24/08/2024
Lưu Bị ở rể bên Giang Đông đã lâu chưa về. Dân tình bắt đầu những tin đồn xấu, cho rằng Gia Cát Lượng cố tình không xuất binh cứu chủ, muốn âm thầm tạo thế lực riêng.
Trương Phi vốn không ưa Gia Cát Lượng, nay huynh trưởng mãi không về, trong lòng cũng rất nghi kỵ. Vốn sẵn tính nóng, Trương Phi xông thẳng đến chỗ Gia Cát Lượng mà chửi mắng.
Ông mắng Gia Cát Lượng cố tình lề mề, không cứu Lưu Bị, muốn âm thầm làm phản. Gia Cát Lượng ngoài mặt nhẫn nhịn, nhưng trong lòng đã nổi sóng. Trương Phi thấy mắng mỏ chưa đã, còn động tay chân, hất tung bàn Gia Cát Lượng đang ngồi. Sau đó đe doạ Gia Cát Lượng, nếu Lưu Bị có mệnh hệ gì sẽ không tha cho Lượng. Nói rồi ông bỏ đi.
Mã Tốc lúc này cặm cụi nhặt chỗ sách vừa bị Trương Phi hất tung. Gia Cát Lượng bực tức quát lên:
- Ngươi nhặt lên làm gì? Nay ngươi nhặt, ngày mai hắn cũng lại lật tung lên mà thôi.
Ông bực tức vì rõ là đang làm vì đại cục, mà giờ lại bị nghi kỵ, bị phỉ báng. Ông nói:
- Ngày xưa vì không muốn làm việc nhỏ mà ra làm quan, bây giờ lại phải chịu đựng tên thất phu này.
Cũng may lúc ấy có Mã Tốc bình tĩnh. Mã Tốc thương Gia Cát Lượng, rơi lệ mà nói:
- Trong lòng tiên sinh ôm ấp hoài bão phục hưng Hán thất. Năm xưa Hàn Tín nhịn nhục rồi làm lên đại nghiệp. Cái Hàn Tín nhịn được, tiên sinh cũng nên nhịn được mới phải chứ.
Lượng lúc này mới bình tĩnh mà nói rằng.
- Đúng, phục hưng Hán thất. So với chuyện đó, chút uất ức này có là gì đâu.
Sau đó ông cùng Mã Tốc dọn dẹp chỗ sách bị Trương Phi hất tung.
Gia Cát Lượng đến với Lưu Bị với châm ngôn: “Cúc cung tận tụy, đến ch.ế.t mới thôi”. Ông ngày đêm nghĩ mưu tính kế, lo việc bình, việc nước, đau đáu làm sao phục Hán. Vậy mà giờ đây lại bị phỉ báng, không được tôn trọng, rồi bị đe doạ, coi thường. Những cảm xúc ấy khiến ông rơi vào tiêu cực, không giữ nổi bình tĩnh.
Làm việc mà để cảm xúc chi phối thì rất khó thành. Nên lúc này cần một cái gì đó mạnh hơn cả cảm xúc để kéo Gia Cát Lượng lại.
Phục hưng Hán thất là lý tưởng của Gia Cát Lượng. Nên khi Mã Tốc nói về việc này, Gia Cát Lượng lập tức bình tĩnh lại. Ông nhận ra so với việc phục Hán, thì việc chịu đựng “tên thất phu” chỉ là chuyện cỏn con.