KNK Service Apartment

KNK Service Apartment Phòng Trọ Cho Thuê Giá Rẻ. Thoáng mát, giờ giấc tự do, bảo đảm an ninh, hầm gi

Thương! 🥰
30/10/2022

Thương! 🥰

Thương ba mẹ mình, em nhé!

Đến khi em đi làm, em được nhận những đồng lương từ chính mồ hôi công sức, thậm chí từ máu và nước mắt của mình, em mới hiểu ba mẹ đã phải cố gắng thế nào để có một em ngày hôm nay. Ngày xưa ba mẹ làm ra mười đồng thì lo cho em đến chín đồng, nào tiền ăn học, nào tiền bánh tiền quà, em chỉ biết nhận và coi đó là một điều tất yếu, là bổn phận tự nhiên của bậc sinh thành.

Bây giờ em làm ra mười đồng em cho ba mẹ năm đồng, em tự hào vì mình "nuôi" được ba mẹ. Em có biết rằng ba mẹ không tiêu đến một cắc của em. Ngày cưới, chiếc nhẫn ba đeo lên tay em, chiếc vòng mẹ khoác lên cổ em, đều là tiền của em ba mẹ dành dụm hộ. Sau này em có con, ba mẹ cưng chiều cháu của mình hơn bất cứ điều gì trên thế giới. Lúc đó phải nuôi con rồi em sẽ hiểu, trên đời này chỉ có hai người họ thôi, duy nhất hai người họ yêu thương em không tính toán điều gì. Vậy nên đừng tiếc với ba mẹ, em càng cho ba mẹ nhiều em càng thấy tình yêu của mình so với sự hi sinh của họ là bé nhỏ.

- Đừng đợi kiếp sau mới quan tâm nhau | Du Phong, Minh Mẫn

Một tình yêu đúng nghĩa đơn giản …. Yên…
27/08/2022

Một tình yêu đúng nghĩa đơn giản ….
Yên…

- Tình yêu là gì vậy ba?

- Khi ba tay trắng má vẫn bằng lòng lấy ba, đó chính là tình yêu con ạ!

- Vậy tình yêu là gì vậy má?

- Khi ba đã có tất cả mọi thứ, ba vẫn yêu má như ngày đầu, đó chính là tình yêu con ạ!

💕

("Ngôn tình" sưu tầm; Ảnh: Minh Nguyen)

20/08/2022

| 20 . 08 . 2022 - TẠI SAO NGƯỜI ẤY KHÔNG TRÂN TRỌNG BẠN? |

Bởi vì lúc nào bạn cũng dành sự ưu tiên tuyệt đối cho người ta,

Đừng quá dễ dãi với người mình yêu, cũng đừng nghĩ rằng cứ chân thành sẽ được trân trọng. Sự chân thành của bạn đôi lúc sẽ khiến người ta cho rằng đó là điều hiển nhiên người ta nhận được, nên người ta chẳng quan tâm bạn tổn thương hay buồn bã như thế nào,

Và bạn biết không? Khi sự quan tâm đó không còn nữa, người ta lại cho rằng bạn thay đổi, bạn không tốt. Nhưng người ta mãi mãi không nhận ra rằng chính sự vô tâm của họ đã khiến bạn thay đổi. Lúc đó, không phải là bạn không tốt, chỉ là không tốt với họ nữa mà thôi,

Vậy nên, hãy dành thời gian cho đúng người, đúng việc, Chúng ta sinh ra là dễ được trân trọng và yêu thương, chứ không phải để chịu đựng sự vô tâm và sự thương tổn...

|Gil

Cr: chuyencuasaigon

14/08/2022

Tại sao khi còn trẻ lại cần kiếm nhiều tiền đến vậy?
Bởi lẽ: Khi có tiền, bản thân mình sẽ thấy tự tin và có thể làm chỗ dựa cho những người thân khi họ gặp khó khăn.

Chăm chỉ làm việc kiếm tiền khi còn trẻ chính là đang từng bước xây lên tòa nhà trú ẩn cho chính mình trong tương lai và bảo vệ những người thân của bạn khỏi sóng gió bên ngoài.

- Tình yêu có thể không cần tiền, nhưng hôn nhân thì không thể!
Năm đó, tôi 23 tuổi, lần đầu tiên tôi đến nhà bạn gái để gặp bố mẹ cô ấy. Hai bác đã nấu một bàn đầy thức ăn. Không khí quá trang trọng và tôi cảm thấy hơi ngại.
Uống được ba lượt rượu, bố cô ấy bỗng nhiên đưa ra câu hỏi, đầu tiên là về những chủ đề không liên quan, và rồi câu chuyện thay đổi: "Khi nào cháu sẽ mua nhà?" Bên cạnh tôi, mẹ của cô ấy cũng làm như vô tình nói rằng con rể tương lai của nhà bác Minh mua nhà chung cư rồi, căn hộ có 3 phòng ngủ nhỏ, nhà bếp và phòng khách rộng rãi.
Tôi im lặng, thậm chí tôi không biết phải nói gì, bởi vì tất cả những gì tôi đang nghĩ trong đầu là thẻ lương 8 triệu mỗi tháng. Sau đó, bầu không khí trở nên nhạt nhẽo, tôi ăn vội ăn vàng cho xong, rồi lấy cớ công ty có việc đột xuất và phải quay về trong ngày.
Một tuần sau, tôi hẹn gặp bạn gái và chia tay trong bình yên. Cô ấy khóc như mưa, nhưng tôi vẫn quay lưng bỏ đi không tiếc nuối. Không phải là tôi tàn nhẫn, mà tôi bắt đầu hiểu rằng tình yêu có thể không cần đến tiền, nhưng hôn nhân lại khác. Tiền là một trong những nhân tố quyết định sự vững bền của một cuộc hôn nhân.

