H.A.G Office Space

H.A.G Office Space H.A.G Office cho thuê văn phòng giá rẻ cho doanh nghiệp nhỏ H.A.G provides working space for small enterprises

CHO THUÊ: Văn phòng Co-working space tại quận Cầu Giấy, Hà Nội - Tiết kiệm lên tới 50-60% chi phí vận hành so với văn ph...
17/04/2023

CHO THUÊ: Văn phòng Co-working space tại quận Cầu Giấy, Hà Nội
- Tiết kiệm lên tới 50-60% chi phí vận hành so với văn phòng truyền thống
- Vận hành bởi HAG: văn phòng chia sẻ (Co-Working Space)
- Đã có sẵn dịch vụ chung: Phòng họp chung, Internet, Máy in, Máy fax, Photocopy...(Phòng riêng cty tự thiết kế, bố trí)
- Tiện ích: Lễ tân, Phòng họp, Quầy bar mini, etc....
- Văn phòng sang trọng, đẳng cấp: Tạo ấn tượng cho đối tác, dễ dàng thu hút nhân tài
- Không gian thiết kế hiện đại: Khơi gợi cảm hứng và tăng năng suất làm việc nhân viên
- Số phòng trống: 4 phòng trống cho cty nhỏ 4-5 nhân viên.
- Rất thích hợp cho: Công ty nước ngoài, Công ty vừa và nhỏ, Start Up
---------------------
Coworking office space FOR RENT: located in Cau Giay District
- Save up to 50-60% in operating costs compared to traditional offices
- Modern design: Inspire to work and increase employee productivity
- Excellent match with Foreign Companies, Small and Medium Companies, Start-Ups (4-5 staffs)
- Hotline: 0973.316.649

14/12/2013
CHÚ VOI CONSau một lần thưởng thức, thích thú với chương trình xiếc thú vào buổi tối. Tôi đi vòng ra sau rạp xiếc để ngắ...
11/12/2013

CHÚ VOI CON

Sau một lần thưởng thức, thích thú với chương trình xiếc thú vào buổi tối. Tôi đi vòng ra sau rạp xiếc để ngắm tận mắt những con thú dễ thương và mở mang trí óc.

Tôi nhìn thấy con voi bị buộc chặt vào một cộc gỗ nhỏ. Rõ ràng là con voi rất to và khỏe, đủ để nhổ bật cái cọc đó và trốn thoát bất cứ lúc nào một cách dễ dàng.
Nhưng hình như nó cứ chịu đựng và không hề có nỗ lực cố gắng gì. Tại sao một con vật có thể nâng lên hàng trăm cân hàng bằng vòi lại chịu bị bó buộc và chờ thời gian trôi qua? Tại sao? Trừ phi nó muốn thế.

Tôi liền hỏi người dạy thú, ông ta giải thích như sau: “Khi con voi còn nhỏ và mới vào rạp xiếc, nó còn rất yếu. Lúc ấy nó bị buộc bằng một sợi xích lớn vào một cọc sắt để không làm cho nó có thể giật ra được. Sau một thời gian cố gắng, nó bỏ cuộc. Luôn có ấn tượng thì thầm bên tai nó: “Mình không thể! Mình không thể!”

Chính dấu ấn đó làm yếu đi sức mạnh tinh thần của nó. Và nó không hy vọng trốn được, cũng không bao giờ cố chạy trốn nữa.”

Có rất nhiều người cũng như con voi trong rạp xiếc. Với những tiếng nói vang vọng trong tâm trí họ: “Không làm được đâu!” Chính điều đó đã kết thúc mọi nỗ lực của họ
Có thể họ có ước mơ, nhưng những ấn tượng không tốt đó luôn kéo họ lại.

Hôm nay, bạn hãy bỏ đi những suy nghĩ về sự hạn chế của bản thân mình. Khi tâm trí của bạn được giải phóng, mọi giới hạn về khả năng của bạn sẽ được xóa bỏ.

Vòng xinh cho chị em chúng mình
10/12/2013

Vòng xinh cho chị em chúng mình

Ai rồi cũng sẽ trưởng thành, cứ lớn đi đừng sợ...Sâu róm hóa bướm phải thoát kén trong đau đớn. Không có trưởng thành nà...
10/12/2013

Ai rồi cũng sẽ trưởng thành, cứ lớn đi đừng sợ...

Sâu róm hóa bướm phải thoát kén trong đau đớn. Không có trưởng thành nào không đau đớn. Nhưng có ngày, tôi tưởng tượng mình hóa bướm, tung cánh nhẹ bẫng, đến với khoảng trời lúc xanh thẳm lúc bão tố ngoài kia, một cách bình thản như những người trưởng thành khác...

