24/09/2025
Có một khoảng thời gian thật ngắn ngủi trong đời người mẹ – khi con còn bé xíu, khi cả thế giới của con chỉ xoay quanh mẹ.
Mẹ đi đâu, con theo đó. Mẹ ngồi xuống, con rúc vào lòng. Chỉ cần mẹ khuất mắt một chút là tiếng khóc đã vang khắp nhà như sợ mẹ biến mất.
Có những lúc mẹ mệt, mẹ mong có ai đó bế hộ con để mẹ được chợp mắt một chút, được thảnh thơi ăn một bữa cơm. Nhưng rồi mẹ nhận ra – những tháng ngày này sẽ qua nhanh lắm, và khi qua rồi mẹ sẽ chẳng bao giờ có thể níu lại.
Trước 2 tuổi, mẹ là cả thế giới của con.
Nhưng đến khi con lên 3, lên 4, con bắt đầu có những niềm vui nhỏ bé ngoài vòng tay mẹ.
Khi con vào lớp 1, lớp 2, con bận học, bận bạn bè.
Đến cấp 2, cấp 3, mẹ chẳng còn là trung tâm của con nữa.
Càng lớn, thời gian con cần mẹ càng ít dần.
Rồi một ngày, con vào đại học, đi làm, xây dựng cuộc sống riêng – mẹ chỉ còn là “những ngày cuối tuần” trong cuộc đời con.
Vậy nên mẹ ơi, khi con vẫn còn muốn bám mẹ, muốn được mẹ ôm ấp cả ngày, xin mẹ đừng vội đẩy con ra.
Bởi tuổi thơ chỉ đến một lần, và những ngày con cần mẹ đến thế – cũng chỉ đến một lần trong đời mà thôi.
Hãy để những tháng ngày này trôi qua trong thật nhiều yêu thương, để mai này khi con trưởng thành, mẹ nhìn lại và mỉm cười vì đã cùng con đi qua tuổi thơ trọn vẹn nhất. 💛