Bất động sản KingLand

Bất động sản KingLand KingLand là Đại lý chính thức phân phối các sản phẩm BĐS của Vinhomes và các CĐT uy tín nhất.

KingLand là Đại lý chính thức phân phối các sản phẩm BĐS của Vinhomes và các Chủ đầu tư uy tín hàng đầu Việt Nam.

Hòn Hải - Cột mốc đánh dấu chủ quyền thiêng liêng của Việt Nam ở Biển Đông 🇻🇳Hòn Hải còn được gọi là Hòn Khám nằm ngay t...
21/04/2024

Hòn Hải - Cột mốc đánh dấu chủ quyền thiêng liêng của Việt Nam ở Biển Đông 🇻🇳

Hòn Hải còn được gọi là Hòn Khám nằm ngay trên đường cơ sở xác định lãnh hải Việt Nam, có tên gọi trên bản đồ quốc tế là Poulo Sapate, nằm cách đảo Phú Quý, tỉnh Bình Thuận khoảng 65 km.

Đảo mang hình dạng có độc đáo như một chiếc hài với chiều dài khoảng 130 m, bề ngang chỗ rộng nhất khoảng 60 m, điểm cao nhất là 113 m tính từ mặt biển.

Những ai đã một lần đặt chân lên đảo hẳn sẽ choáng ngợp với khung cảnh kỳ ảo nơi đây. Trải qua bao năm tháng lịch sử bị sóng biển và gió bào mòn đá, đã tạo nên những đường gờ uốn lượn nhấp nhô quanh đảo như một nét cọ mềm mại của người họa sĩ.
——
📸 Nguyễn Bá Trung, Quỷ Cốc Tử
PN(St)

30 câu nói của Albert Einstein có thể thay đổi cuộc đời bạn.1.  Trí tưởng tượng quan trọng hơn tri thức. Vì tri thức chỉ...
21/04/2024

30 câu nói của Albert Einstein có thể thay đổi cuộc đời bạn.

1. Trí tưởng tượng quan trọng hơn tri thức. Vì tri thức chỉ có giới hạn, trong khi trí tưởng tượng bao trùm cả thế giới.

2. Những tâm hồn vĩ đại luôn va phải sự chống đối mãnh liệt từ những trí óc tầm thường. Trí óc tầm thường không hiểu được bản thân mù quáng vào những định kiến thông thường như thế nào thay vì có chính kiến.

3. Tôi tin tưởng rằng Chúa không gieo xúc xắc.

4. Điều quan trọng là người ta không ngừng hỏi. Sự tò mò tồn tại có lý do của nó.

5. Khoa học mà thiếu đi tôn giáo sẽ trở thành khập khiễng, tôn giáo mà thiếu khoa học sẽ trở nên mù lòa.

6. Có 2 thứ vô hạn là vũ trụ và sự ngu dốt của con người. Nhưng tôi chưa chắc lắm về điều thứ nhất.

7. Lực hấp dẫn không chịu trách nhiệm cho việc con người ta yêu nhau.

8. Trải nghiệm tốt nhất chính là trải nghiệm về những điều bí ẩn - thậm chí ngay cả khi lẫn trong niềm kính sợ - đã sản sinh ra tôn giáo.

9. Kẻ nào chưa từng mắc phải lỗi lầm cũng là kẻ chưa bao giờ thử làm việc gì mới cả.

10. Đừng phấn đấu để thành công mà hãy phấn đấu để mình có ích.

11. Bí mật của sự sáng tạo là giấu khởi nguồn mà bạn có nó từ đó.

12. Sự khác biệt giữa thiên tài và kẻ ngu dốt là ở chỗ thiên tài luôn có giới hạn.

13. Thái độ yếu đuối sẽ ăn vào nhân cách.

14. Toán học thuần túy, theo cách của riêng nó, là thi ca của tư duy logic.

15. Tạo hoá chỉ cho chúng ta thấy đuôi con sư tử, nhưng tôi không nghi ngờ việc nó là một phần của tự nhiên dù nó không ra mặt ngay lập tức bởi kích thước to lớn của mình

16. Chỉ cuộc đời sống cho người khác là cuộc đời đáng giá.

17. Không phải là tôi quá thông minh, chỉ là tôi chịu bỏ nhiều thời gian hơn với rắc rối.

18. Tôn giáo của tôi là sự ngưỡng mộ khiêm nhường tới các đáng linh thiêng biểu hiện hình tướng dưới những chi tiết nhỏ mà chúng ta có thể nhận thấy bằng tâm trí nhỏ bé và yếu ớt của mình.

19. Không thể gìn giữ hòa bình bằng bạo lực. Nó chỉ có thể đạt được bằng sự thông hiểu lẫn nhau.

20. Tôi chẳng bao giờ nghĩ về tương lai cả, nó luôn tới sớm hơn tôi tưởng.

21. Đừng lo lắng về khó khăn của bạn trong toán học, tôi đảm bảo với bạn rằng những khó khăn toán học của tôi còn gấp bội.

22. Để trở thành một thành viên siêu biệt trong một đàn cừu, đầu tiên bạn phải là cừu trước đã.

