10/05/2025
Hồi còn nhỏ, tôi cứ nghĩ lớn lên ai cũng sẽ có nhà riêng. Một căn nhà dù nhỏ, nhưng là của mình. Không ai có quyền đuổi, không phải lo tăng giá thuê, không cần gồng mình tìm người ở ghép, không phải xếp hàng để tắm trong nhà vệ sinh chung. Một nơi bình yên để về, đơn giản vậy thôi. Nhưng rồi lớn lên, khi lương mỗi tháng chuyển về tài khoản chỉ đủ trả tiền phòng trọ, ăn uống, gửi bố mẹ một chút, và tích lũy một ít cho “ngày sau” mơ hồ, tôi mới hiểu — cái “nhà riêng” kia không dễ với người trẻ ở thành phố.
Tôi có bạn là kỹ sư, đi làm 7 năm, làm dự án đến nửa đêm, từng nghĩ 30 tuổi sẽ có căn hộ của riêng mình. Nhưng giờ, bạn vẫn ở thuê. Có tháng lương cao, nhưng áp lực công việc, tiền gửi về quê, rồi cả những lúc phải nghỉ giữa chừng vì burnout... bạn vẫn chưa mua nổi căn hộ nào, kể cả là ở vùng ven. Có người bảo bạn "không biết tính toán", nhưng thực ra, bạn ấy chỉ không muốn đánh đổi sức khỏe, tuổi trẻ, và cả giấc ngủ để chạy theo một căn hộ mà vài năm sau... có thể vẫn nằm ngoài tầm với.
Mua nhà bây giờ giống như một cuộc thi, nơi ai có xuất phát điểm tốt sẽ dễ giành được vé vào sân. Những người trẻ tay trắng, nếu không nhờ được gia đình, rất dễ quay cuồng trong vòng xoáy trả góp – đến mức mệt mỏi với chính cuộc sống của mình. Có người mượn nợ mua nhà để “an cư”, nhưng đổi lại là những năm tháng không dám nghỉ việc, không dám đi chơi, không dám tiêu gì cho bản thân. Họ sống như một cái máy, cắm đầu trả nợ, để rồi khi ngẩng lên thì thấy mình đã đánh mất bao nhiêu điều đẹp nhất của tuổi trẻ.
Tôi từng nghĩ sống thuê là tạm bợ. Nhưng dần dần, tôi hiểu nó cũng có những mặt tích cực. Mỗi lần chuyển nhà là một lần bắt đầu mới – tôi hiểu thêm mình muốn gì, cần gì, chỗ nào phù hợp để sống và làm việc. Tôi biết tận dụng khoản tiền đáng lẽ trả góp mỗi tháng để học thêm, đi chơi, đầu tư nhỏ lẻ, và đôi khi, để làm những điều ngớ ngẩn mà mình yêu thích. Không có nhà không có nghĩa là mình thất bại – mà đơn giản là chưa tới lúc, hoặc chưa cần thiết.
Có thể bạn sẽ mua được nhà năm 35 tuổi, hoặc 40 tuổi, hoặc không bao giờ. Nhưng miễn là bạn sống có mục tiêu, có trách nhiệm với cuộc sống của mình, và vẫn cảm thấy an toàn với lựa chọn hiện tại — thì bạn không thua ai cả. Nhà là để ở, không phải để chứng minh điều gì với xã hội.
Giấc mơ mua nhà vẫn còn đó. Nhưng nó không còn là nỗi ám ảnh, là gánh nặng, là chuẩn mực để so sánh ai giỏi hơn ai nữa. Mà là một phần của cuộc sống — đến khi nào sẵn sàng, thì đón nhận.