20/10/2021
BÀI VIẾT ĐẠT GIẢI ĐẶC BIỆT
"Gởi người Phụ Nữ tôi yêu DR 2021"
Mình nghĩ là đối với ai cũng vậy, má luôn là một chỗ dựa bình yên, là một hậu phương vững chắc, là một bến bờ ấm áp để con cái có thể quay về. Mình may mắn, vì sau khi an cư, lạc nghiệp, lại là con gái, mà má lại chọn sống với mình, để cho mình có thể gần gũi chăm sóc, báo hiếu cho má lúc tuổi già. Đối với mình, được sống với má trong những năm tháng này, là một diễm phúc, là một hạnh phúc…
---
GNPNTY DR 2021 - A0609
VIẾT CHO MÁ, VỀ MÁ ❤ ❤️❤️
Má mình từng là cô giáo, hồi đó, nhà mình nghèo lắm, má bươn chải để lo cho mấy anh chị em mình ăn học nên người. Mấy chục năm, má đi dạy mà chỉ có 2 cái áo mặc thay đổi qua lại. Có vẻ ở trường nơi má dạy, má là người khó khăn nhất, lương giáo viên ba cọc ba đồng, con lại đông, mà má không cho đứa nào nghỉ học sớm, nên má cực lắm…
Tụi mình 4 anh chị em, lít nhít trứng gà trứng vịt, cứ cách nhau 2 tuổi, đều như vắt chanh. Tuổi thơ cơ cực nhưng mà vô tư lắm, nhà tranh, vách lá, trời mưa nửa đêm, mấy mẹ con lụi hụi thức dậy lấy thau lấy xô hứng nước, chỗ ướt mẹ nằm, chỗ ráo con lăn…
Vất vả vậy đó, mà má nuôi đủ mấy đứa con ăn học nên người, anh chị mình là cô giáo, thầy giáo, đều nối nghiệp má hết. Cuộc sống ở quê thanh bình, yên ả, chỉ duy có cô con gái út, là mình, lại thích đi xa, thích mạo hiểm, bướng bỉnh, nhất định không chịu theo nghề má và anh chị.
Hồi đó, mình bướng nhất nhà, ai biểu gì là mình làm ngược lại, ham chơi hơn ham học, đời cũng bầm dập lắm chứ. Tới lúc lên Sài Gòn, má viết thư cho mình, ngã đâu đứng đó nha con… Mình đọc thư mà rưng rưng, quyết tâm cố gắng học thật tốt, 18 tuổi, đâu có quá trễ, như lời má dạy vậy đó.
Rồi mình ra trường, những đồng lương đầu tiên, mình luôn dành phần nhiều gởi về phụ má, xây lại cái nhà, mua sắm thiết bị, cứ góp nhặt từng chút một… Anh chị em cũng có việc làm ổn định, làm thêm làm bớt, tất cả đều dồn vào phụ má.
Rồi mình lại bầm dập tiếp, theo như lời gia đình nói, tuổi trẻ mình, đời nó quăng cho mình là búa tạ. Mình nhớ hôm đó, trong những hỗn độn suy nghĩ ngược xuôi, mình ngồi lẻ loi 1 góc quán để nghe từng giọt café rơi đắng chát, má gọi điện, thôi bỏ đi con, lại ngã đâu đứng đó. 29 tuổi, con có thể mất tất cả, nhưng nếu con can đảm từ bỏ, 10 năm sau, con lại có tất cả. Đừng cố gắng vì những điều không phù hợp với mình, con nhớ là, có gì bất trắc, thì về với má…
Mình nghĩ là đối với ai cũng vậy, má luôn là một chỗ dựa bình yên, là một hậu phương vững chắc, là một bến bờ ấm áp để con cái có thể quay về. Mình may mắn, vì sau khi an cư, lạc nghiệp, lại là con gái, mà má lại chọn sống với mình, để cho mình có thể gần gũi chăm sóc, báo hiếu cho má lúc tuổi già. Đối với mình, được sống với má trong những năm tháng này, là một diễm phúc, là một hạnh phúc…
Mình tham gia minigame này, không đơn giản vì mong muốn đạt giải, mà chỉ muốn tâm sự một chút, bày tỏ một chút, vào một group riêng tư, vì bình thường, mình không nói được, mình ngại… Đùa vui, tếu táo thì chẳng sao, bày tỏ yêu thương chút xíu, lại bối rối…
Nhân ngày 20/10, mình mến chúc tất cả các bà mẹ, các chị em phụ nữ, các em gái, các cháu và tất cả mọi người luôn hạnh phúc, luôn an yên, luôn thành công trong cuộc sống
Yêu thương tất cả mọi người ❤️