27/03/2026
Thoát Khỏi Tận Thế – Project Hail Mary: một phim sci-fi rất cuốn, nhưng thứ giữ người xem lại không chỉ là vũ trụ 😨🌌
Project Hail Mary mở ra bằng một ý tưởng nghe thôi đã thấy lạnh gáy: Mặt trời đang dần yếu đi.
Nếu không sớm tìm ra nguyên nhân, Trái Đất rồi cũng sẽ đi tới một kết cục rất tệ. Khi khoa học hiện tại không còn đủ để lý giải chuyện gì đang xảy ra, nhân loại buộc phải gom toàn bộ trí tuệ và nguồn lực cho một nhiệm vụ gần như không tưởng: ra ngoài không gian để tìm lời giải.
Nhân vật trung tâm là Ryland Grace (Ryan Gosling) – và điểm hay là phim không xây anh này như kiểu “siêu anh hùng cứu thế giới” quen thuộc.
Grace thực ra chỉ giống một người bình thường… bị ném thẳng vào một tình huống quá sức với mình. Anh từng là nhà sinh học phân tử, sau đó trở thành giáo viên khoa học, và rồi bằng một cách rất “đời”, lại bị kéo vào nhiệm vụ có thể quyết định số phận của cả nhân loại.
Điều khiến phim cuốn không nằm ở chỗ “thế giới sắp tận thế” – vì mô-típ đó sci-fi làm nhiều rồi – mà nằm ở hành trình một con người phải tự xoay xở trong sự cô độc tuyệt đối.
Khi Grace tỉnh dậy và nhận ra mình là người duy nhất còn lại trên con tàu, phim bắt đầu chạm tới thứ đáng sợ hơn cả vũ trụ: sự trống rỗng.
Không ai để hỏi. Không ai để dựa. Không ai để chắc rằng mình đang làm đúng.
Anh vừa phải nhớ lại chuyện gì đã xảy ra, vừa phải tự kéo mình đi tiếp trong khi áp lực thì lớn đến mức nghẹt thở. Chính từ đây, Project Hail Mary không còn chỉ là phim khoa học nữa, mà trở thành câu chuyện về bản năng sinh tồn, sự tỉnh táo và ý chí không cho phép bản thân gục xuống.
Nhưng thứ khiến bộ phim thực sự bật lên lại là khi Grace gặp Rocky.
Ban đầu, sự xuất hiện của Rocky tạo cảm giác rất lạ – kiểu vừa tò mò vừa dè chừng. Nhưng càng xem càng thấy đây mới là “trái tim” thật sự của bộ phim.
Một con người và một sinh vật ngoài hành tinh, khác nhau hoàn toàn từ ngoại hình, ngôn ngữ cho đến cách tư duy, vậy mà lại dần học cách hiểu nhau, tin nhau và dựa vào nhau.
Phim không làm mối quan hệ này theo kiểu quá sến hay quá màu mè, mà xây nó đủ tinh tế để người xem cảm nhận được: giữa một nơi xa lạ và lạnh lẽo như vũ trụ, việc tìm thấy một ai đó có thể đồng hành với mình là chuyện cực kỳ lớn.
Và thật lòng mà nói, Rocky là kiểu nhân vật rất dễ khiến người ta nhớ mãi sau khi xem xong.
Một điểm mình khá thích ở phim là nó giữ được nhịp rất dễ tiếp cận, dù chất liệu câu chuyện vốn không hề “đại chúng” lắm.
Phim có khoa học, có lý thuyết, có những phần giải thích đủ để người xem hiểu vấn đề, nhưng không bị khô. Nó vẫn có nhịp kể mềm, có sự hài hước đúng lúc, có những đoạn khiến mình bật cười rồi vài phút sau lại thấy nghèn nghẹn.
Ryan Gosling cũng rất hợp vai này.
Anh không diễn Grace như một thiên tài lạnh lùng, mà là một người thông minh nhưng vẫn lúng túng, áp lực, sợ hãi và rất con người. Cái hay là Ryan giữ được sự duyên dáng rất riêng, nên ngay cả trong những đoạn phim căng thẳng nhất, nhân vật vẫn có cảm giác gần gũi chứ không bị “thần thánh hóa”. Nhờ vậy, mình tin vào Grace – không phải vì anh quá giỏi, mà vì anh vẫn tiếp tục cố gắng dù rõ ràng là đang rất hoảng.
Phần hình ảnh của phim cũng làm khá ổn.
Không phải kiểu choáng ngợp theo hướng “nhồi CGI để ép mình phải wow”, mà là đủ đẹp, đủ rộng, đủ cô độc để người xem cảm nhận được cảm giác nhỏ bé của con người giữa vũ trụ. Và cũng vì cái nền không gian ấy lạnh và trống như vậy, nên những khoảnh khắc giữa Grace và Rocky lại càng trở nên ấm hơn, đáng nhớ hơn.
Tất nhiên phim không phải không có điểm yếu.
Có vài đoạn phim đẩy cảm xúc hơi lộ, kiểu hơi muốn “đánh thẳng vào tim khán giả” thay vì để cảm xúc tự thấm. Vì vậy, nếu ai kỳ vọng một bộ sci-fi thật nặng đô, lạnh, khô, nhiều tính học thuật và căng như một bài toán vật lý kéo dài 2 tiếng rưỡi, thì có thể sẽ thấy Project Hail Mary mềm hơn mong đợi.
Nhưng nếu nhìn công bằng, đây cũng chính là lý do khiến phim dễ chạm đến nhiều người hơn.
Nó không cố trở thành một bộ phim khoa học viễn tưởng chỉ dành cho “dân hardcore”, mà chọn cách kể sao cho người không quá mê sci-fi vẫn có thể xem, hiểu và cảm được.
Tổng thể, Thoát Khỏi Tận Thế – Project Hail Mary là một bộ phim rất dễ cuốn theo, có ý tưởng đủ hấp dẫn, nhịp xem tốt, cảm xúc rõ ràng và đặc biệt là sở hữu một mối quan hệ nhân vật cực kỳ đáng nhớ.
Đây không chỉ là phim về chuyện cứu Mặt trời hay cứu nhân loại.
Cuối cùng, nó vẫn là một câu chuyện rất con người:
về sự cô độc,
về niềm tin,
và về việc đôi khi, hy vọng lớn nhất lại đến từ một nơi mà mình không bao giờ nghĩ tới.
95% Rotten Tomatoes cũng không phải tự nhiên mà có.