23. Điều khó hiểu nhất của thế giới chính là nó quá dễ hiểu.

24. Thực tế là một ảo tưởng dai dẳng.

25. Sự thật là những gì còn lại sau thủ thách trải nghiệm.

26. Cuộc sống cũng giống như đang lái một chiếc xe đạp, để giữ thăng bằng cần phải đạp không ngừng.

27. Điên rồ là lặp đi lặp lại một việc và hy vọng những kết quả khác nhau.

28. Kiến thức và kỹ năng không thể đem lại cho con người cuộc sống hạnh phúc xứng đáng. Nhân loại có nhiều lý do để đặt các tiêu chuẩn đạo đức và giá trị cao hơn mà bỏ quên sự thật khách quan hiển hiện.

29. Rất ít người có khả năng bày tỏ quan điểm khác với định kiến của môi trường xã hội một cách dễ dàng. Hầu hết họ không có khả năng hình thành chính kiến.

30. Nhận thức chung không có gì khác ngoài những định kiến có sẵn trong tâm trí trước năm 18 tuổi.

LeVanQuy sưu tầm

NHÂN QUẢVào năm 1892 tại Đại học Stanford có một cậu sinh viên 18 tuổi đang gặp khó khăn trong việc trả tiền học. Cậu ta...
15/02/2024

NHÂN QUẢ

Vào năm 1892 tại Đại học Stanford có một cậu sinh viên 18 tuổi đang gặp khó khăn trong việc trả tiền học. Cậu ta là một đứa trẻ mồ côi và không biết làm gì để kiếm ra tiền trả học phí. Cậu bèn nảy ra một sáng kiến, cùng một người bạn khác quyết định tổ chức một buổi nhạc hội ngay trong khuôn viên trường để gây quỹ cho việc học.

Họ tìm đến người nghệ sĩ dương cầm đại tài người Ba lan Ignacy J Paderewski. Người quản lý của Paderewski yêu cầu một khoản phí bảo đảm $2000 để cho ông biểu diễn. Sau thõa thuận, hai sinh viên Mỹ bắt tay ngay vào công việc chuẩn bị cho buổi trình diễn thành công.

Ngày trọng đại ấy cuối cùng đã đến. Paderewski cuối cùng cũng đã có buổi diễn tại Stanford. Thế nhưng không may là vé chưa được bán hết. Sau khi tổng kết số tiền bán vé, họ chỉ có được $1600. Quá thất vọng, họ đến chỗ của của Paderewski, trình bày hoàn cảnh của mình. Hai người sinh viên đưa Paderewski toàn bộ số tiền bán vé, cùng với tờ cam kết nợ $400, và hứa rằng sẽ trả số nợ ấy sớm nhất có thể.

“Không”, Paderewski nói - “Cái này không thể nào chấp nhận được.” Ông xé tờ cam kết, trả lại $1,600 cho hai chàng sinh viên và nói: “Cầm lại 1600 đô, hãy trừ hết tất cả các chi phí cho buổi biểu diễn, và chi phí học phí , nếu dư thì mới đưa cho tôi”. Hai cậu sinh viên ấy vô cùng bất ngờ, xúc động cảm ơn Paderewski…

Một việc làm nhỏ, nhưng chứng minh được nhân cách của Paderewski. Và, người nghệ sĩ dương cầm Paderewski hôm nào sau này trở thành Thủ Tướng của Ba Lan , một lãnh đạo tài năng. Thế nhưng, không may chiến tranh thế giới nổ ra, và đất nước của ông bị tàn phá nặng nề. Có hơn một triệu rưỡi người Ba Lan đang lâm vào cảnh chết đói, mà chính phủ của ông không còn tiền để có thể cứu giúp họ. Paderewski không biết đi đâu để tìm sự giúp đỡ trong cái Châu Âu đổ nát vì chiến tranh. Ông tìm đến Cơ Quan Cứu Trợ Lương Thực Hoa Kỳ để nhờ sự trợ giúp.

Người đứng đầu cơ quan đó là Herbert Hoover, (người sau này trở thành Tổng Thống Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ). Ông Hoover đồng ý và Mỹ nhanh chóng gửi hàng tấn lương thực để cứu giúp những người Ba Lan đang lâm cảnh thảm họa.
Ba Lan vượt qua được thảm họa. Thủ Tướng Paderewski quyết định đi sang Mỹ để tự mình cảm ơn Herbert Hoover vì cử chỉ cao đẹp đã kịp thời giúp đỡ người dân Ba Lan trong lúc khó khăn. Khi Paderewski chuẩn bị nói câu cảm ơn thì ông Hoover vội cắt ngang và nói: “Ngài không cần phải cảm ơn tôi đâu, thưa ngài Thủ Tướng. Không biết ngài còn nhớ, vài năm trước, ngài có giúp đỡ hai cậu sinh viên trẻ tuổi bên Mỹ được tiếp tục đi học, và tôi là một trong hai chàng sinh viên đó đấy”.

