Azura

Azura Bầu trời xanh...

TUỔI TRẺ - HÃY CHỌN VẤT VẢ VÀ CỐ GẮNG.1. Có một câu nói như thế này: "Đời người bao giờ cũng rất vất vả, bây giờ bạn khô...
03/04/2021

TUỔI TRẺ - HÃY CHỌN VẤT VẢ VÀ CỐ GẮNG.

1. Có một câu nói như thế này: "Đời người bao giờ cũng rất vất vả, bây giờ bạn không mệt, sau này càng mệt hơn. Đừng nên chọn nhàn nhã vào lứa tuổi nên phấn đấu, khiến mười năm sau bạn cảm thấy tất cả mọi cố gắng hiện tại đều từ bỏ bạn!".

Tôi đã hơi chạnh lòng khi đọc nó và nhìn về 4 năm Đại học đang trôi qua của mình. Có ai trong các bạn từng như tôi không? Rằng bạn nhận ra bạn vừa lãng phí rất nhiều thời gian trong khi mọi người khác đều đang cố gắng? Tuổi trẻ của bạn không ra ngoài thăm thú, va chạm, không làm thêm, không cố gắng giành học bổng, không thử những điều bạn chưa từng làm, thay vào đó là dành thời gian lướt mạng xã hội, mua sắm online, hay đổ thời gian vào bar pub, game,..

2. Tuổi trẻ - hãy chọn vất vả và cố gắng!

Tôi có một người bạn nối khố đang du học. Nhà nó cũng thuộc loại khá nhưng nó không bao giờ muốn dựa dẫm vào bố mẹ mặc dù bố mẹ nó rất chiều con. Tính vậy mà nó đã đi được 3 năm rồi. Thỉnh thoảng khi tôi hỏi nó dạo này thế nào, cuộc sống có khó khăn quá không, bao giờ nó về, nó chỉ trả lời: "Ở bên này vất vả lắm nhưng tao muốn được vất vả như thế! Mày biết không, có những ngày tao chỉ ngủ 3 tiếng, ăn 2 cái bánh mì khô với nước lọc nhưng tao vẫn sống tốt đấy thôi. Hết 4 năm tao mới về". Từ khi nó sang đó đến giờ, nó gửi về cho bố mẹ tiền tỷ chứ không hề ít. Nhiều khi tôi nói đùa: “Nhà mày giàu cố bám nơi xứ người để làm gì?”. Nó trả lời: Mày chẳng biết cái gì cả, tiền bạc của bố mẹ tao có cả núi cũng hết. Tao mà không đi, không cố gắng, không lăn lóc ở xứ người thì tao mãi chỉ là một đứa con bé bỏng của bố mẹ thôi. Ở Hàn tao không chỉ đi học, đi làm mà còn tham gia rất nhiều đợt thiện nguyện, và cũng có thời gian du hí một vài nơi tao muốn.”

Phải khi thực sự chăm chỉ, làm việc không biết mệt mỏi thì một ngày không xa bạn sẽ đón nhận được thành quả, và khi đó, bạn hoàn toàn có thể dành thời gian làm những điều mình thích. Giật mình nhìn lại, trong 4 năm nay, tôi từng vẽ ra biết bao kế hoạch để phấn đấu, nhưng dù chi tiết và cẩn thận cỡ nào, chúng cũng nhanh chóng bị vùi lấp vì vô số lý do tôi tự đặt ra để giấu diếm cho sự lười biếng đằng sau đó của mình.