- Cảm giác ổn định chỉ khi bạn có tiền và gia đình.
Khi tôi bước sang tuổi 26, cuối cùng tôi đã có một số tiền tiết kiệm. Trong ba năm qua, tôi đã thay đổi công việc và đến một thành phố mới. Tôi đã thực sự chăm chỉ làm việc, thức dậy từ rất sớm và làm thêm giờ cho đến khi bình minh. Tiền lương của tôi tăng gấp ba. Đến khi tôi cảm thấy tôi đã đủ kinh tế để mua một ngôi nhà mới, tôi quyết định tìm mua nó. Nhờ người giới thiệu, tôi đi xem vài ba căn hộ, đẹp và đúng ý tôi. Nhưng khi hỏi giá, tôi chết lặng, gần đây giá nhà đã tăng quá nhanh.
Tôi đi bộ về nhà và chờ đợi giá nhà giảm. Nhưng càng đợi giá càng tăng, tôi tự nhủ: "Không thể chờ đợi lâu hơn nữa." Tôi bấm số gọi về nhà, vay số tiền tiết kiệm ít ỏi của bố mẹ, vay thêm ngân hàng một chút và bằng các mối quan hệ, tôi liên lạc với những người bạn, họ hàng thân thiết vay đủ số tiền còn thiếu. Ba ngày sau, hợp đồng mua nhà được kí kết. Khoảnh khắc ấy thật sự rất tuyệt.
Tôi bắt đầu hiểu rằng nếu tôi có tiền và một gia đình, tôi sẽ luôn cảm thẩy vững vàng.

- Thu nhập ổn định" rất quan trọng.
Chỉ còn 3 tháng nữa là bước sang tuổi 28, tôi chính thức mất việc. Đó là thất nghiệp thụ động, và công ty chỉ bồi thường một chút gọi là có mà thôi.
Một lần nữa tôi bắt đầu hành trình tìm kiếm một công việc mới. Ngay lúc đó, tôi đột nhiên thấy rằng sau 30 tuổi, để tìm được một công việc quả là khó khăn hơn trước. Hoặc mức lương quá thấp hoặc yêu cầu quá cao. Ngoài ra, còn có một lượng lớn sinh viên đại học vừa tốt nghiệp đang chờ đợi phỏng vấn. Sau khi trả hết khoản thế chấp mua nhà, tôi không còn một xu trong túi. May mắn thay, cuối cùng tôi đã tìm được một công việc mới trước 28 tuổi. Mặc dù nơi làm việc hơi xa nơi tôi sống, nhưng ít nhất mọi thứ đều có triển vọng.
Vì vậy, vào ngày sinh nhật thứ 28 của tôi, tôi đã cố tình mua một chiếc bánh nhỏ cho mình. Đó không phải là để tự thưởng cho bản thân, nhưng tôi nghĩ đôi khi, thu nhập ổn định cũng cực kỳ quan trọng, nó có thể cứu bạn khỏi những tình huống ngoài dự đoán.

- Trở thành chỗ dựa cho người khác.
Nháy mắt, tôi đã 32 tuổi và trở thành một ông chú phốp pháp trong mắt người khác.
Ngày ngày trôi qua suôn sẻ, mọi thứ đều đi đúng quỹ đạo, và bọn trẻ phải đi học mẫu giáo. Tôi có hai lựa chọn: trường mẫu giáo song ngữ ở ngay tầng dưới khu chung cư hoặc gửi chúng đến trường mầm non tư thục. Trường mẫu giáo song ngữ với các giáo viên nước ngoài giảng dạy, và mỗi tháng mất 10 triệu học phí. Trường tư thục chỉ tốn 4 triệu mỗi tháng và bọn trẻ sẽ được giáo viên trung tuổi dạy dỗ. Cả đêm hôm đó tôi thức trắng lên mạng tìm hiểu về các trường mẫu giáo, và cả việc lạm dụng tấn công trẻ em. Sáng sớm hôm sau, tôi nói với vợ là sẽ gửi bọn trẻ vào trường mẫu giáo song ngữ.
Tôi đã không nói với vợ rằng giai đoạn này công ty tôi đang điều chỉnh nhân sự, và tôi sắp nộp đơn xin chuyển việc. Tôi sẽ rời khỏi văn phòng nhàn nhã để đi theo công trình. Mặc dù sẽ mệt mỏi hơn nhưng bù lại thu nhập cũng sẽ tăng lên rất nhiều, hơn nữa khi bọn trẻ cần đến tôi, tôi không cảm thấy xấu hổ và không để con tôi thua ở vạch xuất phát.

