30/05/2023
Những cảm xúc chân thật, mộc mạc trong mái ấm nhỏ được thầy Khuê Nguyễn - 1 cư dân của Ecopark bảy tỏ trong "Nghiện nhà".
Xin được trích lại, chúng ta hãy cùng cảm nhận nhé!
———
BAN CÔNG MÙA NẮNG VỀ
Nắng rồi bố ơi!! Yeahhh hôm nay có nắng!!!!!!
Chà! Ông mặt trời sau Tết béo ghê, hôm nay dự là nắng to đấy – Bố cười trêu.
Tiếng reo của tụi nhỏ khi thấy những đọt nắng khô trở về sau những ngày mưa nồm ẩm ướt.
Căn phòng nhỏ, nơi ban công đầy nắng. Đây cũng là nơi mà lũ trẻ vẫn hay tắm nắng và làm mấy trò con nít nghịch ngợm. Căn phòng tuy nhỏ thôi, nhưng lại là nơi mà tôi không nguôi nhớ về dù mới chỉ di chuyển cách xa đâu đó. Sau này mỗi lần trở về, thấy lòng nhẹ nhõm, ấm áp tôi mới nghĩ đến cánh cửa thần kì trong tổ ấm của mình. Như một loại ranh giới giữa xô bồ và nhẹ nhõm, ồn ào và bình lặng, vội vã và an nhiên… Dễ hiểu thôi, vì ở đó có quá nhiều yêu thương đang chờ đợi.
Cánh cửa nhìn ra ban công như một thước phim phản chiếu cảm xúc của một gia đình trẻ, tôi đã thấy rõ từng phân đoạn, từng nhịp thở, từng bối rối hay cả những xộc xệch đi qua. Từ lúc bình minh mỗi sớm mai, hay lúc ngày dài khép kết. Mọi thứ ngược sáng nhưng lại rất sắc nét, mạch lạc.
Tôi nhớ ban công mùa Thu với những trái hồng gió cả nhà cùng làm và treo trong mùa gió. Lũ trẻ ngày nào cũng ra nhìn và xem từng trái hồng héo đi sau những cơn nắng. Rồi đợi đến lúc được ăn. Mùa heo may cả nhà sẽ cùng làm lạp xưởng. Mỗi sáng lại chạy đến hít hà. Mùi rượu mai quế lộ thơm thơm và mùi thịt vai béo ngậy. Một ban công của những chờ đợi, của những tiếng cười, của bình thản và nhẹ nhõm… Đó là mùa nắng về….
Tôi thấy lũ trẻ lớn lên trong những mùa nắng vàng. Tóc bé con ngày một dài thêm, mẹ vẫn chải đều tay, những lọn tóc mềm ánh vàng dưới nắng được mẹ tết khéo léo và thắt nơ. Thằng anh lớn thì bố vẫn hay cắt tóc, ban đầu còn ngồi vừa cái chậu, rồi cái chậu cứ bé dần đi, rồi ngồi sang ghế, rồi ra ban công, tóc con dính khắp nhà. Lứa tóc non giờ đã xơ cứng bố đã phải cho ra hàng, cắt cho bố, cắt cho con, trò chuyện đôi ba câu.
Tôi thấy người phụ nữ của mình phơi đồ mỗi sáng. Bàn tay mềm chuốt từng manh quần, tấm khăn, những cái rướn người nhè nhẹ, tóc xõa kề vai. Mùa gió chướng đến khiến mỗi người mệt hơn.
Đợt này em gầy đi nhiều
Sao anh biết?
À anh thấy lúc em phơi đồ, tà áo bay bay, có vẻ đã bị rộng hơn trước…
Dạ, đợt này em hay thiếu ngủ!
Tôi thấy tôi trong những buổi chiều cuối tuần, những lúc cảm xúc bộn bề, ban công có chút ám mùi khói. Những suy tư trầm mặc, những lo toan, những buồn tủi theo những đợt khói nhả theo những luồng gió xoáy ra ngoài. Ngụm trà đắng hay những cuốn sách.
Bố hút thuốc à!
Bố có một chút!
Bố đừng hút nữa, các con thấy không hay.
Ừ! Giờ bố không hút nữa…
Nhưng ban công cũng có những mùa mưa đi ngang qua. Mùa mưa quần áo chẳng được phơi, cũng chẳng khô khan để có thể ngồi phì phèo thuốc, lũ trẻ chẳng rào đón như lúc nắng về. Ban công rì rào gió, ướt át, heo hút sương mù. Kê đôi ba cái gối cao, chăn tựa dưới thảm nền, cả nhà lại ngồi từ bên trong nhìn ra ngoài. Nhìn mưa táp, Bố kể về những ngày còn trai trẻ, kể về những trải nghiệm, thăng trầm. Mẹ nhắc đến những chiêm nghiệm xưa cũ, những người bạn thời đi học hay những đồng nghiệp nơi tầng cao, nhà cổ. Cuộc sống mỗi người đâu phải lúc nào cũng chỉ toàn là nắng, cũng sẽ có những lúc đề dệt mưa sa. Nắng giúp cho những đóa hoa thắm tươi, nhưng mưa lại hồi sinh những thớ đất khô cằn. Nhưng quan trọng hơn là trong biến cố thế nào, tổ ấm vẫn luôn là nơi đón chúng ta trở về, an yên, tĩnh tại để suy ngẫm, để phục hồi, để hàn gắn, để chữa lành sau những ngày mưa vội qua.
Sao em vẫn thức!
Ngày mai em đi làm trở lại rồi, em bồi hồi không ngủ được!!!
Ngày mai nắng vàng, con đường khô khan, mấy bố con sẽ vẫy chào mẹ từ trên ban công, Em bình tâm nha!!!
Vâng!!!!
fjKv
🗼🏠⏪📹😯