Tầm Nhìn Bất Động Sản

Tầm Nhìn Bất Động Sản Chuyên phân phối BĐS khu vực TP HCM- Đồng Naii - Bình Dương - Long An

Tản mạn về Quy hoạch Sài Gòn và sự ra đời của các Công ty Bất động sản.Kể từ những năm 60 của thế kỷ trước, quy hoạch Sà...
17/09/2020

Tản mạn về Quy hoạch Sài Gòn và sự ra đời của các Công ty Bất động sản.

Kể từ những năm 60 của thế kỷ trước, quy hoạch Sài Gòn bắt đầu “loạn” bởi vì chiến tranh. Khi mà việc đánh nhau quan trọng hơn việc xây dựng, bởi thế dù có quy hoạch trước đó và có ý tưởng rõ ràng thì Sài Gòn vẫn không thể làm theo được, và kể từ đó mọi việc bắt đầu vượt tầm kiểm soát của chính quyền.

Đến năm 1993, Luật đất đai mới lại xuất hiện, nhưng trước đó, từ năm 1992, đã bắt đầu có các công ty BĐS tư nhân ra đời. Theo “giang hồ” đồn thì “anh cả” của ngành BĐS chính là Tăng Minh Phụng nhưng sau đó Tăng Minh Phụng chịu án tử trong một vụ án nổi tiếng. Khi tập đoàn Tăng Minh Phụng tan rã cũng là cơ hội để cho hàng loạt công ty BĐS tư nhân ra đời (trước đó thì chỉ có công ty nhà nước, vì sau năm 1986 mới được phép tư nhân).

Nổi tiếng nhất là Phú Mỹ Hưng (thành lập năm 1993), khi mà các doanh nghiệp BĐS ra đời thì chủ trương của các công ty này là phát triển vùng ven lý do là những vùng này chưa có dân cư.

Trong quy hoạch năm 1772 và hàng trăm năm sau đó, chúng ta nhận thấy Sài Gòn là một khu đất có ranh giới phía Đông là Sông SG (chỗ Q1), Rạch Bến Nghé (ngăn cách Q1, Q4), Rạch Thị Nghè (Ngăn cách Q1, Bình Thạnh) và Luỹ Bán Bích (Chỗ đường Trần Quang Khải, Lý Chính Thắng, Tô Hiến Thành, Bình Thới, Minh Phụng), đến những năm 1960, với chiến dịch giãn dân của chính quyền VNCH thì các khu nhà được xây đến Phạm Văn Hai, Lý Thường Kiệt, xung quanh Sân Bay Tân Sơn Nhất. Theo các tài liệu ghi lại, thì hồi đó những khu nhà mà chính quyền xây thường là một miếng đất, nhà xây loại một trệt một lầu nửa biệt thự nửa nhà phố, ở giữa có cái công viên khoảng 400-500m2, mỗi khu như thế này có 3 đường thông ra các tuyến đường chính. Hiện nay chúng ta vẫn có thể bắt gặp những khu như thế này dọc Phạm Văn Hai, Hoàng Văn Thụ. Tuy nhiên sau đó, thì như đã nói, việc này không thực hiện được nữa và đó là lúc dân “tự quy hoạch”. Với dân, vì họ tự phát nên sẽ kiếm đất cao, đã có giao thông sẵn, hoặc có thể ở được ngay, sinh sống được ngay.

Vì lẽ đó, các kênh rạch bắt đầu bị lấn chiếm, và những vùng đất cao cũng trở thành nơi để dân ở, do đó TP phát triển một cách tự nhiên về hướng Tây, và Bắc, một cách không kiểm soát. Gần như tất cả các kênh rạch đều bị lấn chiếm, và bịt các cửa ngõ vào Trung tâm. Ngày nay thì đã xử lý được dọc kênh Bến Nghé và dọc Kênh Nhiêu Lộc, còn các kênh ở Q8 thì vẫn đang là một bài toán nan giải. Đặc điểm của dân “tự quy hoạch” là các lô phân không đều, nhiều hẻm, và đường cắt xéo lung tung, đường cụt … Chúng ta nhìn bản đồ Google sẽ thấy.

