18/03/2020
KHÔNG CÓ AI VÔ TÂM CHỈ LÀ TÂM KHÔNG ĐẶT Ở NƠI BẠN
Thanh xuân của tôi dành để yêu anh, người con trai ấy. Tôi yêu anh, yêu từ nụ cười, ánh mắt trìu mến, giọng nói ấm áp, cử chỉ dịu dàng. Nhưng tất nhiên là chúng không dành cho tôi. Yêu anh tôi chỉ nhận lại được cay đắng, lạnh nhạt. Bên anh tôi nhận được toàn những lời trách móc oán thán. Bao nhiêu lần rơi nước mắt vì anh vô tâm , tôi không nhớ nữa. Nhưng tôi không trách anh dù chỉ một lần, vì tâm anh không đặt nơi tôi, lấy tư cách gì ? Có lần tôi hỏi anh : Có thích tôi chút nào không ? Anh quay đi với nụ cười khinh bỉ. Năm đó tôi nhìn anh đi bên người khác, tim tôi như ai cào xé , trong giây lát thấy người con gái anh yêu đứng trước đầu xe tải. Tôi không ngại ngần lao thân mình ra đỡ. Máu , nước mắt hoà vào nhau, đắng chát. Anh lao đến ôm tôi, anh khóc ư ? Là nước mắt của sự thương cảm. Vẫn câu hỏi cũ: Có thích tôi một chút nào không ? Anh im lặng không trả lời. Tình cảm năm 18 tuổi của tôi kết thúc , tôi nở nụ cười mãn nguyện đến hết cuộc đời mình người tôi thương duy nhất chỉ là anh
♥️
🍃