- Khi còn trẻ, hãy kiếm thật nhiều tiền.
Ba năm nữa lại trôi qua, mọi thứ đang diễn ra theo chiều hướng tốt, và tôi còn có kế hoạch đưa bố mẹ đi du lịch khắp nơi khi họ nghỉ hưu.
Một buổi sáng, mẹ tôi gọi và bố tôi bị xuất huyết não khi tập thể dục buổi sáng.
Tôi điên cuồng phóng xe về nhà đưa bố lên Hà Nội, nơi tôi đang sống để khám bệnh, vì tôi tin với trang thiết bị y tế cực tốt và bác sĩ giỏi, mọi thứ sẽ ổn hơn rất nhiều.
Đúng là bệnh tình bố tôi đang tốt lên từng ngày, nhưng chi tiêu hàng ngày lên đến vài triệu cũng khiến tôi oải và áp lực. Hai tháng sau, bố tôi khăng khăng rời khỏi bệnh viện. Tôi không đồng ý. Tôi biết bố đang tiếc tiền. Nhưng bố tôi nói với tôi bằng một giọng bướng bỉnh kiên quyết: "Phần điều trị còn lại chỉ là phục hồi chức năng mà thôi, về quê bố sẽ tự tập được".
Tôi chở bố về quê và quay lại thành phố. Nước mắt tôi cứ trực tuôn ra. Bố mẹ già đi nhanh hơn tôi nghĩ. Tôi bắt đầu hiểu rằng đôi khi sự hiếu thảo cũng được đo bởi những đồng tiền. Bởi chỉ khi có nhiều tiền, bạn mới không phải bất lực khi bố mẹ hay người thân cần đến sự giúp đỡ của mình.
Nếu bạn chưa từng vay tiền để mua nhà, bạn sẽ không biết tiền quan trọng như thế nào. Nếu người thân trong gia đình bạn chưa từng trải qua bệnh nặng, bạn sẽ không biết cuộc sống không thể thiếu tiền. Nếu bạn chưa trải qua những năm tháng làm việc với mức lương hàng tháng là 8 triệu đồng, bạn sẽ không biết phải kiếm nhiều tiền để làm gì.

Vậy nên, tại sao khi còn trẻ lại cần kiếm nhiều tiền đến vậy? Dù những tháng năm tuổi trẻ ấy không được chơi bời hưởng thụ. Nhưng một ngày, bạn có đủ tự tin để nói rằng tôi có thể sống một cuộc sống tốt hơn, bạn cũng có đủ tự tin để nói với người thân của mình: "Đừng sợ, có con ở đây rồi".

Đừng cố giả vờ không thích tiền, thay vào đó hãy làm việc chăm chỉ hơn. Chúng ta cố gắng kiếm tiền để phục vụ chính bản thân mình và để không có cảm giác bất lực khi những người thân gặp khó khăn và cần đến sự giúp đỡ của mình.

Cr: st

16/07/2022

HÃY SỐNG TỬ TẾ VÀ HIẾU THẢO, HÃY LÀ NGƯỜI CÓ HIẾU VỚI CHA MẸ

Hiếu thuận với cha mẹ là đạo lý hiển nhiên, có câu nói thế này: “Nhân sinh bách hạnh hiếu vi tiên”, câu này có nghĩa là mỗi người đều có một tính, nhưng tính hiếu thuận là cần trước hết.

Đạo hiếu là bổn phận của một người, cha mẹ đã dày công nuôi nấng, dạy dỗ chúng ta nên người, tình cảm của cha mẹ cao như núi, sâu như biển. Ân tình này, chúng ta không bao giờ có thể đền đáp hết được.

Đạo hiếu được Phật giáo đề cập: Thứ nhất, hiếu là phụng dưỡng cha mẹ, để cha mẹ nhận được sự hiếu thuận; thứ hai là hiếu kính với tổ tiên, làm người sống thanh bạch, thành công trong công việc, có đạo đức, hiếu kính cha mẹ, tổ tiên; thứ ba là đạo hiếu cao đẹp, là hướng cha mẹ đạo đức, nhân ái, không những sống an ổn ở đời này, mà còn có thể có được một nới tốt đẹp để đi về sau trăm năm.

Báo hiếu là bổn phận của một người, Cha mẹ đã dành thời gian nuôi nấng dạy dỗ chúng ta nên người, giành những điều tốt đẹp nhất cho chúng ta.Tình cảm sâu nặng của cha mẹ cao như núi, sâu như biển, chúng ta sẽ không bao giờ có thể báo đáp hết được công lao của cha mẹ, chúng ta phải làm thế nào để báo hiếu với cha mẹ?
Trước hết, chúng ta phải khắc ghi chữ “hiếu” trong lòng.

Ý nghĩa cơ bản nhất của “hiếu” là khi con còn nhỏ, cha mẹ ở trên che chắn mưa gió cho con cái; Khi con cái lớn lên, cha mẹ già yếu, con cái trở thành điểm tựa cho cha mẹ, đây là “hiếu”. Ý nghĩa thực sự của "hiếu" là dựa trên "kính". Biểu hiện tốt nhất của "kính" là "thuận". “Thuận” có nghĩa là đi theo cùng một hướng tức “hiếu thuận”, “hiếu kính”. Khổng Tử nói: "Như hiện nay thứ gọi là hiếu, chỉ là nói có thể nuôi dưỡng cha mẹ đầy đủ là được rồi. Nhưng, đến chó ngựa cũng có thể nuôi dưỡng đầy đủ. Nếu không có lòng hiếu kính cha mẹ, như vậy nuôi dưỡng cha mẹ với nuôi dưỡng chó ngựa có gì khác biệt?" Hiếu thảo với cha mẹ, không có hình thức nhất định, nhưng tất cả đều phải xuất phát từ tấm lòng kính trọng và yêu thương.