(FB Trần Quốc Quân sưu tầm)

09/02/2024
THE SILENT NIGHTCâu chuyện có thật trong đêm Giáng Sinh 1944Elisabeth Vincken, một phụ nữ Đức vì trốn tránh chiến tranh ...
24/12/2023

THE SILENT NIGHT
Câu chuyện có thật trong đêm Giáng Sinh 1944

Elisabeth Vincken, một phụ nữ Đức vì trốn tránh chiến tranh nên đưa con trai 12 tuổi của mình tên là Frisbey lánh xa trong rừng thẳm trong một căn nhà gỗ. Tuy rằng xa xa vẫn nghe được tiếng súng vọng lại, nhưng một nơi hoang vắng thế này, nghe chừng như an toàn.

Đêm Noel, hai mẹ con mong đợi ông bố đang làm việc trên thị trấn quay về đây đoàn tụ ăn bữa cơm Noel. Elisabeth có nuôi được một con gà béo đặt cho nó cùng tên với viên phó tướng của Hi**er là Hermann Göring. Cô mong muốn đợi chồng về sẽ thịt con gà trống này để cả nhà thưởng thức.
Hôm ấy, tuyết phủ dầy đặc, che lấp đi tất cả mọi nẻo đường trên núi, hy vọng người bố trở về thực sự là mỏng manh.

Đột nhiên có tiếng gõ cửa, cậu bé Frisbey tưởng rằng bố đã về chạy ra mở cửa, nhưng mẹ cậu ngăn cậu lại, thổi tắt nến và tự mình ra mở cửa, hai người lính đội mũ sắt xuất hiện trước cửa, một người nữa bị thương nằm lê trên tuyết, máu rỉ nhuộm đỏ một vùng. Họ dùng tiếng Anh để giải thích cho cô điều gì nhưng cô không hiểu, trong tiềm thức cô đã biết rằng đây là quân địch, sự nguy hiểm rất có thể xẩy ra. Đây chính là ba người lính Mỹ thuộc sư đoàn 8 binh đoàn 121 bộ binh do bão tuyết nên đã lạc đến đây, họ bị lạc trong rừng đã ba ngày, mệt mỏi, đói rét và nhiều vết thương đang dằn vặt họ. Người nằm trên tuyết bị thương ở đùi, mất rất nhiều máu, cái chết như đang rình rập với anh. Họ mang trên mình súng đạn, có thể ập vào nhà cưỡng chiếm, nhưng họ vẫn lịch sự, gõ cửa và xin phép chủ nhân cho vào.

Elisabeth dựa vào cửa nghe những lời năn nỉ mà cô không nghe rõ nhưng cô hiểu được họ muốn gì và giang tay mời họ vào. Cô để người lính bị thương nằm lên giường mình, xé khăn trải giường băng bó vết thương cho anh, gọi con trai đi giết gà và gọt khoai tây để chuẩn bị đồ ăn tối của đêm Noel.

Chẳng mấy chốc, căn nhà nhỏ đã thơm lừng mùi gà nướng, và rồi Elisabeth phát hiện một người trong họ nói được tiếng Pháp, cô và họ bắt đầu giao lưu và không khí căng thẳng dần dần tan đi.

Chốc lát, lại có tiếng gõ cửa, cậu bé cho rằng có lẽ lại có thêm quân Mỹ bị lạc, chạy ra mở cửa thì phát hiện bốn lính Đức đứng ở cửa. Frisbey đứng ngây người, bởi cậu ta đã được dậy dỗ quy định của Đức quốc xã nếu như nuôi giữ kẻ địch trong nhà sẽ bị giết không tha thứ. Lúc ấy Elisabeth bước ra niềm nở chào các lính Đức bằng câu : “Merry Christmas”, rồi nghe viên hạ sĩ giải thích nhóm người bị lạc trong rừng, muốn ngủ nhờ một đêm. Elisabeth tươi cười mời họ vào và nói:” Mời các anh vào nhà cho ấm và cũng mời các anh chung vui bữa tối Noel an lành với chúng tôi. Nhưng gia đình chúng tôi còn có một số vị khách khác, họ không phải bạn của các anh nhưng rất mong sự dung nạp của các anh với họ.”, sĩ quan Đức lập tức cảnh giác hỏi:” Trong đấy là ai? có phải quân Mỹ?” , Elisabeth trả lời phải và nói tiếp:” Đêm nay là đêm bình an, không ai được hành sự ở đây, xin các vị bỏ vũ khí ngoài cửa cho”, quân Đức nhìn chằm chặp vào Elisabeth, cuối cùng cũng bỏ súng ngoài cửa rồi mới bước vào căn nhà gỗ.

Lập tức, không khí trong căn nhà căng thẳng hẳn, một lính Mỹ đã nhanh tay rút súng chuẩn bị bắn vào quân Đức, nhưng Elisabeth đã lớn tiếng chặn lại, cô dùng tiếng Pháp lặp lại câu vừa nói ngoài cửa với lính Đức:” Đêm nay là đêm bình an, không ai được hành sự ở đây, đưa súng cho tôi.”, sau đó cô sắp xếp cho hai bên binh lính ngồi xen kẽ quanh bàn ăn, do nhà hẹp nên họ ngồi sát vào nhau, vai chạm vai, còn Elisabeth thì tươi cười đi chuẩn bị đồ ăn.