Ngược lại, ở phía Đông, Q2, Q7, Q9, thì từ xa xưa đây là vùng đầm lầy, ngoài ra cũng bị cách trở bởi các con sông lớn nên dân không dám “tự quy hoạch” mà chỉ ở ven các trục đường chính đã hình thành trước đó. Vậy nên cho đến năm 1992 thì những vùng này dân cư thưa thớt và đất trống còn rất nhiều, chủ yếu là đất trồng lúa và đất trồng cây lâu năm, đó là tiền đề các Công ty BĐS đầu tư vào những khu vực này.

Trước khi Công ty PMH ra đời, khu PMH hiện nay là đầm lầy, vì dân chỉ tập trung ở 2 tuyến đường chính là Huỳnh Tấn Phát và Nguyễn Hữu Thọ, cái khúc “giữa” đó không ai qua lại vì không có đường. Khi xin được chủ trương đầu tư, PHM đã bỏ tiền ra làm con đường Nguyễn Văn Linh và ngay lập tức biến đây thành con đường chính của khu vực, song song với đó là làm đường Nguyễn Lương Bằng, và các con đường khác. Phú Mỹ Hưng trở thành một khu đô thị kiểu mẫu và “tự thân” (bản thân nó tự làm nên nó chứ không nhờ hạ tầng của nhà nước).

Cùng với cách làm như Phú Mỹ Hưng, một số công ty BĐS bắt đầu tham gia thị trường, nhưng với thời điểm đó luật chưa “chuẩn” và vì mục tiêu lợi nhuận, và cũng vì thị trường phát triển quá nhanh (Năm 1993 là Luật đất đai ra đời thì năm 1996 đã có đợt sốt đất đầu tiên). Năm 1996, khi sốt đất xảy ra, thì nhiều doanh nghiệp xí đất không làm mà “bán nhà trên giấy”, nghĩa là không cần làm gì, chỉ vẽ ra cái lô nền và mang đi bán, không đầu tư hạ tầng…, cũng có thể vì tính sơ khai lúc đó, và cũng có thể các doanh nghiệp hầu hết không “định” được chi phí phát triển hạ tầng của những khu đất ở vùng trũng nên sau khi bán thì không đủ tiền phát triển, nên dần dần xuất hiện những dự án đắp chiếu và tranh chấp tùm lum. Chính vì tình trạng này mà sau đó nhà nước không cho phép bán nhà trên giấy nữa mà thậm chí không được bán nền nữa mà phải bán nhà trong phạm vi Sài Gòn.

Quay lại vấn đề quy hoạch, như đã nói trong một bài chia sẻ gần đây, QH 1/2000 mang tính định hướng, phân khu và 5 năm đổi 1 lần, QH 1/500 là quy hoạch chi tiết để triển khai dự án. Hiện nay, TP đã có QH 1/2000 tương đối đầy đủ, tuy nhiên cách đây tầm 20 năm thì nhiều khu chưa có cái QH 1/2000, và khi TP chưa duyệt 1/2000 thì các doanh nghiệp bị vướng QH 1/500, tuy nhiên một số doanh nghiệp đôi khi bất chấp cứ bán trước khi được duyệt QH1/500, khiến cho đến lúc này vẫn đang bị vướng quy hoạch do QH 1/2000 hiện tại “chỏi” với QH 1/500 đã có, nên gây khó khăn trong việc cấp các pháp lý tiếp theo.

