24/06/2024
TAM QUỐC - quan điểm Thành tựu và Giàu có!
Tào Tháo muốn thu phục Quan Vũ, dùng đủ mọi cách để lấy lòng ông.
Về danh, ông tấn phong cho Quan Vũ làm Hán Thọ đình hầu. Về lợi, ông tặng Quan Vũ nhiều vàng bạc, châu báu, mỹ nữ. Về tình, ông tặng cho Quan Vũ ngựa Xích Thố - chiến mã mà cả con trai ông cũng không cho. Có đồ ăn, đồ uống ngon gì, Tào Tháo cũng mang cho Quan Vũ.
Cách Tào Tháo đối xử với Quan Vũ khiến nhiều võ tướng bên Tào ghen tị. Thế nhưng, vừa nghe tin tức Lưu Bị, Quan Vũ ngay lập tức bỏ đi.
Nhìn bóng lưng Quan Vũ dần đi xa, Tào Tháo tiếc nuối khôn nguôi. Trình Dục thấy Tào Tháo như vậy, nói đã theo nhiều năm, chưa bao giờ thấy Tào Tháo như bây giờ.
Tào Tháo nói, vì ông cảm thấy thất bại. Bởi tấm lòng một người cũng không thu phục được, lấy gì thu phục thiên hạ.
Hôm nay Tào Tháo không thu phục được Quan Vũ, ông mới hiểu ra con người của Lưu Bị.
Năm xưa, Tào Tháo gặp Lưu Bị có tranh luận với nhau. Tào Tháo cho rằng, thời loạn thế, muốn giành thiên hạ phải có binh mã, quyền mưu. Còn Lưu Bị cho rằng phải dựa vào nhân nghĩa.
Tào Tháo chê cười Lưu Bị cổ hủ, ấu trĩ. Nhưng việc Quan Vũ bỏ đi làm Tào Tháo nhận ra, thực sự con người Lưu Bị rất đáng sợ. Hắn còn đáng sợ hơn Viên Thiệu. Lưu Bị mới chính là đại địch thực sự của Tào Tháo.
Quan điểm tranh thiên hạ của Tào Tháo thuộc tiềm năng Thành tựu. Người Thành tựu rất thực tế, thực dụng. Nên với ông, muốn vươn lên được phải có binh mã, quyền mưu.
Còn quan điểm của Lưu Bị thuộc tiềm năng Giàu có. Người Giàu có là người có lý tưởng lớn, lại hướng về phẩm tính tốt đẹp. Lưu Bị thấy rằng dựa vào nhân nghĩa mới có thể tranh giành thiên hạ. Chỉ có 3 huynh đệ kết bái, mang ước mơ phục Hán, lấy nhân nghĩa làm gốc, đó là lý tưởng lớn.
Ban đầu người Thành tựu như Tào Tháo nhìn người Giàu có rất coi thường. Tay không tấc sắt, tiền không một cắc, cái gì mà dùng nhân nghĩa đoạt thiên hạ. Điều đó rất vô lý. Phải có binh hùng tướng mạnh, quân lương dồi dào, thành trì kiên cố mới có thể làm được.
Khi nhìn nhận một người, đôi khi chúng ta hay tập trung vào mặt tối của họ mà phớt lờ những mặt sáng họ có.
Ta có thể gặp một người rất cứng nhắc, hay khó chịu, giận giữ. Nhưng không thấy họ là người trách nhiệm, đáng tin, cương trực, mạnh mẽ.
Ta có thể gặp một người khá lười biếng, ù lì, mà không nhận ra họ là người rất thông minh, điềm tĩnh, giỏi nhìn ra cái cốt lõi.
Tào Tháo nếu không qua sự kiện Quan Vũ bỏ đi, có lẽ ông không thấu được điểm sáng của Lưu Bị. Ông sẽ không bao giờ nhận ra Lưu Bị mới thực sự là đối thủ của mình. Bởi khi ấy Lưu Bị thất thế, phải đi nương nhờ người khác, người thường sẽ không để ông trong mắt.
Sau này, Lưu Bị dùng nhân nghĩa mà thu phục rất nhiều nhân tài. Võ thì có Ngũ hổ tướng, văn thì có Khổng Minh, Bàng Thống, Từ Thứ, Pháp Chính. Ông đi đến đâu lòng dân hướng về đến đấy. Từ một gã bán giày cỏ, khởi sự chỉ có 3 anh em kết nghĩa, sau này trở thành một trong ba thế lực lớn nhất Tam Quốc.
Cách nhìn của Tào Tháo với Lưu Bị là bài học cho các lãnh đạo.
Là lãnh đạo, nếu cứ quá để ý vào điểm tối, điểm yếu của nhân sự thì sẽ rất khó chịu, bức bối. Lúc nào cũng muốn họ phải sửa, phải thế này, phải thế kia. Dần họ sẽ áp lực và bỏ đi.
Cách tốt nhất là hãy gạn đục khơi trong, tìm ra những mặt sáng của nhân viên, khuyến khích động viên họ, giúp họ phát huy hết nội lực, phá vỡ giới hạn.
Làm được như vậy, lãnh đạo đó sẽ thành công.
Câu chuyện Tam Quốc sẽ thực sự hay, nếu rút được bài học, áp dụng vào đời, để việc kinh doanh tấn tới, doanh nghiệp phát triển vững mạnh!
Nguồn Wecap!