãn về chuyện “ngày đêm bán mình cho tư bản bóc lột”?
Ở cái tầm tuổi đấy, nói thẳng luôn là không thầy ĐỐ MÀY làm nên. Mấy đứa rất cần những bậc đàn anh đi trước, những vị sư phụ chỉ đường dẫn lối cho mấy đứa biết mình phải làm gì.
Mà nói tao nghe lúc đấy trong tay bọn bay có cái gì đáng nể để tự cho mình quyền được lên mặt với các quan thầy cơ? Tấm bằng đại học đại trà, sản xuất hàng loạt, mỗi năm lại cho xuất xưởng cả trăm nghìn cái giống hệt nhau? Chứng chỉ ai eo sáu chấm? Vài ba cái “tài lẻ” như là ăn, ngủ, chơi game, lướt tiktok, xem sếch? Lương vài triệu đồng một tháng?
Bọn bay nghĩ trong đầu của những người già cả, thành công, trải đời, nhiều kinh nghiệm hơn bọn bay đến hàng trăm hàng nghìn lần lại KHÔNG CÓ MỘT CÁI GÌ xứng đáng để bọn bay tiếp thu học hỏi?
Đã tầm sư học đạo, mà trong tay chẳng có một cái giá trị gì để gửi trả lại cho sư phụ, thì tốt nhất hãy trả học phí bằng sự tôn trọng và kính nể mà họ xứng đáng nhận được khi đã chấp nhận thu nạp một đứa đệ tử miệng còn hôi mùi sữa như lũ bọn bay. Ngậm miệng lại, lắng nghe và học hỏi đi; thay vì vỗ ngực ta đây biết hết rồi.
“Biết hết rồi” mà cuộc đời vẫn như s**t thì chứng tỏ là đếch biết cái mẹ gì đâu, cái đồ ngựa non háu đá ạ.