Đồ ăn trong bếp toả hương thơm lừng, cô vừa làm việc vừa nhiệt tình nói chuyện vui vẻ, không khí căng thẳng tan đi. Sau đó, lính Mỹ moi thuốc lá ra mời lính Đức, lính Đức lấy chai rượu vang và bánh mỳ ra góp vui. Một lính Đức lấy dụng cụ cấp cứu của mình ra để băng bó lại vết thương cho người lính Mỹ bị thương, anh ta là quân y, biết tiếng Anh, giải thích cho lính Mỹ biết vết thương bởi gặp trời lạnh, chưa bị nhiễm trùng, chỉ có mất máu quá nhiều, nghỉ ngơi vài ngày sẽ khỏi. Sự nghi kỵ đề phòng lúc này hầu như đều đã tiêu tan.

Đồ ăn được bầy ra, Elisabeth chắp tay cầu nguyện trước khi ăn, mắt cô rớm lệ và thành khẩn nói khẽ:” Cảm ơn ân điển của Chúa, ban cho chúng con niềm vui trong sự khủng khiếp của chiến tranh, được đoàn tụ một cách hoà bình trong căn nhà này. Trong đêm Noel an lành, chúng con xin thề rằng sẽ không phân biệt thù địch, hữu ái bên nhau, cùng nhau chia sẻ bữa cơm Noel đậm đà tình nghĩa này. Chúng con nguyện cầu cho chiến tranh mau kết thúc để mọi người bình yên trở về quê nhà.”, lời nguyện vừa hết, khuôn mặt các binh lính đã tràn trề nước mắt. Mọi người bị xúc động với những lời cầu nguyện của Elisabeth, trong khoảnh khắc, mọi thù hận, căm ghét mà trên chiến tuyến dồn lại bỗng chốc tiêu tan thành mây khói, trong thâm tâm họ chỉ nghĩ đến gia đình, quê hương và người thân, một sự khát khao hoà bình trào dâng.
Sau bữa ăn, họ cùng nhau bước ra khỏi căn nhà gỗ, lúc đó, bão tuyết đã ngưng, bầu trời đêm lấp lánh ánh sao, mọi người không ai bảo ai, cùng nhau ngẩng mặt tìm kiếm ngôi sao Bethlehem (Star of Bethlehem).

(Đêm Giáng Sinh cũng làm chúng ta nhớ đến câu chuyện Ba Vua (Three Kings hay Magi) đến từ phương Đông, họ đã tìm ra nơi Chúa sinh ra đời để chiêm bái nhờ hướng theo ánh sao rực sáng trên hang đá ở Bethlehem. Ngôi sao sáng được gọi là ngôi sao Bethlehem (Star of Bethlehem) vì không ai biết ngôi sao ấy tên gì. Có nhiều giả thuyết về sự xuất hiện của ngôi sao ấy. Có thể đó là biểu hiện huyền bí hay là một phép lạ đánh dấu sự ra đời của Chúa Jesus).

Sau đó, 7 người lính đã từng là thù địch giết chóc nhau trên chiến trường lại cùng nhau ngủ chung dưới một mái nhà, họ trải qua một đêm bình an ấm áp, yên lành, đầy kịch tính…

Sáng hôm sau, Elisabeth nấu đồ ăn sáng cho mọi người rồi hai bên chia tay nhau lên đường, sĩ quan Đức căn dặn hướng trận địa của quân Đức để ba người lính Mỹ khỏi đi nhầm đến đấy, họ còn làm một cái cáng để cho người lính Mỹ bị thương nằm. Hai bên đều lưu luyến bắt tay từ biệt Elisabeth và cậu con trai Frisbey rồi ra đi ở hai hướng khác nhau.

Câu chuyện chưa kết thúc, 14 năm sau, 1958, cậu bé Frisbey đã 26 tuổi, anh đã kết hôn và di dân sang Mỹ. Anh cư trú tại Hawaii và mở một tiệm bánh Pizza. Sau đó, anh có viết lại câu chuyện này và gửi cho nhà xuất bản “Reader’s Digest”, bởi đã nhiều năm nay, Frisbey ao ước được gặp lại những người trong cuộc buổi tối hôm ấy.

Năm 1995, đài truyền hình Mỹ tiết mục “unsolved mysteries” đã đem câu chuyện này quay thành phim và chiếu trên kênh tivi, không bao lâu, một nhân viên dưỡng lão viện ở thị trấn vùng Maryland gọi điện thoại cho người phụ trách tiết mục, nói rằng ở nơi đây có một người lính già hay kể cùng một câu chuyện như vậy.

Người lính đó là một trong ba người lính Mỹ đêm hôm đó, ông tên là Ralph. Rất nhanh, họ bố trí cho hai người gặp mặt, xa cách sau 50 năm, Frisbey và Ralph lại gặp nhau, hai người ôm nhau cảm động đến khóc. Ralph nức nở:” Mẹ cậu đã cứu sống chúng tôi”, sau đấy Frisbey lại tìm được thêm một người lính Mỹ, nhưng những lính Đức thì không tìm lại được.Năm 2002, Frisbey qua đời, cùng năm ấy, một xưởng phim Hollywood có dựng lại câu chuyên này thành phim lấy tên là “The Silent Night” (Đêm yên tĩnh).