"Hiếu thuận" nghĩa là kính trọng cha mẹ, vâng lời cha mẹ, không làm trái ý cha mẹ. Đạo hiếu là một đức tính truyền thống tốt đẹp của Việt Nam, người xưa có cấu “lấy hiếu thuận làm đầu” sẽ không bao giờ lỗi thời cho đến ngày này.

Tôi nghĩ: Đạo hiếu xuất phát từ sự dạy dỗ, và đó là lời dạy tốt nhất. Làm thế nào để hiểu câu này? Sự dạy dỗ của giáo dục môt nửa là hiếu, một nửa là văn. Hiểu theo nghĩa đen, những người giáo dục người khác không chỉ phải nói đến chữ hiếu mà còn phải có văn hóa. Lòng hiếu thảo của một người không thể tách rời lời nói và việc làm của cha mẹ khi còn nhỏ, khi lớn lên trở thành bậc cha mẹ phải dạy dỗ con cái hiểu biết, lễ phép, trước tiên phải có những hành động thiết thực để hiếu thảo với cha mẹ, tác động và truyền cảm hứng cho con cái biết lễ nghĩa, hiếu thảo. Chỉ khi tất cả mọi người đều làm như vậy thì đức tính hiếu thảo truyền thống mới được truyền từ đời này sang đời khác.

Thứ hai, việc hiếu thảo với cha mẹ nên bắt đầu từ bây giờ. Hãy biết ơn cha mẹ của bạn. Trong cuộc đời mỗi người, không có ai thực sự yêu thương bạn ngoài cha mẹ của bạn. Chính cha mẹ đã cho chúng ta cuộc sống, nuôi nấng chúng ta nên người. Ai cũng từ từ lớn lên dưới sự quan tâm, chăm sóc và dạy dỗ chu đáo của cha mẹ. Tình cảm cha mẹ - con cái chỉ có thể diễn tả bằng hai từ: vị tha và cao cả.

Cha mẹ có thể làm tất cả vì con cái, vì vậy, tình yêu thương của cha mẹ trên hết tất cả các loại tình yêu trên thế giới. Đất nước Việt Nam chúng ta luôn đề cao việc ghi nhớ công ơn, báo đáp ân tình nghĩa nặng, đây cũng là đạo lý cơ bản sống ở trên đời. Nếu một người không biết đền đáp hoặc hiếu kính cha mẹ, những người đã sinh thành và nuôi dưỡng mình vất vả, người đó sẽ đánh mất lương tâm, và không còn một đạo lý tối thiểu nào để nói đến. Hãy thử tưởng tượng, làm sao một người thậm chí không yêu thương cha mẹ đã sinh ra mình và nuôi nấng mình lại có thể yêu người khác cơ chứ? Có thể thấy, mọi tình yêu thương trên đời đều cần bắt đầu từ tình yêu thương của cha mẹ.

Lòng hiếu thảo với cha mẹ không phân biệt cao thấp. Có người nói khi giàu có thì phải hiếu thảo với cha mẹ. Tôi cho rằng câu này không đúng. Hãy nghĩ mà xem, nếu bạn không kiếm được tiền trong đời, nghĩa là bạn không phải hiếu thảo với cha mẹ. Mấu chốt của chữ hiếu là làm chứ không phải tiêu bao nhiêu tiền. Đạo hiếu có nhiều hình thức. Nếu bạn làm tốt công việc và kiếm được thể diện cho cha mẹ thì đây cũng là chữ hiếu; nếu bạn có thời gian để trò chuyện với cha mẹ, làm một số việc gia đình cho cha mẹ trong khả năng của mình thì đây cũng là chữ hiếu.

Đạo hiếu không thể hời hợt. Đạo hiếu không phải để người khác nhìn thấy mà phải có thực, phải phù hợp với tâm nguyện của cha mẹ, mới có thể thực sự khiến cha mẹ cảm thấy hài lòng và mãn nguyện, mới có thể mỉm cười hạnh phúc, an nhàn tuổi già. Hiếu kính cha mẹ là nền tảng của cuộc sống và là một yếu tố quan trọng của nhân cách đạo đức tốt. Báo hiếu cha mẹ không chỉ là suy nghĩ trong lòng và niệm trong miệng mà quan trọng hơn là phải thực hiện. Đừng lấy công việc bận rộn làm cái cớ để bỏ qua sự tồn tại của cha mẹ và bỏ mặc tình cảm của cha mẹ. Khi rảnh rỗi, dành nhiều thời gian hơn để ở bên cạnh bố mẹ, sinh hoạt gia đình và để họ tận hưởng trải nghiệm gia đình hạnh phúc cũng là điều vô giá.

