28/09/2015
Ở cái chốn mà lòng tin đang từng ngày vơi đi ít nhiều, đôi khi nghĩ mà miệng cười đắng. Cũng phải thôi, mọi thứ lúc này quá khó, rồi người gạt người cũng đầy ra đó thôi, cơ mà người thân gạt nhau cũng không ít.
Có gì sai khi người ta làm ngơ trước khó khăn của mình? Có gì phải áy náy khi ta không mở lòng giúp đỡ một ai đó? Lý thuyết là vậy. Cũng như có những điều ở trường lớp, là những qui định, những nguyên tắc, công thức... mà khi ra đời gặp một vấn đề chúng ta đíu bao giờ thèm đặt chúng trước cảm tính của mình.
Đã có những lúc tui vét sạch túi cho những người thực sự cần, đã có lúc tui chạy vạy đây đó để vay cho bạn bè, anh em nước lã để rồi họ không quay lại. Tui vẫn cười và nếu tìm đến tiếp, tui vẫn sẵn sàng nếu đủ khả năng. Đơn giản chỉ vì tui nghĩ họ đang cần hơn mình, mất đi tui cũng khôg nghèo hơn và họ cũng chẳng giàu có chi thêm. Hơn nữa, không dám đặt danh dự của họ thấp hơn một ít đó...
Lúc vui thì ai cũng là bạn, đến khi hoạn nạn mới biết chân tình. Thực sự buồn và buồn lắm vì lúc khó khăn vén lên thấy chân giả lác đác một vài chân.