Câu chuyện chỉ ra cho chúng ta thấy, Elísabeth chỉ là một phụ nữ người Đức bình thường, trong cuộc chiến tàn khốc, bà đã dũng cảm ngăn chặn giết chóc, giữ được sự tôn nghiêm của nhân tính. Hiển nhiên, dũng khí của bà, bắt nguồn từ tình yêu bác ái của Chúa Giê Su, và lòng trắc ẩn nhân đạo vốn có của loài người. Thiện tâm của bà vượt lên trên sự thù địch, vượt trên cả chủng tộc, quốc gia, đánh thức nhân tính trong thâm tâm của hai phía thù địch. Chính bởi sự bất diệt của lòng nhân đạo là điều quý giá để bảo đảm nền hoà bình trên trái đất.
Trong lúc chúng ta hân hoan đón mừng ngày lễ thiêng liêng này, hãy tĩnh tâm hồi ức ý nghĩa chân chính của Noel, lấy tinh thần cao đẹp của Chúa và tình yêu thương nhân bản, hoá giải hận thù, cầu nguyện cho thế giới hoà bình, không chiến tranh, không bạo loạn, không khủng bố, cùng nhau trải qua những đêm vui tươi và an lành.

(Silent Night avec Paroles | chant de Noël)
Silent night, holy night!
All is calm, all is bright.
Round yon Virgin, Mother and Child.
Holy infant so tender and mild,
Sleep in heavenly peace,
Sleep in heavenly peace
Silent night, holy night!
Shepherds quake at the sight.
Glories stream from heaven afar
Heavenly hosts sing Alleluia,
Christ the Savior is born!
Christ the Savior is born
Silent night, holy night!
Son of God love’s pure light.
Radiant beams from Thy holy face
With dawn of redeeming grace,
Jesus Lord, at Thy birth
Jesus Lord, at Thy birth

(Pham Mylan sưu tầm)

CHỜ ĐỢI GODOTTôi nhớ năm đầu của đại học, trong môn Nghệ Thuật 101, tôi phải xem một vở kich của Samuel Beckett tựa đề l...
17/12/2023

CHỜ ĐỢI GODOT

Tôi nhớ năm đầu của đại học, trong môn Nghệ Thuật 101, tôi phải xem một vở kich của Samuel Beckett tựa đề là Waiting for Godot. Tóm lược của kịch bản là hai anh lãng tử dưới gốc cây xồi trọc lá, nói chuyện và tranh luận về đủ mọi đề tài trong khi đợi một người tên là Godot mà họ có hẹn.

Vài nhân vật khác cũng đi ngang chỗ đợi, tương tác cùng hai nhân vật chính, rất phức tạp và mâu thuẫn như trong một giấc mơ. Cuối cùng, Godot không bao giờ xuất hiện, vì có lẽ ông chỉ là một nhân vật tưởng tượng của hai anh lãng tử trên.

Vở kịch bắt đầu khoảng 10 phút là tôi quay ra ngủ ngon lành. Chuyện vớ vẩn của 2 anh “khùng” không liên quan gì đời sống hay cảm xúc của tôi. Ngược lại, con bé đi “date” cùng, có một mùi nước hoa nhè nhẹ như hoa lài cộng hưởng với mùi con gái vừa lớn. Cho nên khi đó, Godot thực đang ngồi cạnh tôi, đẹp tuyệt vời và những lời lảm nhảm trên sân khấu chỉ làm tôi khó chịu.

Ba năm sau, tôi tình cờ coi lại vở kịch. Hôm đó, tôi vừa thất tình, vừa bị cảm cúm, mệt ngất ngư nhưng không muốn nằm trên giường than thân trách phận. Lần này tôi có chút đồng cảm hơn với 2 chàng lãng tử. Họ loay hoay trong những hành động vô nghĩa và vớ vẩn vì chung quanh họ, từ môi trường đến những con người giao thoa đều thể hiện cái “hư không” trong nội tại của mình. Chúng ta ăn uống, suy nghĩ, đàm thoại, yêu ghét, làm việc, lo lắng… vì đây là những kỹ năng xã hội đã huấn luyện và trao trách cho chúng ta. Trong khi đó, chúng ta vẫn cứ hy vọng là Godot sẽ đến và sẽ đem một vài ý nghĩa gì đó cho cuộc sống. Dĩ nhiên, Godot (theo suy diễn là God hoặc idiot?) không bao giờ xuất hiện.

Beckett là một tác giả thuộc trường phái hiện sinh (existentialism). Cùng với Camus, Sartre, Kafka, Dostoyevsky,…các ông này luôn luôn ngồi trên tháp ngà của trí thức để suy ngẫm về những “phù du, ảo tưởng” của kiếp người. Những ngày cón là sinh viên, sách của các ông là gối đầu giường của tôi. Vả lại, những suy tưởng và túi khôn của các ông giúp anh sinh viên trẻ “làm dáng trí thức” và chiêu thức “cuộc sống vô nghĩa” cũng lôi kéo được khá nhiều bạn nữ.