Nhiều khi chúng ta luôn cảm thấy cha mẹ có cuộc sống riêng, sẽ tự lo cho mình, cố gắng không làm phiền họ nhiều nhất có thể, chỉ cho họ một ít tiền, và cho đó là báo hiếu. Thực tế, điều cha mẹ cần hơn cả là tình yêu thương và sự thấu hiểu của con cái. Một cuộc gọi điện chào hỏi, một cuộc sum họp gia đình, hay thậm chí là gọi con cái đến dùng bữa do chính tay mình nấu, họ sẽ cảm thấy rất hài lòng. Đôi khi, cha mẹ cũng giống như con cái, làm một điều nho nhỏ, như một sự ưu ái đặc biệt, họ cũng có thể mỉm cười hạnh phúc và mãn nguyện như một đứa trẻ.

Hiệu thảo với cha mẹ không thể trì hoãn hay chờ đợi . Một nhà hiền triết đã nói: Điều không thể chờ đợi nhất trên đời là hiếu kính với cha mẹ. Cha mẹ tuổi càng cao càng cần sự hiếu thảo của con cái trong cuộc sống và tinh thần, và lòng hiếu thảo này chủ yếu nên thể hiện ở tình cảm gia đình, không thể thay thế bằng tiền bạc hay thuê bảo mẫu. Tuổi càng cao, cơ hội hiếu kính cha mẹ của con cái ngày càng giảm dần, cơ hội làm ăn bị bỏ lỡ sẽ lại đến, nếu đánh mất cơ hội hiếu kính cha mẹ khi còn sống thì sẽ không bao giờ đến nữa, và họ sẽ ân hận suốt đời. Cha mẹ ngày một già đi, nhất là những người ở độ tuổi 70, 80. Cuộc đời còn lại rất ngắn ngủi và phù du, có thể là không có ngày mai, ngày hôm nay hiếu thảo với cha mẹ là điều cần thiết nhất.

Hãy hiếu thảo với cha mẹ, dù không có tiền, dù không làm quan, dù thất nghiệp cũng đừng quên hiếu thảo với cha mẹ.

Cr: chill radio

Phân biệt con trai và đàn ông nhé các chị em! 🥰
08/07/2022

Phân biệt con trai và đàn ông nhé các chị em! 🥰

HÃY YÊU MỘT CHÀNG TRAI ...
1. Luôn yêu hình dáng của bạn, kể cả khi bạn b.éo hay gầy.
2. Kể cả khi cãi nhau vẫn luôn cố gắng điềm tĩnh với bạn.
3. Rất ít khi hứa hẹn mà dùng hành động để chứng minh.
4. Không quan trọng nhiều hay ít tuổi hơn bạn, miễn sao suy nghĩ trưởng thành.
5. Là một người luôn nỗ lực và cầu tiến.
6. Dù quan tâm bạn nhưng luôn tôn trọng quyền riêng tư của bạn.
7. Yêu bạn thật lòng nhưng không ghen tuông mù quáng.
8. Là người đàn ông của gia đình, luôn hướng về gia đình.
9. Việc nhỏ để bạn làm chủ, việc lớn thì hỏi ý kiến bạn.
10. Và quan trọng nhất : Chàng trai ấy... yêu bạn !!

Tự lập, chính chắn trong mọi tình huống lẫn cuộc sống và tình cảm. Phấn đấu rèn luyện bản thân tốt hơn mỗi ngày…        ...
25/06/2022

Tự lập, chính chắn trong mọi tình huống lẫn cuộc sống và tình cảm.
Phấn đấu rèn luyện bản thân tốt hơn mỗi ngày…

THẾ NÀO LÀ MỘT TÌNH YÊU TRƯỞNG THÀNH?

“Không cần phải nhắn tin, gọi điện cho nhau dồn dập, sáng tối.
Cũng chẳng cần khoe khoang với thiên hạ. Cũng đâu nhất thiết phải gặp nhau mỗi ngày.

Không cần phải khai báo đang ở đâu, làm gì, với ai. Nhưng cũng chẳng thường xuyên giận dỗi.

Tình yêu trưởng thành, tin tưởng là cần thiết, không đủ tin tưởng thì mạnh dạn chấm dứt.

Chẳng quà cáp đắt đỏ, một vài chia sẻ sau một ngày mệt ngoài, rồi câu chúc ngủ ngon quá đủ ngọt ngào.

Không lấy chuyện yêu đương làm trò đùa. Và không lấy chuyện chia tay để doạ dẫm nhau.

Lại tự biết chăm sóc bản thân. Không phụ thuộc vào nhau quá nhiều.

Đôi khi học thêm những điều mới, nấu thêm những món ngon. Mỗi lần gặp là trổ tài nấu nướng cho nhau ăn.

Có trách nhiệm với lời nói và hành động của mình.

Không ồn ào hay quá nồng nhiệt. Cũng chẳng nguội lanh hay nhạt nhoà. Mà là tình cảm đúng thời điểm.

Nhiều khi chỉ cần im lặng bên nhau. Tựa vào vai nhau và trao cho nhau những vòng tay ôm. Trao cho nhau những chiếc hôn ngọt ngào. Chỉ như vậy thôi là đủ lắm rồi. Biết người kia đang cần thứ gì. Biết rằng khi nào cả hai cần ở bên nhau. Rồi cũng nhau cố gắng nỗ lực và suy tính chuyện tương lai.

