26/07/2026
| 26 . 07 . 2026 - TIẾNG VIỆT ĐÃ KỂ VỀ NỖI ĐAU CHIẾN TRANH NHƯ THẾ NÀO? |
"Đò lên Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm
Có tuổi hai mươi thành sóng nước
Vỗ yên bờ, mãi mãi ngàn năm"
(Đò lên Thạch Hãn - Lê Bá Dương)
----------------------------------
"Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm..
Rải rác biên cương mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành"
(Tây Tiến - Quang Dũng)
----------------------------------
"Mình đi, có nhớ những ngày
Mưa nguồn suối lũ, những mây cùng mù?
Mình về, có nhớ chiến khu
Miếng cơm chấm muối, mối thù nặng vai?"
(Việt Bắc - Tố Hữu)
----------------------------------
"Họ đã sống và chết
Giản dị và bình tâm
Không ai nhớ mặt đặt tên
Nhưng họ đã làm ra Đất Nước"
(Đất Nước - Nguyễn Khoa Điềm)
----------------------------------
"Chúng tôi đã đi không tiếc đời mình
(Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc)
Nhưng ai cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn chi Tổ quốc?
Cỏ sắc mà ấm quá, phải không em?"
(Những người đi tới biển - Thanh Thảo)
----------------------------------
"Có nơi nào như Đất nước chúng ta
Viết bằng máu cả ngàn chương sử đỏ
Khi giặc đến vạn người con quyết tử
Cho một lần Tổ quốc được sinh ra."
(Nhà thơ Nguyễn Việt Chiến)
----------------------------------
"Anh chẳng để lại gì cho riêng Anh trước lúc lên đường
Chỉ để lại cái dáng đứng Việt Nam tạc vào thế kỷ
Anh là chiến sỹ Giải phóng quân.
Tên Anh đã thành tên đất nước
Ôi anh Giải phóng quân!
Từ dáng đứng của Anh giữa đường báng Tân Sơn Nhứt.
Tổ quốc bay lên bát ngát mùa xuân"
(Dáng đứng Việt Nam - Lê Anh Xuân)
----------------------------------
“Cháu nằm trên lúa
Tay nắm chặt bông
Lúa thơm mùi sữa
Hồn bay giữa đồng...
Lượm ơi, còn không?”
(Lượm - Tố Hữu)
----------------------------------
"Cho tôi hôn bàn chân em lạnh ngắt
Cho tôi nâng bàn tay em nắm chặt
Ôi bàn tay như đôi lá còn xanh
Trên mình em đau đớn cả thân cành!
Tỉnh lại em ơi, qua rồi cơn ác mộng
Em đã sống lại rồi, em đã sống!
Điện giật, dùi đâm, dao cắt, lửa nung
Không giết được em, người con gái anh hùng!"
(Người con gái Việt Nam - Tố Hữu)
----------------------------------
"Gửi mẹ kính yêu, khi mẹ nhận được thư này, có lẽ con đã nằm sâu trong lòng đất Thành Cổ. Con ước chỉ một lần nữa thôi, được nghịch ngợm như ngày nào, để mẹ lấy phất trần quất mấy cái vào mông, phải thật đau vào. Mẹ ơi! Khi chiến tranh kết thúc, mẹ đón con về mẹ nhé! Con nằm cách chân tường Thành Cổ góc Đông Nam chỉ 10m thôi mẹ ạ. Con đi, mẹ ở lại trăm tuổi bạc đầu, đừng quá buồn con mẹ nhé..."
(Trích phim "Mùi Cỏ Cháy")
----------------------------------
"Ngày mai trong tiếng ca khải hoàn sẽ không có con đâu. Con tự hào vì đã dâng trọn đời mình cho Tổ Quốc. Dĩ nhiên con cũng cay đắng vì không thể sống cuộc sống hòa bình mà mọi người trong đó có con đã đổ máu xương để giành lại."
(Nhật ký Đặng Thuỳ Trâm)
----------------------------------
Tiếng Việt rất đẹp, nhưng cũng có những câu chữ đẹp đến nhói lòng. Mỗi bài thơ, mỗi cuốn sách hay mỗi lá thư đều lưu giữ một phần ký ức của chiến tranh, nơi có những người đã gửi lại tuổi trẻ, tương lai và cả cuộc đời mình để đất nước có được hòa bình.
Họ ngã xuống để hôm nay chúng ta được thức dậy trong những ngày bình yên, được lớn lên giữa một đất nước không còn tiếng bom rơi, được sống cuộc đời bình thường mà năm ấy biết bao người đã từng mơ ước.
Chúng mình chỉ có thể chọn ra một vài trích dẫn, nhưng chắc chắn vẫn còn rất nhiều câu chữ lay động lòng người chưa thể kể hết nỗi đau của chiến tranh. Hôm nay, chúng mình mời bạn viết tiếp bằng một câu thơ, một áng văn hay một trang nhật ký mà bạn luôn nhớ, để mọi người cùng đọc nhé 🤍
Nhân ngày 27/07 - Ngày Thương binh, Liệt sĩ, mong bạn dành vài phút để đọc lại những câu chữ ấy. Để ký ức về một thời máu lửa tiếp tục được lưu giữ, và những sự hy sinh ấy sẽ không bao giờ bị lãng quên 🇻🇳
| Lim.