Nhưng nói gì thì nói, phải công nhận rằng các doanh nghiệp BĐS đã tạo ra bộ mặt tốt cho quy hoạch vùng phía Đông, là vùng trũng của Sài Gòn, khi mà Nhà nước không có tiền thực hiện thì Doanh nghiệp đã làm việc đó thay doanh nghiệp. Có ý kiến cho rằng, Quy hoạch khu Đông cũng “nát” vì có nhiều doanh nghiệp tham gia “chia phần” tuy nhiên điều đó là không có cơ sở vì nếu nhà nước quản lý tốt và các doanh nghiệp tuân thủ QH 1/2000 thì có bao nhiêu doanh nghiệp tham gia thì cái quy hoạch tổng vẫn được đảm bảo, và đến thời điểm này, về cơ bản là QH 1/2000 vẫn được đảm bảo. Để minh chứng cho điều đó, thì chúng ta hãy nhìn vào các tuyến đường chính của khu vực này đều có lộ giới lớn, ngoài ra nếu đường nhỏ thì ở giữa luôn có một khoảng trống, đó là cách làm hiện nay khi diện tích đường dự kiến mở rộng sẽ mở ở giữa, còn ban đầu sẽ xây dựng đường ở hai bên.

Tuy khu Đông có quy hoạch đồng bộ nhưng lại xuất hiện một vấn đề đó là khả năng dân về ở. Vì bản chất là khu đầm lầy do đó chi phí phát triển sẽ cao, dẫn đến giá thành cao, ngoài ra còn phải dành nhiều đất để phát triển giao thông, các công trình công cộng … theo đúng các chỉ tiêu quy hoạch, nên làm cho giá thành càng cao, và khi điều này xảy ra thì giá bán cao lên và chỉ người có tiền mới mua được. Người có tiền thì có đặc điểm là nhu cầu ở của họ không cấp thiết, giới này mua đất ở khu vực này chỉ với mục đích để dành.

Ngoài Phú Mỹ Hưng là có thể làm một khu mà “tự nó làm nên nó” thì những khu khác đa số là làm nên nhưng lợi dụng các cơ sở hạ tầng của nhà nước. Như Phú Mỹ Hưng có thể chịu lỗ bỏ tiền ra để xây một con đường (Đường Nguyễn Văn Linh), xây trường học, siêu thị … bù lại họ sẽ bán được nhà với giá cao, còn các doanh nghiệp khác thì “ăn theo” (Kiểu như “liền kề Phú Mỹ Hưng”), và với các doanh nghiệp ăn theo này thì họ không có đủ tiềm lực cũng như khả năng để chịu lỗ mà xây các công trình công cộng. Lúc này lại xuất hiện cái nguyên lý “con gà có trước hay quả trứng có trước”, đó là muốn dân về ở thì phải có tiện ích, mà muốn xây công trình tiện ích thì phải có dân ở trước đã. Để cho dễ hiểu, thì có thể giải thích chuyện này như sau: Nghĩa là một nhà đầu tư siêu thị độc lập, họ sẽ khảo sát xem xung quanh có bao nhiêu dân thì mới quyết định xây siêu thị chỗ đó, nhưng ngược lại, dân thì lại muốn là phải có siêu thị thì mới chịu về ở. Trường học cũng thế.

Đó là lý do ở Khu Đông, tuy khá gần về khoảng cách và thuận lợi về giao thông nhưng lại không có nhiều người về ở, tại những người sở hữu đất ở đây thì họ đã có một chỗ ở khác, nên nhu cầu ở không cấp thiết, còn người có nhu cầu ở cấp thiết thì họ sẽ không chọn ở đây vì chưa có tiện ích, các nhà đầu tư tiện ích thì lại chờ dân đông thì mới xây dựng, những người bất chấp tiện ích chỉ cần có chỗ ở thì lại không đủ tiền để mua chỗ này. Nó tạo ra một vòng “luẩn quẩn”, tuy cân bằng mà không cân bằng, vì chỉ cần có một cú “hích” thì mọi chuyện sẽ khác.

Và cú “hích” ấy nằm ở Thủ Thiêm và khu Thể Thao Rạch Chiếc.

Nguồn : Đức Lê

Anh chị đánh giá thế nào về Thị trường BĐS Phú Mỹ? Cùng Tầm nhìn BĐS thảo luận về thị trường đầy tiềm năng này nhé.
16/09/2020

Anh chị đánh giá thế nào về Thị trường BĐS Phú Mỹ?
Cùng Tầm nhìn BĐS thảo luận về thị trường đầy tiềm năng này nhé.

