20/10/2024
HÃY BIẾT ĐỦ...
Định nghĩa đời: "như thế nào là đủ?"
Thay vì mơ thôi hãy cứ bằng lòng
Ước làm gì một cuộc sống như mong
Rồi hụt hẫng khi chẳng hòng có được.
Cứ ngẩng đầu mà đi về phía trước
Dẫu chông g*i cứ bước chớ nản lòng
Việc không làm đừng chờ đợi tự xong
Không gieo trồng, chờ mong chi gặt hái
Việc ở đời dù là thành hay bại
Cứ quyết tâm sẽ bớt phải trách mình
Hãy nghĩ rằng "đêm tàn là bình minh"
Và qua "nhục" sẽ có "vinh" chờ đợi.
Chậm hay nhanh, không đi thì không tới
Và tuổi già vẫn cứ đợi chờ ta
Một kiếp người trong nhung lụa xa hoa
Chưa chắc "đủ" để cho ta định nghĩa.
Trên đời này chẳng có gì tròn trịa
Vầng trăng kia cũng lúc khuyết, lúc tròn
Người hơn ta mặc đẹp với ăn ngon
Chưa chắc hơn ở vợ, con, sức khỏe...
Người hơn ta ở lương cao, việc nhẹ
Chưa chắc bằng ở tuổi trẻ dài lâu
Người ít hơn ta phiền muộn, lo âu
Chưa chắc hơn ta sống lâu, sống thọ.
Ta thấy người ít khi gặp sóng gió
Chắc gì mắn may đã gõ cửa suốt đời
Một lúc nào giữa sóng gió chơi vơi
Không kinh nghiệm làm sao "bơi" cho được.
Cuộc đời này chẳng ai mà lường trước
"Mất" hôm nay, mai sau "được" thế nào ?
Hãy bằng lòng thay vì cứ ước ao
Vì cuộc sống biết thế nào là " đủ".
Bởi thế nên lòng hãy luôn tự nhủ
Cuộc đời ta -- ta làm chủ chính mình
Biết đủ biết dừng mới chính thông minh
Vì thế gian vốn muôn hình vạn trạng.
Đừng để tâm những gì mà không đáng
Bớt sân si cõi tạm được mấy hồi
Mình buồn phiền, thời gian vẫn cứ trôi
Sao không vui cho đời thêm nhẹ nhõm.
Hôm nay ta cứ nhiệt thành chăm bón
Thì mai sau may mắn chọn bên mình
Cứ nhìn lên nhưng đừng mất tự tin
Và nhìn xuống để thấy mình không tệ.