Thẳng thắn chia sẻ và giải quyết mọi hiểu lầm.

Luôn luôn giữ hình ảnh người ở trong tim mình. Luôn luôn tôn trọng và tin tưởng lẫn nhau.

Xác định yêu lâu dài là xác định cưới nhau. Dù cho có là khó khăn, dù cho có là bão tố đi chăng nữa…Thì tình cảm ta dành cho nhau là không thay đổi. Ta sẽ mãi bên nhau...!”

____________
(Sưu tầm)

12/06/2022
Có những hành động không thể tả nên lời …. ❤️
21/04/2022

Có những hành động không thể tả nên lời ….
❤️

CHỞ CON ĐI HỌC

(Nguyễn Kim Châu)


Năm con vào trường mẫu giáo, ba chở con đi học bằng chiếc Cub 50. Trên đường đi, trong lúc dựng xe ngoài sân trường và cả khi chia tay ở cửa phòng học, con cứ nói mãi một câu: "Ba ơi! Hết giờ, ba rước con sớm nhứt nghen, ba.

Con đứng ngoài hành lang này, nhìn ra cổng nghen, ba!". Ba cũng lặp đi lặp lại không biết chán: "Ừ! Ba sẽ đến sớm nhứt!".

Suốt thời con học mẫu giáo, chỉ có một lần ba không phải là người đến sớm nhất. Phố đang mưa, ba chạy nhanh quá, không tránh kịp chiếc xe tải bất ngờ quẹo cua, đành thắng gấp. Chiếc Cub lết đi mấy chục mét, ba ngã nằm dưới gầm xe tải. May mà thoát chết! Lồm cồm bật dậy, chạy đến trường, hối hả ẵm con, hối hả xin lỗi. Con làm thinh, nhìn mãi mặt ba, lâu lắm, chợt nói: "Ba ơi, sao trán ba có máu?".

Năm con vào tiểu học, đường đến trường xa hơn. Ba vẫn chở con trên chiếc Cub cũ mèm. Buổi sáng, hễ chia tay nhau ngoài cổng trường là con nhắc: "Ba ơi! Ba cứ đứng đây nghen, ba! Khi nào con vô lớp rồi ba hãy về nghen, ba!". "Ừ! Ba sẽ đứng đây! Đừng lo!".

Con đi qua sân, đến tận hành lang phòng học vẫn quay ra, dáo dác ngó, xem ba có còn đứng đó hay không. Ba đứng nhìn cái lưng nhỏ xíu của con lẫn trong đám học trò, giơ tay thật cao cho con thấy, đợi đến khi con vào lớp mới chạy vội cho kịp giờ dạy.

Suốt thời con học tiểu học, cũng chỉ đúng một lần ba không đứng lại mà hộc tốc chạy đi. Ba chạy hơn trăm mét, bỗng giật mình, nôn nao, khó chịu lạ lùng, đành quay lại, len qua cánh cổng trường sắp đóng, nhìn vào, thấy con đứng tần ngần giữa hành lang vắng.

Lúc thấy ba ló đầu vào, ánh mắt con sáng lên như có một giọt nước phản chiếu ánh nắng sớm. Con giơ tay, mỉm cười, miệng mấp máy như muốn nói: "Chạy nhanh lên, ba. Cho kịp giờ! Con vào lớp nghen!". Ông bảo vệ chưa đành đóng cổng trường, lắc đầu, cười: "Bữa nào cũng vậy!".

Năm con vào cấp II, trường xa thêm chút nữa. Chiếc Cub cà tàng giờ uống xăng như uống nước, tuần nào cũng phải đem đến tiệm sửa hai, ba lần, nên ba và con phải thức sớm, dẫn xe ra hẻm, đạp cho nó nổ máy, phun khói đen mù mịt một lúc mới chịu chạy êm. Ba không còn đón con sớm nhất nữa mà có khi trễ, rất trễ vì thỉnh thoảng xe xì vỏ, nghẹt xăng...

Một lần, mưa rất to, phố xá chìm trong nước. Xe ướt bugi, chết máy. Ba xuống xe, dặn: "Con cứ mặc áo mưa, ngồi trên xe để ba dẫn qua chỗ ngập". Ba lội bì bõm trong nước, đẩy xe len trong dòng người cũng đang vật vã với cảnh nước ngập đến đùi.

Bỗng thấy chiếc xe nhẹ hơn, quay lại, thấy con đã cởi áo mưa, nhảy xuống từ lúc nào, cắn răng đẩy tiếp. Ba và con về đến nhà ướt mem, vậy mà vẫn nhìn nhau cười.

Năm con vào cấp III, trường xa lắm, mỗi ngày hai lượt đi, về hơn 20 cây số. Chiếc Cub đã bán cho đồng nát.

Ba mua chiếc Dream mới, không còn sợ cảnh chết máy dọc đường. Con ngồi phía sau, nói đủ chuyện trên đời: chuyện nhà, chuyện trường, chuyện thầy cô, bè bạn... Có khi xe đã đến cổng trường mà chuyện còn chưa dứt.