Ra trường đời, tôi phải tạm quên các ông. Phải lao đầu vào việc mưu sinh để kiếm tiền nuôi vợ con, phải loay hoay bò mỗi ngày quanh miệng chén vì nợ nần ngập đầu không buông tay được. Khi khôn ra, lòng tham lại nặng hơn ý chí tự do; nhất là cảm nhận luôn bất an nhìn về tương lai khi sức khỏe và may mắn không còn. Thấm thía những bài học thời trẻ từ các ông, nhưng cuộc đời vẫn là một bẫy sập không ra được. Và cũng trong những loay hoay đó, tôi bắt đầu chờ Godot.

Tuy nhiên, tôi cũng cố gắng tìm niềm vui nhỏ nhặt mỗi ngày qua những trải nghiệm thần kỳ. Năm giác quan của tôi luôn được b**g căng rồì thả lỏng, tâm hồn tôi được thử thách hàng ngày với những xấu xa tồi tệ của môi trường, nhưng sau đó lại được ôm ấp tận hưởng những giây phút thăng hoa của thiên nhiên và con người. Tôi cố quên đống rác bên đường, dù rất khó khăn, để chăm chú vào hàng phượng vĩ đang che bóng mát. Tôi bằng lòng và an phận với mâu thuẫn này.

Gần đây tôi hay về lại quê hương. Cái thân phận nhỏ bé và hèn kém của con người trong cái hư ảo của thế tục thể hiện rõ ràng hơn nơi đây. Dù muốn né trành, tôi bắt buộc phải suy ngẫm về những thứ lăng nhăng nhưng thực ra là cốt lõi của sự sống. Chúng ta có tạo được tương lai hay định mệnh đã an bài? Tại sao đêm đen cứ bao trùm một khu vực mà Ơn Trên đã ban cho một môi trường thiên nhiên vô cùng phong phú? Tại sao con người nơi đây rất mực thông minh mà bị “trù úm” liên tục bởi những thế lực ma quỷ?

Có lẽ rất nhiều người Việt đang mòn mỏi đợi chờ Godot? Trong cái hy vọng pha chút tuyệt vọng đó, bao nhiêu người đã tự hủy hoại bằng những cơn say xỉn mỗi đêm và những việc làm vô cảm mỗi ngày? Thế nhưng nhìn ở một góc cạnh khác, cái “hiện sinh” đau đớn trong môi trường sống này có thể tạo cho chúng ta những phản ứng, dù khác nhau nhưng luôn là một tấm gương soi lại bản ngã cùa chính mình.

Muốn thoát ra khỏi bẫy sập, nhiều bạn đã chọn lựa bỏ đi thật xa, mong tìm một thanh bình riêng biệt ở một góc trời lạ nào. Như con thú bỏ rừng để an phận sống trong một chuồng thú nhàn hạ? Nhiều bạn chọn sự phấn đấu, bằng cách chống lại hệ thống quyền lực dưới mọi hình thức nhưng có lẽ cũng không đem đến một kết quả gì như ý muốn. Khi đã bị lôi kéo vào cuộc tranh giành quyền lực thì các bạn cũng phải biến thể mình thành một loại thú rừng đủ răng nanh và móng nhọn để sinh tồn. Nhiều bạn thưc tế hơn, người Mỹ nói là “if you cannot fight them, join them” (không đấu nổi phe địch thì gia nhập họ vậy). Họ sẵn sàng “thượng đội hạ đạp” để tìm một chút cơm thừa cho mình và gia đình. Nhiều bạn khác thì chọn sự tự tử chậm… kết thúc đời mình bằng những ngày đêm trác táng và phá phách vô nghĩa.

Bất cứ lựa chọn nào cũng là một thảm kịch cho nội tâm những người còn cảm xúc trăn trở sống nơi đây. Nhất là các bạn trẻ. Tôi cũng vậy. Nhưng tôi may mắn hơn là vở kịch tôi diễn sắp hạ màn; Godot đã không đến như hẹn và tôi còn phải lên đường đi tìm vai diễn ở một vở kịch khác.

Tôi thầm nghĩ nếu Beckett sống ở Việt Nam vào thời này, chắc ông đã viết được một tác phẩm khác hay hơn. Và một kết cuộc “có hậu” như một phép lạ nào đó sẽ đem Godot đến với 90 triệu dân Việt?

- TS. Alan Phan -

MÓN NỢ BẢY CÂY VÀNG✍️Nhà văn Đàm Hà PhúBà Hai là người gốc Bắc, quê Nam Định, là người Bắc 54. Bà theo gia đình vô Sài G...
13/12/2023

MÓN NỢ BẢY CÂY VÀNG
✍️Nhà văn Đàm Hà Phú

Bà Hai là người gốc Bắc, quê Nam Định, là người Bắc 54. Bà theo gia đình vô Sài Gòn thời đó sớm, gia đình lại khéo mần ăn buôn bán ở chợ nên cũng khá giả, bà lấy chồng đã có tài sản là căn nhà với mảnh đất lớn nằm ngay mặt tiền một con đường cũng tương đối lớn. Mấy năm sau 75, nhà bà chỉ để ở thôi, không dùng mặt tiền để làm gì cả tại vì bà nghĩ cho thuê cũng không được bao nhiêu tiền mà lại phiền phức. Sau này xe cộ Sài Gòn nhiều dần lên, ở mặt tiền bà thấy ồn ào quá nên bà mới đồng ý cho vợ chồng ông Bảy mướn làm lò bánh mì.

