05/08/2025
BỎ PHỐ VỀ QUÊ- GIẤC MƠ NGỌT NGÀO NHƯNG ĐỂ THỰC HIỆN ĐƯỢC ĐÂU DỄ ?
Giữa cái nhịp sống xô bồ, vội vã, nơi mà mỗi sáng tỉnh dậy là cuống cuồng chuẩn bị đi làm, chen chúc trên những con đường đầy khói bụi, thì cụm từ "bỏ phố về quê" nghe sao mà ngọt như lời ru của mẹ ngày xưa. Người trẻ giờ đây không còn mơ mộng những văn phòng máy lạnh, những tòa nhà kính cao ngất, mà lại bắt đầu nghĩ tới… củ cải, cây mướp, bồ câu, gà vịt và cả cái giếng sau nhà. Ừ thì cũng đúng thôi, khi công việc cứ chất như núi, lương thì nhỏ giọt như cà phê phin, còn deadline thì rượt đuổi như cảnh phim hành động. Ai mà chẳng muốn trốn?
Mạng xã hội cũng không thiếu gì hình ảnh “người thành phố về quê làm nông” – sáng sớm uống cà phê bên vườn rau, trưa thu hoạch quả sạch, tối nằm võng ngắm trăng, gió mát rượi. Đẹp đẽ, bình yên, thư thái, ai mà chẳng mê. Nhưng mà… có thật là dễ vậy không?
Tôi có thằng bạn, cũng từng tuyên bố “Tôi bỏ phố về quê, tìm lại chính mình!” Sau 2 tháng “tìm”, nó về lại Sài Gòn – tìm lại việc cũ. Lý do đơn giản lắm: về quê mới biết ruộng không tự mọc rau, gà không tự đẻ trứng, và tiền không rơi từ cây xoài sau nhà. Ở phố, cái khó nhất là áp lực tinh thần. Còn ở quê, cái khó nhất là… vật chất.
Bạn thử nghĩ xem, về quê rồi làm gì? Không lẽ ai cũng trồng rau, ai cũng nuôi cá? Mà muốn làm nông thì đâu phải cứ thích là được. Mua một mảnh đất cũng không rẻ, chưa kể còn phải mua nông cụ, phân bón, giống cây – thứ nào cũng ngốn tiền. Thêm nữa, làm nông giờ đâu còn như thời ông bà mình, trồng đại cây gì cũng sống. Giờ làm không khéo, thời tiết trái mùa hay dịch bệnh cho cây trồng thì công sức đổ sông đổ biển. Chưa kể, nông sản sạch giờ nhiều, cạnh tranh cao, bán ra thị trường không dễ. Thành ra giấc mơ "sáng làm vườn, tối uống trà" dễ hóa thành "sáng ra vườn, tối thở dài".
Vậy nên, nhiều người trẻ giờ đây mắc kẹt giữa hai thế giới. Ở phố thì mệt mỏi, về quê thì lạc lõng. Có người bảo "về quê sống đơn giản thôi mà", nhưng sống đơn giản không đồng nghĩa với sống dễ dàng. Có người lại nghĩ "ở quê ít tiêu", nhưng mà đâu chỉ là chi tiêu – còn là thu nhập, là cơ hội, là sự kết nối, là phát triển bản thân.
Tất nhiên, không thể phủ nhận rằng quê hương có một sức hút mãnh liệt. Là nơi có bầu không khí trong lành, có tiếng chim hót ban mai, có bữa cơm với canh rau và cá kho tộ đúng nghĩa "cơm nhà". Nhưng muốn sống lâu dài ở quê, phải chuẩn bị nhiều hơn là chỉ một vali và cái điện thoại để quay vlog. Phải có kế hoạch, có kiến thức nông nghiệp cơ bản, có vốn đầu tư, và quan trọng hơn cả – có cái nhìn thực tế chứ không mộng mơ.
Tôi vẫn ủng hộ việc bỏ phố về quê – nhưng đừng bỏ để trốn chạy, mà hãy bỏ khi đã thật sự sẵn sàng. Phố không xấu, quê không nhất thiết là thiên đường. Mỗi nơi có một nhịp sống, một kiểu áp lực riêng. Giống như chuyện tình yêu – không có chỗ nào hoàn hảo, chỉ có chỗ nào hợp với mình mà thôi.
Nếu bạn thật sự đam mê nông nghiệp, thích cuộc sống giản dị và đã tích lũy đủ tài chính, kinh nghiệm, thì về quê là một hành trình rất đáng sống. Nhưng nếu bạn chỉ muốn về quê vì… chán phố, thì hãy cẩn thận: có khi chưa kịp tìm lại chính mình, bạn đã mất luôn cả công việc, tiền tiết kiệm và vài năm thanh xuân.
Cuối cùng, tôi nghĩ rằng giữa phố và quê, người trẻ cần một chút tỉnh táo để lựa chọn con đường phù hợp. Có thể không phải bỏ phố hẳn, mà là tìm cách sống nhẹ nhàng hơn trong lòng phố. Hoặc nếu về quê, thì cũng đừng “đâm đầu” như cách ta yêu một người chỉ vì cái nhìn đầu tiên.
Cuộc sống bây giờ đầy áp lực thật, nhưng nếu biết mình muốn gì, cần gì, thì phố hay quê cũng có thể là nơi đáng sống. Chỉ cần bạn đừng nhắm mắt mơ mộng – mà hãy mở mắt tính đường dài.