Tôi chẳng dám nói mình đã trưởng thành. 20 tuổi, non xanh biếc rờn, thỉnh thoảng muốn tắt nắng buộc gió kiểu Xuân Diệu vì sợ cái độ phai tàn sắp sửa. Những lúc ấy thấy đời mơn mởn sao đó. Từng nghĩ nếu một tảng thiên thạch lao vào Trái Đất lúc này, mình sẽ ra đi ở cái lúc đẹp nhất đời. Hay nhỉ. Vì ai đó nói trưởng thành đáng sợ lắm. Phan Ý Yên viết Người lớn cô đơn. Có bài hát Khi người lớn cô đơn. Đại loại thế, thiên thạch rơi xuống lúc này là mình không bao giờ biết con quái vật trưởng thành đáng sợ đến mức nào đâu nhỉ.

Tôi vẫn tưởng tượng khi mình đang ngồi im ở đây thì ngoài kia cây vẫn đang thay lá, Trái Đất vẫn quay quanh mặt trời, móng tay và tóc mình vẫn đang dài ra. Cuộc sống, về bản chất là luôn vận động, dù chúng ta có cảm nhận được điều đó hay không cảm nhận được điều đó. Nên chẳng có cớ gì mà chúng ta lại không buộc phải trưởng thành, cứ bé mãi được.

Sâu róm hóa bướm phải thoát kén đau đớn. Không có trưởng thành không đau đớn.

Khủng hoảng tôi có thừa. Sau khi cho mối tình đầu vào nhà kho kí ức. Khi đứng trước gương tự hỏi Mày muốn là ai, muốn theo đuổi điều gì, làm nghề gì. Khi đi giữa trung tâm thương mại sáng choang đông đúc và sặc mùi nước hoa đắt tiền, nhìn những người giàu có và nghĩ xem họ có hạnh phúc không. Khi nghe tiếng tích tắc đồng hồ và thấy rằng bao lâu không có thời gian ra bãi cỏ thảnh thơi đọc một cuốn sách, gặp một đứa bạn hay về thăm gia đình, mình bận rộn thật hay đang sống gấp làm liều đây. Ăn 500 bữa cơm một mình, ngạc nhiên sao mình chẳng thấy buồn, hay là bị bệnh vô cảm ?

Câu hỏi, câu hỏi và câu hỏi. Đầy vấn nghi về cuộc sống rộng dài phía trước. Nhưng chẳng có lấy một câu trả lời.

Ai đó nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn. Nhưng chắc đối với người trưởng thành, cửa sổ đó phải là loại Eurowindow. Dù bên trong có gào thét hay kêu la, bên ngoài vẫn bình thản như mặt hồ không có sóng. Tôi gọi giai đoạn ở giữa trẻ con và người lớn là khi “ thoát kén”, ngột ngạt, hoang hoải, nghi vấn, vùng vẫy. Như con sâu sắp hóa bướm. Một là bạn sẽ chết ở tuổi hai mươi nhưng vài chục năm sau mới được chôn cất, nghĩa là bạn chết vì cái kén, sâu vẫn hoàn sâu. Hai là bạn sẽ tung cánh bay ra bầu trời khi xanh thẳm khi bão tố ngoài kia, như con bướm vậy.

Hãy nghĩ về cách mình sẽ sống.

Tôi không dám nói đã biết mình sẽ sống thế nào, nhưng ít nhất tôi đã luôn nghĩ về nó. Đơn giản thôi, không biết nơi mình sẽ đến, thì đi làm gì. Không biết cách mình sẽ sống, thì là sống hay tồn tại?

Có người nói: “Bạn hỏi tôi sẽ sống thế nào à? Tôi sẽ học xong đại học, rồi học tiếp thạc sĩ. Tôi kết hôn. Tôi muốn làm ở một công ty danh tiếng. Tôi …..” Dừng lại. Đấy chỉ là những việc bạn sẽ làm thôi. Tôi nhớ câu nói này: Chỉ là sống thôi mà, mục đích là hạnh phúc, tất cả mọi thứ khác đều là phương tiện.