Trong tiếng mưa, tiếng còi chói tai, tiếng máy xe gầm rú, tiếng cãi vã, hò hét xô bồ giữa đám khói bụi, giữa những ngã tư, ngã năm ùn ứ người và xe giờ cao điểm, ba vẫn nghe rất rõ tiếng con liến thoắng, vì tiếng nói đó ở ngay sau lưng ba.

Ngày con thi đại học, ba chở con đến trường rất sớm rồi chờ ngoài cổng, chen chúc trong nhóm cha mẹ cũng ngồi chờ con, hết đứng lại ngồi. Gặp vài học sinh nộp bài ra sớm, cả nhóm nhao nhao bu lại hỏi: "Ra tác phẩm gì, con?", "Đề khó không, con?"...

Ba chạy mua một ly nước mía, đợi con ra khỏi cổng trường là vội vã đưa: "Uống đi con! Cho khỏe rồi về! Làm bài được không, con?". Con cầm ly nước mía, ngó ba, chớp mắt mấy cái như bối rối: "Chắc không tệ ba à!". "Đâu, đưa đề ba coi!".

Con cười, lấy đề đưa cho ba. Ba cắm cúi đọc, toàn số và hình, công thức và đồ thị, chẳng biết ất giáp gì. Nhưng thôi, cứ lướt qua cho yên tâm.

Con đi học xa, vậy mà thỉnh thoảng, trong giấc ngủ, ba vẫn hay choàng tỉnh, hoảng hốt vì hình như đã thức dậy trễ giờ đưa con đi học. Biết rằng ở thành phố, chiếc xe là phương tiện tối hậu, nếu không con phải thức sớm, đi bộ cả quãng đường ba cây số từ ký túc xá đến lớp mới kịp giờ, nhưng cứ dụ dự mãi vì lo tình hình giao thông phức tạp, lỡ có bề nào...

Cuối cùng, đành bấm bụng đem chiếc Dream lên Sài Gòn cho con đỡ chân. Căn nhà chật chội vì thường khi có chiếc xe dựng chiếm chỗ, giờ bỗng rộng mênh mông. Cứ thấy thiêu thiếu một cái gì!

Con ra trường rồi ở lại Sài Gòn làm việc. Ba đi thăm con, đang chờ ngoài cổng bến xe Miền Tây thì nghe con gọi. Con chạy chiếc Dream ba cho, trờ tới, với tay xách túi đồ, nói: "Lên xe đi ba! Con chở ba về". Ba ngồi sau lưng con, đi qua chằng chịt phố xá, xe chen xe, người chen người, hoa cả mắt.

Con luôn miệng giải thích: "Ở đây người ta chạy nhanh lắm, không giống ở quê mình!", "Chỗ này có quán ăn miền Tây nè ba!", "Mình vừa qua Đầm Sen đó ba"...

Ba làm thinh nghe con nói, tiếng nói không còn vang lên từ phía sau mà từ phía trước. Hết nghe rồi lại nhìn! Ba nhìn tấm lưng dài và rộng của chàng trai trẻ, rưng rưng nhớ cái lưng nhỏ xíu của con ngày mới vào tiểu học.

Rồi ba nhìn con đường trước mặt, dài thăm thẳm, lóa nắng, ngập khói bụi, ken đặc xe cộ, nửa ngao ngán, nửa thắc thỏm, tưởng tượng những sáng, những chiều, những tuần... con từ nhà đến chỗ làm rồi từ chỗ làm về nhà trên chiếc Dream đã rệu rã.

Ba nói: "Ráng làm có tiền đổi xe mới đi, con! Chiếc này tệ lắm rồi!". Con quay lại, đùa: "Còn chạy tốt mà ba! Con ráng o bế nó, để dành chở cháu nội ba đi học!". Ba cười cười, mắng con: "Thằng cha mày!...".

(Minh họa: Kim Duẩn ; Theo TTO)

Thương ❤️Những sự hy sinh thầm lặng…
14/04/2022

Thương ❤️
Những sự hy sinh thầm lặng…

19/03/2022

“Lúc cha mẹ cho con thứ gì, con đều nở nụ cười; lúc con cái cho cha mẹ thứ gì, cha mẹ khóc”. Nghe sao mà thấm đượm sự cô quạnh của người cha người mẹ với chính người con của mình. Không ít thì nhiều, chúng ta cũng nên quan tâm tới suy nghĩ của cha mẹ khi họ làm gì cho mình. Mỗi hành động của họ đều mang ý nghĩa cả.

CHUYỆN RẤT NGẮN, NHƯNG LAN TỎA ĐẾN RẤT NHIỀU NGƯỜI…

(Bạn sẽ không hối hận khi bỏ ra 2 phút đọc bài viết này!)

Tôi lên giường ngủ lúc 11 giờ khuya, bên ngoài trời đang có tuyết rơi. Tôi co ro rúc vào trong chăn, cầm chiếc đồng hồ báo thức lên xem thì phát hiện nó đã ngừng hoạt động từ lúc nào, tôi đã quên không mua pin cho nó.

Bên ngoài trời lạnh như thế, tôi quả thực không muốn phải ngồi dậy, liền gọi điện thoại cho mẹ: “Mẹ ơi, đồng hồ báo thức của con hết pin rồi, ngày mai con có cuộc họp công ty, khoảng 6 giờ mẹ gọi điện đánh thức con dậy nhé!”.