Có một bà chị viết sách và làm vài việc lặt vặt. Tôi cảm thấy chị có khá nhiều thời gian trống, nhưng trong một số cuộc vui, chị lại lựa chọn vắng mặt. Thỉnh thoảng khi tôi hỏi chị đang làm gì, chị bảo: "Chị luôn có thời gian, nhưng với chị, thời gian được dùng vào việc gì mới là điều vô cùng quan trọng, chị luôn tiếc thời gian và sợ bản thân mình lười biếng."
Hiện tại, chị đã ra một vài quyển sách, nhận dạy một số lớp kỹ năng, tham gia rất nhiều đợt thiện nguyện, và cũng có thời gian du hí một vài nơi chị muốn. Phải khi thực sự chăm chỉ, làm việc không biết mệt mỏi thì một ngày không xa bạn sẽ đón nhận được thành quả, và khi đó, bạn hoàn toàn có thể dành thời gian làm những điều mình thích. Giật mình nhìn lại, trong 4 năm nay, tôi từng vẽ ra biết bao kế hoạch để phấn đấu, nhưng dù chi tiết và cẩn thận cỡ nào, chúng cũng nhanh chóng bị vùi lấp vì vô số lý do tôi tự đặt ra để giấu diếm cho sự lười biếng đằng sau đó của mình.
3. Tuổi trẻ - hãy chọn vất vả và cố gắng!
Tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại, năm tháng trôi đi, bạn đừng chọn yêu đương cuồng nhiệt trong lúc có thể học tập tốt nhất, lựa chọn nhàn hạ trong lúc có thể chịu khó chịu khổ nhất. Vì bạn chỉ sống cuộc sống cho chính mình chứ chẳng phải ai khác. Khi còn trẻ, chịu khó học tập, ra ngoài làm việc, đi một vài nơi, cố gắng phát triển và trao dồi thêm nhiều thứ, làm giàu cho tri thức cũng như tâm hồn bạn, chăm chỉ và hết mình, để đến khi về già, bạn không phải chật lưỡi vì tiếc nuối khoảng thời gian đẹp nhất cuộc đời. Nhiều bạn trẻ có thể coi thường việc học ở trường nhưng có rất nhiều người khi qua tuổi đi học rồi lại ước gì họ đã có thể vào đại học và học hành chăm chỉ ở đó. Học tập là cách để bạn ươm mầm cho những giấc mơ khởi nghiệp, là cơ hội để bạn mở rộng quan hệ, biết thêm những điều mới lạ, vì vậy đừng bao giờ dừng lại việc học hỏi vì bất cứ lý do gì. Năm tháng vội vã, chẳng mấy chốc tuổi trẻ của chúng ta sẽ chỉ còn lại ít ỏi vài năm trời. Nếu bạn không cố gắng chăm chỉ, thì bạn định đợi đến khi nào?

03/04/2021
ĐOẠN ĐƯỜNG NÀY CÓ THỂ KHÓC, NHƯNG ĐỪNG BUÔNG XUÔI 🌳1. Đừng để áp lực của cuộc sống bóp nghẹt đi sự vui vẻ của bản thân: ...
22/03/2021

ĐOẠN ĐƯỜNG NÀY CÓ THỂ KHÓC, NHƯNG ĐỪNG BUÔNG XUÔI 🌳

1. Đừng để áp lực của cuộc sống bóp nghẹt đi sự vui vẻ của bản thân: Không cần biết hôm qua xảy ra chuyện gì, không cần biết hôm qua buồn bã đến thế nào, bất lực thế nào, đắng cay thế nào, mọi việc đều đã trôi qua rồi, không thể lặp lại, cũng không cách nào thay đổi.

2. Làm một người tràn đầy tự tin, luôn luôn nở nụ cười. Cuộc sống là do ta tự quyết định sẽ giao phó cho nó cái gì. Cái chi phối bão táp phong ba trong tâm ta, các tác nhân ngoại lực bên ngoài dù có to lớn thế nào cũng không thể làm rung chuyển một trái tim mạnh mẽ.

3. Bạn có thể uất ức, có thể khóc lóc, nhưng đừng để tất cả mọi người đều nhìn thấy mặt yếu đuối ấy của bạn.

4. Tương lai sẽ thế nào, phải đi tiếp ta mới biết được, nếu như bạn đã nhận định rõ được con đường muốn bước đi rồi, vậy hà tất phải cố đi tìm hiểu đoạn đường phía trước sẽ phải đi bao xa. Trước tiên hãy trở thành một người mà bản thân thích đã, dẫu sao đường còn dài, trời rồi sẽ sáng thôi.

5. Bạn có thể không mạnh mẽ, nhưng không thể không có ước mơ. Nếu như bạn không có ước mơ, vậy thì bạn chỉ có thể trở thành người đi làm công cho ước mơ của người khác. Đoạn đường này bạn có thể khóc, nhưng tuyệt đối không được buông xuôi!

6. Không cần phải sống trong miệng người khác, không cần phải sống trong mắt người khác, hãy đem vận mệnh của bản thân nắm chắc trong lòng bàn tay của chính mình.

