22/11/2019
Enjoy Life Everyone!
Ly Nước Chanh và Cái Chứng Minh Thư
Bữa nay rảnh Dì Nhung sẽ nói về chuyện “Phàn Nàn” tiếng Anh gọi là Complaint. Thật ra, dì Nhung xưa cũng phàn nàn dữ lắm, thời dì còn làm ít ra tiền ấy, chứ giờ dì Nhung đã không còn nữa (dù tiền cũng chưa có nhiều). Từ ngày bỏ cái tính xấu này bỗng thấy mình đẹp hẳn ra, sáng ngủ dậy trên môi cứ luôn mỉm cười, giống như bức họa nổi tiếng Nàng Mona Lisa của Leonardo Da Vince. Nhiều Bạn hỏi sao dạo này Dì lộng lẫy vậy (nói tới đoạn này Dì đang lấy quạt lông ngỗng che mặt vì e thẹn, giống nàng Lâm Đại Ngọc trong phim Hồng Lâu Mộng). Dì chưa kịp nói nguyên do là mấy đứa bạn nhanh nhảu hỏi liền "uống collagen Đông Trùng Hạ Thảo của em Trang La, hay Sa Sâm Việt của anh Phú Dũng, hay chùm ngây của em Hường Trần, hay xài kem trộn chợ Kim Biên?”. Dì từ tốn đáp “Không hề", rồi lại che nửa mặt”…..
Thật ra, người hay phàn nàn cũng đồng nghĩa họ không phải là người hào sảng, phóng khoáng, tầm nhìn không xa nên chỉ thấy mấy cái tủn mủn vụn vặt rồi complaint (người quê mình hay gọi là Mắng Vốn, kiểu “để tao qua mắng vốn cho nó biết tay tao”). Để Dì kể chuyện này mấy đứa soi lại mình nghen.
Chuyện như vầy, tuần rồi ở Mango Home, có chị Việt Kiều nọ, ra nhà hàng waterfront order ly nước chanh. Đứa nhân viên ra vườn hái chanh xong đem vào vắt thoăn thoắt, vừa tươi ngon vừa organic từ ngoài vườn. Xong tụi nhỏ đưa bill tính tiền 40 ngàn, cái chị nói sao mắc vậy? chị vừa nói vừa cau đôi mày lá liễu, chị nói tiếp “đi bộ ra đầu đường họ bán có 10 ngàn, vô đây có mấy bước mà chém 40 ngàn, làm lâu cả buổi”. Chị đó Việt Kiều, cũng muốn thể hiện mình biết sinh ngữ do xung quanh khách Tây là chính, nên dùng từ "Extremely Expensive". Cặp vợ chồng Tây kế bên thấy ái ngại bèn lịch sự giải thích là Vì đây là resort, họ có hàng tỉ chi phí để vận hành ngành du lịch, với lại ngồi bên bờ sông mát rượi và phong cảnh đẹp vậy nó khác với ngồi ngoài lề đường hít khói bụi và cả tiếng ồn ào. Chị đòi kêu manager ra nói chuyện, manager cũng tiếc là không thể giảm giá được. Dì quan sát xong thấy buồn, lệ rơi lã chã làm đôi vai gầy ướt đẫm. Đám khách Tây, dù cũng là lao động chân tay bên nước ngoài, thu nhập cũng thấp chứ không cao, nhưng đi chơi là enjoy, ai cũng nằm ngửa mặt ngoài sun set lounge ngắm mây trắng trên cao bồng bềnh, thả hồn phiêu du bay bổng, 1 quyển sách bên cạnh, 1 trái dừa mấy đô 1 bên.
Tới chiều, Khi đoàn đi du thuyền ngắm hoàng hôn, chị phàn nàn không được ngồi ghế đầu, vì chị đi trễ có 15 phút mà mất chỗ ngon. Trong khi Tây nó chụp hình pặc pặc cảnh sông nước miệt vườn, phong cảnh ráng chiều buông đổ trên sông đẹp như bức tranh thủy mặc, ở đằng cuối tàu vẫn nghe tiếng chị complaint là chiều nay chả có gió gì cả, nóng điên người.
Sau những ngày nghĩ dưỡng, Tây ra về đứa nào đứa nấy mặt mày rạng rỡ, thần thái sáng ngời vì được trải nghiệm thú vị. Họ hài lòng, tip cho team một nắm tiền đô la và cám ơn từng nhân viên rồi ôm hôn thắm thiết. Còn chị, khi thấy Tây tip tiền, chị nói "tao không chửi là may ở đó mà tip, ly nước chanh gì mà bốn chục ngàn, tao ra chợ mua về pha được 100 ly như thế". Sau chuyến đi, chị hốc hác thấy rõ, nên lúc check out, lễ tân đưa nhầm chứng minh thư của bà cụ 60 tuổi phòng kế bên. Vừa ra về Chị ấy vẫn còn hăm dọa sẽ nghĩ cách report sao cho cái resort này sập tiệm. Và y như rằng, về nhà mấy ngày rồi mà chị vẫn không quên ly nước chanh và cái chứng minh đó, lên mạng chấm 1 sao khắp từ fanpage đến các web. May mà Tây chỉ coi review của khách Tây, vì họ biết khách Việt nhận xét không khách quan cảm tính chứ không giờ resort dì Nhung cũng ế chổng chơ luôn.
Dì Nhung cũng đi lên từ nghèo khó, từng bị chủ nhà đuổi ra khỏi nhà trọ vì không đóng tiền nhà, nghiệm lại là giai đoạn đời người, lúc tiêu cực là lúc khó kiếm ra tiền, vì tốn thời gian vào mấy cái tầm phào vô bổ, để mong người khác nể trọng thì mình gào thét thế nào họ cũng không nể, người tinh tế thì họ coi thường nhưng không nói ra đấy thôi. Khi mình khá giả lên, có cơ ngơi thành tựu, sống phóng khoáng, yêu đời, luôn vui vẻ thì tự nhiên người ta sẽ kính trọng. Các bạn bắt chước Dì nè (Dì cũng được mệnh danh là Nữ Hoàng bắt chước), dì cân nhắc kỹ khi xuống tiền, mà xuống rồi thì không xét lại nữa, mất hết thì thôi, chơi ván khác. Đoạn này dì Nhung nhớ bài phỏm và tiến lên quá.
Càng đi du lịch nhiều Dì mới hiểu, Tây nó bỏ tiền nhiều đi du lịch thay vì sắm nhà lầu xe hơi và hiếm khi phàn nàn chuyện vặt như người mình. Các bạn còn trẻ người Việt cũng đừng bắt chước thế hệ cũ (kiểu chị Việt Kiều 40 ngàn kia) để giống với giới trẻ thế giới bên ngoài đi nha. Sang trọng là cốt cách, khí chất là tự nó toát ra, không có cố gắng được.
face: Nhung Tran