Mẹ ở đầu dây bên kia giọng như đang ngái ngủ, nói: “Được rồi, mẹ biết rồi!”.

Sáng hôm sau, điện thoại báo thức vang lên trong lúc tôi còn đang mộng đẹp. Ở đầu dây bên kia, mẹ nói: “Con gái mau dậy đi, hôm nay con còn có cuộc họp đấy”.

Tôi mở mắt nhìn đồng hồ, mới có 5h40, liền cảm thấy khó chịu mà cằn nhằn mẹ: “Chẳng phải con nói 6 giờ mới gọi con dậy sao? Con còn muốn ngủ thêm một lát nữa, lại bị mẹ làm phiền rồi”.

Mẹ ở đầu dây bên kia lặng im không nói gì, tôi cũng cúp điện thoại…

Tôi ngồi dậy rửa mặt, chải đầu rồi ra khỏi nhà. Thời tiết thật lạnh, khắp nơi toàn là tuyết, trời đất chỉ một màu.

Tại ga xe bus tôi không ngừng dậm chân cho đỡ lạnh, trời vẫn còn tối đen như mực, đứng bên cạnh tôi là hai ông bà lão tóc bạc trắng.

Tôi nghe ông lão nói với bà: “Bà xem xem, cả đêm ngủ không yên giấc, mới sáng sớm đã thúc tôi dậy rồi, nên giờ mới phải chờ lâu như thế”.

Năm phút sau, cuối cùng xe bus cũng đã tới. Tôi vội bước lên xe, tài xế là một người thanh niên còn rất trẻ, anh ta chờ tôi lên xe rồi vội vã lái xe đi.

Tôi nói: “Khoan đã! Anh tài xế, phía dưới còn có hai ông bà lão nữa, thời tiết lạnh như thế mà họ đã đợi từ rất lâu rồi, sao anh không chờ họ lên xe mà đã đi rồi?”.

Anh ta ngoảnh đầu lại, cười nói: “Không sao đâu, đó là cha mẹ của tôi đó. Hôm nay là ngày đầu tiên tôi lái xe bus, nên họ đến xem tôi đấy”.

Tôi đột nhiên rơi lệ, nhìn lại dòng tin nhắn của cha tôi: “Con gái, mẹ của con cả đêm ngủ không được, mới sáng sớm đã tỉnh dậy, bà ấy lo con sẽ muộn giờ”…

-------------------

Người Do Thái có một câu ngạn ngữ: “Lúc cha mẹ cho con thứ gì, con đều nở nụ cười; lúc con cái cho cha mẹ thứ gì, cha mẹ khóc”.

Cả đời này, người có thể làm cho chúng ta mọi thứ mà không cầu báo đáp chỉ có cha mẹ, vậy nên, dù thế nào cũng đừng phàn nàn họ, hãy thông cảm cho họ, quan tâm tới họ.

Hãy trân trọng từng phút giây bên cha mẹ, bởi không ai biết được khi nào họ sẽ rời xa ta mãi mãi.

Khi cha mẹ còn hãy luôn nở nụ cười, hãy luôn quan tâm chăm sóc tới họ, đừng để cha mẹ mỏi mắt ngóng trông mà không nhìn thấy hình bóng của bạn.

Khi bạn chập chững bước đi, chỉ có cha mẹ là người nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé, dìu dắt bạn đi những bước đầu đời.

Khi bạn cất tiếng khóc chào đời, chỉ có cha mẹ là người hạnh phúc nâng niu bạn trong vòng tay, cũng chỉ có cha mẹ là người ngày đêm bỉm sữa, chăm sóc bạn từng miếng ăn giấc ngủ.

Khi bạn đau ốm, chỉ có cha mẹ là người mất ăn mất ngủ, ngày đêm túc trực bên giường bệnh. Vì bạn, dẫu phải bán đi khối tài sản cuối cùng trong tay, họ vẫn sẵn sàng.

Khi bạn gặp khó khăn trắc trở, hay khi cả thế giới đều quay lưng với bạn, thì cha mẹ vẫn luôn ở bên che chở bạn, vỗ về bạn. Thời gian có thể làm lòng người thay đổi, nhưng vĩnh viễn không thể thay đổi tình yêu cha mẹ dành cho bạn.

Nguồn: TUỆ TÂM biên dịch

“Điều anh muốn là luôn thấy em cười”🥰 Chúc cả nhà luôn hạnh phúc, tình yêu đong đầy, nguồn năng lượng tràn trề!
25/02/2022

“Điều anh muốn là luôn thấy em cười”🥰

Chúc cả nhà luôn hạnh phúc, tình yêu đong đầy, nguồn năng lượng tràn trề!



NGÀY ĐẦU TIÊN - ĐỨC PHÚC | OFFICIAL MUSIC VIDEO | VALENTINE 2022 |MỘT SỰ KIỆN CẦU HÔN BẤT NGỜ CÓ THẬT|Credit:Ca Sĩ: ĐỨC PHÚCNhạc Sĩ: KHẮC...

Address

74 Đào Sư Tích, Nhà Bè
Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when KNK Service Apartment posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share