7. Con đường phía trước dù thất bại thì có sao, chỉ cần tôi còn sống, tôi vẫn sẽ nhấc hai chân lên, tiếp tục tiến bước.

8. Trưởng thành không phải chính là việc ta phải giẫm lên những mảnh thuỷ tinh vụn vỡ từng bước, từng bước, bước đi hay sao?

9. Không hoàn mỹ thì có sao, vạn vật ắt có kẽ nứt, đấy chính là nơi ánh sáng sẽ soi chiếu.

Tôi lên giường ngủ lúc 11 giờ khuya, bên ngoài trời đang có tuyết rơi. Tôi co ro rúc vào trong chăn, cầm chiê...
22/03/2021

Tôi lên giường ngủ lúc 11 giờ khuya, bên ngoài trời đang có tuyết rơi. Tôi co ro rúc vào trong chăn, cầm chiếc đồng hồ báo thức lên xem thì phát hiện nó đã ngừng hoạt động từ lúc nào, tôi đã quên không mua pin cho nó.

Bên ngoài trời lạnh như thế, tôi quả thực không muốn phải ngồi dậy, liền gọi điện thoại cho mẹ: “Mẹ ơi, đồng hồ báo thức của con hết pin rồi, ngày mai con có cuộc họp công ty, khoảng 6 giờ mẹ gọi điện đánh thức con dậy nhé!”.

Mẹ ở đầu dây bên kia giọng như đang ngái ngủ, nói: “Được rồi, mẹ biết rồi!”.

Sáng hôm sau, điện thoại báo thức vang lên trong lúc tôi còn đang mộng đẹp. Ở đầu dây bên kia, mẹ nói: “Con gái mau dậy đi, hôm nay con còn có cuộc họp đấy”.

Tôi mở mắt nhìn đồng hồ, mới có 5h40, liền cảm thấy khó chịu mà cằn nhằn mẹ: “Chẳng phải con nói 6 giờ mới gọi con dậy sao? Con còn muốn ngủ thêm một lát nữa, lại bị mẹ làm phiền rồi”.

Mẹ ở đầu dây bên kia lặng im không nói gì, tôi cũng cúp điện thoại…
Tôi ngồi dậy rửa mặt, chải đầu rồi ra khỏi nhà. Thời tiết thật lạnh, khắp nơi toàn là tuyết, trời đất chỉ một màu.

Tại ga xe bus tôi không ngừng dậm chân cho đỡ lạnh, trời vẫn còn tối đen như mực, đứng bên cạnh tôi là hai ông bà lão tóc bạc trắng.

Tôi nghe ông lão nói với bà: “Bà xem xem, cả đêm ngủ không yên giấc, mới sáng sớm đã thúc tôi dậy rồi, nên giờ mới phải chờ lâu như thế”.

Năm phút sau, cuối cùng xe bus cũng đã tới. Tôi vội bước lên xe, tài xế là một người thanh niên còn rất trẻ, anh ta chờ tôi lên xe rồi vội vã lái xe đi.
Tôi nói: “Khoan đã! Anh tài xế, phía dưới còn có hai ông bà lão nữa, thời tiết lạnh như thế mà họ đã đợi từ rất lâu rồi, sao anh không chờ họ lên xe mà đã đi rồi?”.

Anh ta ngoảnh đầu lại, cười nói: “Không sao đâu, đó là cha mẹ của tôi đó. Hôm nay là ngày đầu tiên tôi lái xe bus, nên họ đến xem tôi đấy”.

Tôi đột nhiên rơi lệ, nhìn lại dòng tin nhắn của cha tôi: “Con gái, mẹ của con cả đêm ngủ không được, mới sáng sớm đã tỉnh dậy, bà ấy lo con sẽ muộn giờ”…

Người Do Thái có một câu ngạn ngữ: “Lúc cha mẹ cho con thứ gì, con đều nở nụ cười; lúc con cái cho cha mẹ thứ gì, cha mẹ khóc”.

Cả đời này, người có thể làm cho chúng ta mọi thứ mà không cầu báo đáp chỉ có cha mẹ, vậy nên, dù thế nào cũng đừng phàn nàn họ, hãy thông cảm cho họ, quan tâm tới họ.

Hãy trân trọng từng phút giây bên cha mẹ, bởi không ai biết được khi nào họ sẽ rời xa ta mãi mãi.
Khi cha mẹ còn hãy luôn nở nụ cười, hãy luôn quan tâm chăm sóc tới họ, đừng để cha mẹ mỏi mắt ngóng trông mà không nhìn thấy hình bóng của bạn.