Có một người thầy từng dạy tôi, trên 40 tuổi, doanh nhân thành đạt, khi trẻ từng nghĩ mình phải kiếm thật nhiều tiền và đúng là như thế. Rồi cuộc hôn nhân của thầy tan vỡ, thầy tâm sự: “ Tôi đã không bao giờ cố để hiểu vợ, tôi áp đặt cô ấy, tôi gặp khó khăn trong quản trị cảm xúc bản thân. Tôi không có lấy một ngày vui vẻ. Tôi có nhiều tiền, nhưng tôi đã bỏ vị trí giám đốc rồi, để đứng đây, dạy kĩ năng sống”

“Làm người thành công” – cụm từ được nói nhiều nhất, nhưng ai cũng chỉ quan tâm đến vế thành công mà quên mất muốn thành công trước hết phải làm người, phải học kĩ năng sống.

Có lẽ tôi không cần nói nhiều về kĩ năng sống nữa. Nó là quản trị cảm xúc bản thân, vượt qua khủng hoảng, thấu hiểu chính mình, ứng xử hài hòa trong các mối quan hệ, tư duy tích cực, quản lí thời gian, biết điều gì là quan trọng trong cuộc sống,….

Tôi thấy rằng hình như nỗi buồn là cái gì thời thượng lắm. Như thể bạn ngồi cafe một mình, hay đọc tiểu thuyết ngôn tình, post và share những status buồn thì mới là trưởng thành, mới sành điệu, vì bạn quan niệm trưởng thành cô đơn và kinh khủng lắm. Tôi đồng ý cái giá của lớn lên là cô đơn và thậm chí khủng hoảng. Nhưng đã bao giờ bạn tự hỏi có phải mình ngộ nhận sự nhích lên ở con số tuổi tác là trưởng thành không, có bao giờ bạn từng nghĩ về những giá trị mình theo đuổi chưa ? Như thế mới thật sự là trưởng thành.

Tôi là người bình thường. IQ 108, mức trung bình. Chiều cao 1m59, cân nặng 46, mức trung bình. Người thiên về não phải. Mũi không cao, da mặt không đẹp bằng da chân, ngoại hình trung bình. Cứ thấy máy ảnh là cười, 1000 kiểu ảnh thì có một kiểu cười. Học kinh tế nhưng mù kinh tế. Thấy đại học đúng là trò nghịch dại. Không có ý định chụp ảnh kỷ yếu vì không biết tạo dáng yểu điệu. Thích áo quần free size và sneaker. Thích quan sát, viết lách, hứng thú màu sắc.

Người bình thường có quyền hạnh phúc không?

Thời đi học tôi không nghĩ là mình thông minh, vì học Toán bình thường. Bây giờ vẫn thế, vì tôi không biết về kinh tế. Trong khi, Toán và kinh tế, là đơn vị đo chung về thông minh của xã hội. Tôi có lúc nghĩ mình không giống con gái nữa, vì mẹ muốn tôi đi đôi giày búp bê đế cao có nơ thì mới giống, thì mới may ra có anh chàng nào để ý. Tôi thì có đức tin là anh ta sẽ thích sneaker và sẵn sàng đi bộ với mình cơ. Tại sao cuộc sống cứ phải là văn mẫu nhỉ ? Kiểu như kiếm vài trăm triệu một tháng mới đáng sống còn ít hơn thì không phải à?

Bạn sẽ biết một người là thông minh màu sắc khi người ta rất biết cách mix trang phục và phụ kiện. Đi mua đồ với họ hẳn rất thích. Bạn sẽ biết một người là thông minh nhạc điệu khi người ta hát nguyên một bài tiết tấu nhanh và ngắt nghỉ khó khi bạn thậm chí không theo kịp nhạc. Nghe họ hát hẳn rất thích. Bạn sẽ biết một người thông minh không gian khi nhìn vào bố cục bức ảnh người ta chụp, nghĩa là không có cái chuyện chân ở mép dưới bức ảnh và đỉnh đầu án ngữ mép trên bức ảnh, chẳng thấy cảnh vật gì đâu nhé. Được họ chụp hình cho hẳn rất thích….

Nhưng không ai nói họ thông minh, vì đó không phải toán. Không ai nói họ thành công, vì họ không kiếm bộn tiền từ sở thích đó.

Trưởng thành, nghĩa là bạn sẽ hiểu và trân trọng chính mình và cuộc sống. Tâm tĩnh khi đời rất động. Trưởng thành, là cái ngày tôi mở lòng ra, bình thản ôm cả cuộc sống rực rỡ và gay gắt vào lòng, là cái ngày tôi đứng trước gương và Say cheese với cái đứa không hoàn hảo trong gương. Như những nốt nhạc, khi bổng khi trầm, cuộc sống chảy vào lòng mình như những giai điệu bất tận. Và nghĩ, nếu bố mẹ chúng ta cũng mãi mãi không trưởng thành, thì ai là người bao bọc cho đứa ích kỉ không muốn lớn lâu như vậy?