Để nhận những video bất động sản mới nhất, cập nhật những điểm nóng đầu tư bất động sản trước người khác, hãy theo dõi các kênh thông tin của tôi tại đây: ĐĂ...

🔰 TRIẾT LÝ CUỘC ĐỜITrong cuộc sống không nên so sánh, một người lái chiếc xe Mercedes-Benz giá 4 tỷ, nhưng họ có thể vay...
20/04/2020

🔰 TRIẾT LÝ CUỘC ĐỜI

Trong cuộc sống không nên so sánh, một người lái chiếc xe Mercedes-Benz giá 4 tỷ, nhưng họ có thể vay ngân hàng tới 20 tỷ, cuộc sống của họ thực sự đang rất khốn đốn. Một người đi chiếc xe Volkswagen 500 triệu, nhưng họ có thể đang nợ ngân hàng tới 2 tỷ đồng, cũng đang ở trong hoàn cảnh nước sôi lửa bỏng.
Một người đi chiếc xe đạp điện 6 triệu, nhưng họ vẫn có 60 triệu gửi ngân hàng. Họ sống một cuộc sống an nhàn.
Lúc 3 người gặp nhau ở trên đường, người đi xe đạp điện ngưỡng mộ người lái xe Volkswagen, người lái xe Volkswagen ngưỡng mộ người lái xe Mercedes-Benz, người lái xe Mercedes-Benz lại mong muốn có được cuộc sống như người đi xe đạp điện.
Đây chính là thực tại trong xã hội, ai cũng có thể trở thành nô lệ của đồng tiền, nô lệ của cuộc sống!
Mèo thích ăn cá, nhưng mèo lại không biết bơi. Cá thích ăn giun, nhưng cá lại không thể lên bờ. Thượng đế mang đến cho bạn rất nhiều thứ hấp dẫn, nhưng lại không cho bạn dễ dàng đạt được nó.
Nhưng, cũng không thể cứ đổ máu thì kêu đau, sợ tối thì bật điện, nhớ nhung thì liên lạc, ngày hôm nay với bạn là chuyện lớn, nhưng có thể ngày hôm sau lại là chuyện nhỏ. Cuộc đời giống như cây bồ công anh, nhìn có vẻ tự do, nhưng kỳ thực lại là thân bất do kỷ.
Có những chuyện không phải là không thèm lưu tâm, mà là có lưu tâm cũng chẳng làm được gì. Chỉ biết dốc toàn lực của mình để ứng phó là được, cuộc đời không có nếu, chỉ có hậu quả và kết quả …

Vạn sự tương sinh tương khắc, không có lên thì không có xuống, không có thấp thì không có cao, không có đắng thì không có ngọt.
Chỉ khi biết thế nào là mệt mỏi, thì mới cảm nhận được thế nào là an nhàn; nếm qua cay đắng thì mới biết thế nào là ngọt bùi. Nhân lúc đang còn trẻ, dũng cảm bước đi, nghênh đón phong sương gió mưa, tôi luyện bản thân, có thể độ lượng, có thể nhìn xa trông rộng, thì hạnh phúc mới đến.
Trên thế giới này ngoại trừ bạn ra, thì không có ai có thể thực sự giúp đỡ bạn, nếu có giúp thì cũng chỉ là tạm thời. Rất nhiều người đã từng nếm thử “trứng luộc trong nước trà”, vỏ trứng nứt càng nhiều, thì trứng ăn càng ngon miệng. Tương tự như vậy, trong cuộc sống trải nhiệm càng nhiều, trắc trở càng nhiều thì sẽ càng có hương vị.
Khổ có thể giúp một người trưởng thành
Trứng gà bị vỡ do tác động từ bên ngoài là đồ ăn, bị vỡ do tác động từ bên trong thì chính là sinh mệnh. Cuộc sống cũng vậy, làm vỡ từ bên ngoài là áp lực, làm vỡ từ bên trong chính là trưởng thành.
Nếu bạn chờ người khác làm vỡ bạn từ bên ngoài, thì nhất định bạn sẽ là món ăn của người khác; nếu bạn có thể đánh vỡ chính mình từ bên trong, như vậy bạn sẽ thấy rằng mình đã thực sự trưởng thành, cũng giống như là được tái sinh.
Nhìn thấy một con bướm đang giãy giụa muốn thoát ra khỏi cái kén, có người hảo tâm giúp nó thoát ra. Nhưng không ngờ rằng, sau khi con bướm thoát ra ngoài, nó lại không thể duỗi đôi cánh ra được, và cuối cùng thiệt mạng.
Giãy giụa chính là điều con bướm cần làm để trưởng thành, lúc đó bạn giúp nó thoải mái, nhưng sau này nó sẽ không có đủ sức mạnh để đối mặt với những thử thách sẽ phải gặp trong cuộc đời.
Nếu bạn muốn hóa thân thành con bướm, thì bạn phải chịu đựng được nỗi khổ của quá trình giãy giụa ở trong kén, vậy thì mới có thể dang cánh bay cao được.
Trong cả cuộc đời, bạn phải tôn trọng bao nhiêu người, thì sẽ có bấy nhiêu người tôn trọng bạn.
Bạn tin tưởng bao nhiêu người thì sẽ có bấy nhiêu người tin tưởng bạn.
Bạn có thể giúp bao nhiêu người thành công, thì sẽ có bấy nhiêu người giúp bạn thành công!
Trên thế giới này, người giàu có nhất, thường là người vấp ngã nhiều nhất. Người có thể thành công là người mỗi lần vấp ngã, không chỉ có thể đứng dậy, mà vẫn có thể kiên trì tiếp tục bước đi.