Ông Bảy quê gốc Sài Gòn là lính hồi trước, sau năm 75 lưu lạc mãi, gia đình ly tán, vợ con về quê làm ruộng còn ông phải đi cải tạo. Khi về lại Sài Gòn vợ chồng làm đủ nghề cuối cùng chọn quay lại nghề làm bánh mì gia truyền. Lò bánh mì của ông Bảy là lò thủ công, nên nóng nực và ồn nhưng được cái bánh mì ngon, bánh mì bự thiệt bự, nóng giòn và thơm lừng mùi bơ mà bà con đi xe đò thường hay mua về làm quà cho sắp nhỏ dưới quê, bán nhiều trên những cần xé ở Hàng Xanh hay bến xe Miền Đông, Miền Tây. Vợ chồng ông bà Bảy và bà Hai tuy chỉ là khách mướn nhà và chủ nhà nhưng sống với nhau tình cảm, dần dần cũng như chị em trong nhà, chuyện gì cũng chạy qua chạy lại, sớm tối có nhau.

Làm ăn được mấy năm, buôn bán khấm khá, nhà ông bảy dư tiền mới xin mua lại của bà Hai một phần mặt tiền căn nhà mình đang mướn. Năm đó là năm 1992, thời đó giá nhà Sài Gòn rẻ lắm, miếng đất căn nhà của bà Hai ngang 8 thước dài 30 thước, cắt phân nửa phía trước mặt tiền chỉ chừa lối đi hơn một thước để đi ra nhà sau, bán cho vợ chồng ông Bảy giá 27 cây vàng một cái giá không quá rẻ mà cũng không quá mắc thời đó.

Chuyện là vợ chồng ông Bảy tuy là có dư nhưng cũng chỉ gom được có hai chục cây vàng còn thiếu bảy cây, vợ chồng ông Bảy mới xin nợ lại bà Hai, ít bữa kiếm tiền trả tiếp. Bị lúc đó không ai nghĩ chuyện gì lớn nên bà Hai cứ ký giấy bán, mà giấy bán nhà cũng ghi rỏ là số tiền 27 cây vàng đã trả hết còn chuyện thiếu lại 7 cây chỉ là nói miệng với nhau không có ghi vô giấy. Thời đó người ta tin nhau.

Nhưng rồi, đời mà, nhiều chuyện xảy ra, đầu tiên là ông Bảy bị bịnh chết đột ngột, bà Bảy quá đau buồn nên cũng không còn ham buôn bán nữa, bà suốt ngày ngồi trước bàn thờ ông, chuyện buôn bán giao lại cho cô con gái, cô này cũng còn đang tuổi ăn, tuổi học, tuổi yêu đương, nên cũng không mặn mà lắm, ai cũng lơ là cái lò bánh mì đã giúp mình kiếm tiền, rồi các lò bánh mì khác mọc lên như nấm sau mưa, lò điện, ra bánh nhanh, bánh mì ngon đều giá lại rẻ...cạnh tranh khốc liệt hơn, làm cho cái lò bánh mì của nhà bà Bảy càng lúc càng ế ẩm, chỉ buôn bán cầm chừng. Lúc này thỉnh thoảng bà Hai có nhắc món nợ bảy cây vàng, nhưng bà Bảy không trả nổi, ăn còn thiếu trước hụt sau, lấy gì trả, bà Hai thấy vậy nên thôi cũng không nhắc nữa, quay qua an ủi bà Bảy.

Bà Hai là người kính Chúa, bà Bảy lại là Phật tử nhưng từ khi chồng chết các con đều lớn cả chúng ít quan tâm đến Mẹ chỉ có 2 bà ra vô sớm tối đều đi với nhau, thậm chí 2 bà rủ nhau cùng đi Nhà Thờ chung lễ, cùng đi Chùa dâng hương làm công quả, chẳng nệ tôn giáo gì.

Sau lại có chuyện anh con trai lớn của bà Hai ra làm ăn sao đó bị thua lỗ còn suýt vướng vô vòng lao lý vì nghe đâu nợ người ta mấy tỷ bạc. Anh này chạy về khóc kể, năn nỉ Mẹ bán nhà trả nợ. Bà Hai bình thường không mấy chiều con nhưng đến nước này, thương con thương cháu, đành đứt ruột ký giấy bán căn nhà thân thương. Lúc bán nhà, bà Bảy có chạy qua ngăn cản, bà Bảy nói :" Thiệt tình là giờ 7 cây vàng tui cũng không có để trả cho chị nhưng bán căn nhà thì uổng quá. Bà Hai cười mà nước mắt chảy dài, bà nói với bà Bảy : "thôi món nợ đó của bà với tôi, thôi thì bỏ đi, có đáng bao nhiêu đâu, mình sống nay chết mai chỉ là sống ít ngày nữa với con với cháu thôi bà ạ"

Căn nhà phía sau lối đi nhỏ nên chỉ bán được hơn bốn tỷ vừa đủ cho con trai trả nợ còn cả gia đình nhà bà Hai bốn thế hệ phải dắt díu nhau ra đường, lên tận Gò Vấp thuê một căn nhà cấp bốn ở tạm.

