29/12/2025
Nếu thuê trọ tử tế, liên hệ mình nhé
“Tốt nghiệp xong mày làm gì? Ở lại hay về quê?”
Nhanh thật đấy, mới đó mà đã hơn 3 năm kể từ ngày mình và đám bạn đại học hỏi nhau câu này. Bây giờ thì mỗi đứa một nơi, chẳng còn liên lạc, ai cũng bận rộn với cuộc sống của riêng mình, đứa thì đi lấy chồng sinh con, đứa thì mơ mộng lắm nhưng cũng đành phải về quê để tiện chăm sóc bố mẹ. Còn mình, 3 năm rồi mình vẫn đang cố gắng bám víu lấy cuộc sống xô bồ ở Hà Nội, không biết vì điều gì nhỉ?
Có thể, do mình sinh ra ở quê, một miền đất đầy nắng và gió, cơ cực từ nhỏ, đi học 1 buổi, đi làm rẫy 1 buổi. Thấm thía nỗi vất vả này nên mình đã cố gắng để được ở lại Hà Nội làm việc, với những hy vọng về một tương lai đỡ cơ cực hơn.
Dần dần, mình bị cuốn vào vòng xoáy bất tận của Hà Nội. Một ngày đi làm, đi học, ăn vội, tắc đường, mệt mỏi, im lặng. Một ngày trôi qua nhanh đến chóng mặt, thời gian dành cho bản thân ngày một ít đi. Có những ngày, mình còn chẳng biết mình đang cố gắng vì điều gì.
Nhưng, nếu nói Hà Nội làm con người ta “bỏ quên chính mình” thì có đúng không? Mình nghĩ không hẳn, vì Hà Nội cũng là những bước đi đầu đời của mình, là nơi giúp mình trưởng thành những năm mười tám, đôi mươi. Nơi đây mang đến cho mình những kỷ niệm đẹp, những bài học quý giá, giúp mình trở thành một con người mạnh mẽ và độc lập hơn.
“Làm gì có ai, bỏ quê lên phố. Chỉ để ăn cơm hộp, và đóng tiền trọ”, nhưng cũng làm gì có ai bỏ phố về quê, chỉ để nghe những lời chỉ trích vì chưa chịu cố gắng, chưa thành công theo cách người ta mong đợi.
Ở lại hay về quê, không phải là câu hỏi có đáp án đúng sai. Chỉ là mỗi giai đoạn, mình chọn một nơi để sống cho thật với hoàn cảnh và ước mơ của mình. Đi hay ở, cuối cùng cũng chỉ là một chặng đường. Quan trọng là trên chặng đường ấy, mình vẫn không đánh mất chính mình, vẫn biết vì sao mà cố gắng. Mong rằng những đứa trẻ xa quê sẽ sớm tìm được đích đến cuối cùng mà mình mong muốn, khi mục tiêu đã rõ thì những trở ngại trên đường đi cũng sẽ chỉ là nét vẽ cho thành công thêm rực rỡ hơn mà thôi.
art.
--Ảnh: jb_ducanh