-Triết lý sống-

TRƯỞNG THÀNH LÀ BÌNH TĨNH TRƯỚC VIỆC LỚN & KHÔNG SO ĐO VIỆC NHỎThời gian có thể giúp con người ta lớn lên nhưng chưa chắ...
20/04/2020

TRƯỞNG THÀNH LÀ BÌNH TĨNH TRƯỚC VIỆC LỚN & KHÔNG SO ĐO VIỆC NHỎ

Thời gian có thể giúp con người ta lớn lên nhưng chưa chắc khiến họ trưởng thành. Chỉ khi va vấp những nhấp nhô trong cuộc sống, đối mặt với những biến cố trong cuộc đời… đó mới là lúc để ta nhận ra mình cần phải trưởng thành.

Đối với nhiều người, sự thành công trong sự nghiệp và cuộc sống là mục tiêu phấn đấu trong suốt cuộc đời. Có lẽ để đạt tới thành công đó không quá khó khăn, tuy nhiên để bản thân thực sự trưởng thành qua thời gian, đặc biệt sự trưởng thành trong tâm là việc vô cùng khó khăn.
Một người có trưởng thành hay không, kỳ thực không thể dùng tuổi tác nhiều hay ít của họ để đánh giá nhìn nhận. Có những người tuổi đã cao, nhưng cách hành xử và những suy nghĩ trong tâm của người ấy vẫn hời hợt, thậm chí trống rỗng. Nhưng có những người tuy còn trẻ tuổi nhưng lại rất chín chắn, suy nghĩ cân nhắc thấu đáo, kỹ càng.
Sự trưởng thành, sự hoàn thiện của tâm tính không phải được quyết định bởi người đó gặp bao nhiêu gian nan chông g*i trong cuộc đời, mà nó được thể hiện ra ở thái độ và cách mà người ấy đối đãi với sự tình ra sao. Một người có sự tu dưỡng và tâm tính tốt mới thực sự là một người trưởng thành.
Trưởng thành là một quá trình dài lâu chứ không phải chuyện một sớm một chiều. Nó chịu ảnh hưởng rất lớn từ sự tu dưỡng tâm linh của người ấy. Điều đó cũng là lý do lý giải vì sao những người càng trưởng thành, thành thục, chín chắn thì thường càng ôn hòa và tĩnh lặng.
Một người có trưởng thành hay không, kỳ thực không thể dùng tuổi tác nhiều hay ít của họ để đánh giá nhìn nhận.