Bà Hai đi được mấy hôm thì một bữa nọ bà Bảy ngủ dậy, tươi tỉnh hẳn, bà ra thắp nhang cho ông Bảy rồi cũng đi rao bán nhà, Căn nhà bà Bảy ở mặt tiền nên bán được 400 cây vàng, tiền bán nhà bà Bảy chia cho con trai và con gái mỗi đứa 100 cây vàng gửi vô ngân hàng sau này muốn làm gì thì làm. Phần còn lại bà Bảy đem lên Gò Vấp tìm mua một miếng đất lớn cất lên 2 căn nhà cũng khá lớn có sân trước sân sau, hai căn giống y hệt nhau. Bà ở một căn, căn kia bà mời cả gia đình bà Hai về ở. Bà Bảy nói: "Ngày xưa bảy cây vàng là một phần tư căn nhà, tính ra nó tương đương với gần 100 cây bây giờ, tôi trả bà cả vốn lẫn lời bằng căn nhà mới này. Cả nhà bà Hai mừng như vừa được cứu sống, khóc cười cười khóc.

Bữa tân gia hai căn nhà mới, mời hết bà con cô bác ở khu xóm cũ lên chơi, ai cũng mừng cho bà Hai bà Bảy có nhà mới, lên đây rộng rãi yên tĩnh hai bà lại có dịp sống gần nhau, sớm tối có nhau. Nhiều người không biết câu chuyện về món nợ 7 cây vàng cứ thắc mắc sao mà hai căn nhà giống y hệt nhau vậy cà, nghe vậy bà Bảy cười: "bị tánh tui giống tánh bả nên làm nhà cũng giống y hệt nhau, chớ có gì đâu”.

(Pham Mylan st)

23/11/2023
19/11/2023

BUỔI SÁNG CỦA THIỀN

Ngay cả những ngày thất nghiệp, quanh quẩn suốt tuần với thì giờ rảnh rỗi thì những buổi sáng Chủ nhật là những thời khắc tôi luôn trân trọng. Nằm nướng trên giường, không có một thời biểu hay hẹn hò gì, tôi thư giãn lắng nghe tiếng chim hải âu hòa cùng tiếng sóng biển ngoài kia, ngửi mùi cà phê vọng hương từ bếp và nhìn người (thân) yêu đang say ngủ giữa đống chăn nệm gối.

Tôi có thể im lặng cả giờ, tận hưởng không khí thiền với một đầu óc trống rỗng và một thân thể hồi sinh sau giấc ngủ dài. Thời sự thế giới, chiến trường kinh tế, thị phi thiên hạ, bức xúc tuổi trẻ… dường như xa lắm, ngoài cả hành tinh. Trong không gian này, chỉ có một mình tôi, ôm ấp một niềm vui không tên thật an bình và ấm cúng.

Đôi khi, trong cái nặng nhọc của chuyến lữ hành qua ngày tháng, ta chỉ cần một nâng đỡ nhẹ nhàng của ai đó, như bài hát nào từ một ký ức đã gần quên…

Tay anh em hãy tựa đầu
Cho anh nghe nặng trái sầu rụng rơi (*)

Những buổi sáng Chủ nhật lười biếng của tôi là giờ phút giúp mình hành hương qua sa mạc để tìm vùng đất hứa. Và bày tỏ lòng biết ơn với định mệnh cùng thiên nhiên.

(*) Bài Ngậm Ngùi, thơ Huy Cận, nhạc Phạm Duy
(*) Chữ (thân) là của chủ thớt thêm vào, xin phép Chú!

- TS. Alan Phan -
(Trích từ sách Góc nhìn Alan những bài chưa xuất bản)

Năm mới Nhâm Dần 2022 đã sang, một khởi đầu mới đã đến, Công ty Bất động sản KingLand kính chúc các đối tác, Quý Khách h...
08/02/2022

Năm mới Nhâm Dần 2022 đã sang, một khởi đầu mới đã đến, Công ty Bất động sản KingLand kính chúc các đối tác, Quý Khách hàng và gia đình một năm mới sức khỏe, an khang và thịnh vượng.

Thời kỳ của Bất động sản minh bạch bắt đầu.
19/08/2021

Thời kỳ của Bất động sản minh bạch bắt đầu.

Catalog Quy Dat Keu Goi Dau Tu TP Da Nang

Address

Tầng 9, Tòa Nhà Viglacera, Số 1 Đại Lộ Thăng Long, Nam Từ Liêm
Hanoi
100000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Bất động sản KingLand posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Bất động sản KingLand:

Share

Category