Ai rồi cũng sẽ trưởng thành.

Vậy nên, lớn đi đừng sợ.

31/08/2013
31/08/2013
Mặc dù ad chưa một lần nào được thức trọn đêm với mảnh đất ấy nhưng vẫn mong một ngày được lang thang trên những con phố...
31/08/2013

Mặc dù ad chưa một lần nào được thức trọn đêm với mảnh đất ấy nhưng vẫn mong một ngày được lang thang trên những con phố chờ trời sáng ^^

HÀ NỘI VỀ ĐÊM

Tôi chưa từng yêu Hà Nội, quá đông, quá ồn ào, quá xô bồ. Nhưng tôi lại thích một Hà Nội khi bầu trời màu đen đến thế.

Hà Nội tĩnh mịch, yên ắng, những con đường thưa thớt người, một cuộc sống chậm lại, để tôi có thể quan sát nhiều hơn.

Nơi gầm cầu vượt, những hàng nước vẫn mở, đắt hơn một chút, để chứa những con người không có, hoặc không muốn về gia đình. Những ánh mắt mệt mỏi, những câu chuyện buồn của những người dân lao động nghèo.

Những người taxi ngủ ngồi trong xe, những người xe ôm lấy yên xe làm giường nằm. Họ ngủ lấy sức cho ngày mai lại bon chen, xô bồ, giành giật từng khách. Giấc ngủ không trọn vẹn, vì biết đâu có khách hàng nào đó giữa đêm thì sao, vừa ngủ vừa trông ngóng.

Những xe bán ngô vẫn luôn nóng hổi, bất chấp mưa nắng, đêm nào cũng xuất hiện. Những bắp ngô mang đầy hi vọng về bữa cơm no của gia đình.

Lượn lờ quanh phố vài anh cơ động, bắt được mấ y vụ phóng nhanh vượt ẩu không mũ ban đêm. Dù chê gì thì chê, không có mấy anh ấy, cuộc sống ban đêm cũng nguy hiểm, chắc tôi chẳng dám ra đường.

Đi qua ghế đá, hay trạm dừng xe buýt, thỉnh thoảng tôi vẫn thấy một cặp đôi nắm tay nhau ngồi đấy. Họ trẻ, chắc là sinh viên như tôi, chắc là lỡ xe buýt. Tôi tự hỏi không biết là do họ không đủ tiền, hay là trong sáng đến mức không nghĩ đến nhà nghỉ cách đó chục mét, treo biển 150 ngàn một đêm. Đầu thì nghĩ theo phương án 1, lòng thì mong phương án

Một vài bạn sinh viên vẫn đi dán tờ rơi, mục đích gì thì tôi không biết, tôi cũng từng thử đi, cái ngày còn làm kinh doanh mạng, đi đêm cho nó thú, thêm trải nghiệm. Công việc tưởng chừng đơn giản, nhưng vẫn gửi gắm niềm mơ ước về tương lai.

Cách đấy vài tiếng của một vài năm trước, một chị đồng nát đạp xe thật nhanh, sau lưng là một bà béo đang đuổi theo. Tiếc cho chị là bà đuổi kịp, cây chổi phang thẳng vào mặt chị. Hoá ra chị lấy mấy cái hộp nhôm để trước cửa nhà bà mà chưa xin phép. Gánh hàng nghiêng xe sang một bên, người chị cũng xiêu vẹo, một tay lau nước mắt.

4h sáng, chợ sớm chuẩn bị họp rồi. Người từ các huyện đổ về Hà Thành, không biết họ đã dậy từ mấy giờ để thu hoạch rau và hoa nữa. Bóng người mập mờ, tiếng nói râm ran, nhưng vẫn chẳng thoát nổi sự tĩnh mịch của đường phố.

Con xe đạp rách tôi mượn chẳng hiểu sao lại thủng lốp. Đi đêm, quần đùi, trong túi có đúng 5 ngàn, bụng bảo dạ vá xe xong chắc về nhà lấy tiền mang trả. Bác sửa xe cười xoà “thôi bác cho, nhanh nhanh còn mấy xe đang cần bác bơm đây này”.

Hà Nội về đêm, khi dân chơi đang lên sàn, lên bar, khi nhiều bạn trẻ đang chơi game, đánh bài, thì vẫn có những con người đang sống, làm việc. Chậm rãi, và vất vả….

22/08/2013

Công thức để thành công :)

Address

Hanoi
10000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when H.A.G Office Space posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share