Khi bạn chập chững bước đi, chỉ có cha mẹ là người nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé, dìu dắt bạn đi những bước đầu đời.

Khi bạn cất tiếng khóc chào đời, chỉ có cha mẹ là người hạnh phúc nâng niu bạn trong vòng tay, cũng chỉ có cha mẹ là người ngày đêm bỉm sữa, chăm sóc bạn từng miếng ăn giấc ngủ.

Khi bạn đau ốm, chỉ có cha mẹ là người mất ăn mất ngủ, ngày đêm túc trực bên giường bệnh. Vì bạn, dẫu phải bán đi khối tài sản cuối cùng trong tay, họ vẫn sẵn sàng.

Khi bạn gặp khó khăn trắc trở, hay khi cả thế giới đều quay lưng với bạn, thì cha mẹ vẫn luôn ở bên che chở bạn, vỗ về bạn. Thời gian có thể làm lòng người thay đổi, nhưng vĩnh viễn không thể thay đổi tình yêu cha mẹ dành cho bạn.

BI KỊCH MỘT GIA ĐÌNH...!Sáng hôm ấy, mẹ vẫn rời tổ từ rất sớm như mọi khi nhưng con đâu biết rằng đó là lần rời tổ cuối ...
21/03/2021

BI KỊCH MỘT GIA ĐÌNH...!

Sáng hôm ấy, mẹ vẫn rời tổ từ rất sớm như mọi khi nhưng con đâu biết rằng đó là lần rời tổ cuối cùng của mẹ cũng là bi kịch của một gđ chim non...

Từ lúc có con mẹ không cho phép mình lười biếng, cố gắng tảo tần sớm khuya mong kiếm đủ thức ăn cho những đứa con tuổi ăn tuổi lớn này.

Mẹ rời tổ từ sáng sớm, bay đi bay về đến tối mịt mới được nghỉ ngơi với đôi cánh rã rời, vì thức ăn đã hết nên hôm nay mẹ phải bay xa, bay xa hơn nữa mới có đủ mồi cho các con & sáng nay cũng thế, trong lúc các con còn say giấc nồng thì mẹ đã bay xa...

Mãi mê lao theo một con cào cào béo ngậy với niềm vui có món quà ngon cho các con mà mẹ đâu biết một mối nguy hiểm đang giăng ra ngay trước đôi cánh của mình - Một tấm lưới bẫy chim - Để rồi chưa kịp đớp con cào cào thì cánh mẹ đã cuốn trọn trong mành lưới. Mẹ hốt hoảng vẫy vùng, nhưng càng cố thoát thì tấm lưới oan nghiệt kia càng siết chặt thân hình gầy còm của mẹ...
Mẹ đau đớn, mẹ tuyệt vọng khi nghĩ về đàn con sáng nay thức dậy chờ mẹ mõi mòn với cái bụng rỗng tuếch...
Rồi một bàn tay thô kệch bóp chẹt lấy mẹ đến nghẹt thở, cố chút hơi tàn mẹ cất tiếng kêu thảm thiết nửa van xin nửa như ai oán mà nào có thấu đến trời xanh...!
Họ bỏ mẹ vào lồng để kịp mang ra phiên chợ sáng nay trong những tiếng cười đắc ý...

Nói về các con, khi ánh nắng lên cao xuyên qua vành tổ đốt lên những sợi lông tơ của chúng làm đám trẻ choàng tỉnh...
Sao giờ này mẹ chưa về nhỉ...?
Mẹ ơi, mẹ đâu rồi....tụi con đói...chíp chíp vài tiếng, rồi chúng lại vô tư đùa giỡn nhau, đập đập những đôi cánh bé xíu vào nhau làm như thích thú mà đâu biết rằng tai hoạ đang ập xuống với gia đình mình....
Đến quá giữa trưa, khi ông trời càng gay gắt nắng và cái bụng xẹp lép chúng mới bắt đầu thấy sợ...mẹ ơi...mẹ ơi...mẹ đâu rồi...!
Chúng bắt đầu kêu gào trong hoảng hốt nhưng trả lời lại chúng là khoảng không gian tĩnh lặng giữa trưa hè...
Một ngày...hai ngày...rồi ba ngày..., mẹ chúng mãi mãi không thể về nữa, không thể mớm cho chúng thức ăn, không thể

Address

Hanoi
131001

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Azura posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category