TRƯỞNG THÀNH LÀ BÌNH TĨNH & KIÊN CƯỜNG

Những người trưởng thành là những người luôn có sự bình tĩnh trong tâm, trên khuôn mặt luôn thể hiện sự bình thản kiên cường. Khi đối mặt với những việc trọng đại trong đời mà vẫn điềm tĩnh tựa như không, khi đối diện với những điều nhỏ bé vụn vặt thì không so đo tính toán.
Có một số người khi gặp chuyện bất bình, không vừa ý liền tức giận không giữ được bình tĩnh, vì chuyện nhỏ cũng nổi trận lôi đình bất mãn. Người xưa dạy: “Nổi giận là bản năng, kiểm soát nóng giận là bản lĩnh”. Con người khi nóng giận sẽ không có lý trí, nói những lời làm tổn thương người khác, nhẹ thì làm tổn thương hòa khí hai bên, nặng thì sẽ tự chuốc lấy bất hạnh cho bản thân mình.
Có người khi đối diện với mọi vấn đề đều ung dung bình tĩnh đối diện. Cũng có những người bất kể trải qua sóng to gió lớn tới đâu, bất kể gặp phải người giả dối tiểu nhân xấu xa như thế nào, đều luôn mỉm cười điềm tĩnh đối diện. Khi gặp mâu thuẫn thì tìm nguyên nhân, khi gặp khó khăn thì tìm giải pháp khắc phục.
Có những người khi đối diện với bất kể chuyện gì đều trầm lặng không nói. Cũng lại có những người khi bị người khác hiểu lầm thì không đi giải thích, khi bị người khác bình luận cũng không tranh cãi, khi bị người khác đặt điều thị phi thì im lặng, không giải thích. Họ im lặng không phải vì sợ, cũng không phải vì nhu nhược hèn yếu, mà muốn để thời gian chứng minh tất cả.
Khi gặp mâu thuẫn thì tìm nguyên nhân, khi gặp khó khăn thì tìm giải pháp khắc phục.
Đôi khi, im lặng giúp tâm thái người ta thoải mái hơn là thổ lộ dốc bầu tâm sự, im lặng cũng là biểu hiện sự từng trải giúp người ta trưởng thành. Đau rồi hãy cố gắng nhẫn chịu một chút, mệt mỏi rồi nên im lặng nghỉ ngơi. Những người càng có thói quen im lặng càng không muốn nói nhiều lời.
Cũng bởi lòng người khó lường, thật giả khó phân biệt, cũng bởi trong lòng mỗi người có nhiều điều khó nói thành lời, có những buồn tủi khó chia sẻ với ai. Vậy nên khi càng trưởng thành, càng trải qua nhiều chuyện, con người ta càng trở nên trầm lặng ít nói. Bởi vì im lặng cũng là một biểu hiện của sự trưởng thành, nên khi nhìn thấy những người không vừa mắt, họ cũng dễ dàng bỏ qua, gặp những việc không thể buông cũng dần dần buông bỏ.

TRƯỞNG THÀNH LÀ KHOAN DUNG & HIỂU NGƯỜI KHÁC

Có lẽ chỉ có người đã từng trải qua gian nan và tổn thương tột cùng mới có thể thực sự trưởng thành, hiểu và khoan dung với người khác. Một người trưởng thành sẽ không bao giờ tùy tiện phán xét người khác. Họ luôn hiểu được rằng mỗi một người, đều không hề đơn giản như những biểu hiện ở vẻ bề ngoài của họ, ai cũng có ưu khuyết điểm riêng.
Một người khi càng trưởng thành sẽ càng thấu hiểu cuộc đời, không những biết khoan dung bản thân mà còn khoan dung người khác, thậm chí khoan dung ngay với cả kẻ thù của mình. Biển có thể thu nạp trăm nghìn sông nên mới trở nên rộng lớn, khoan dung với lỗi lầm của người khác thực ra cũng là giải thoát cho chính mình.

TRƯỞNG THÀNH LÀ BIẾT SỐNG LÝ TRÍ & NHIỆT TÌNH

Con người ta khi càng trưởng thành qua thời gian, cho dù nhìn rõ hiện thực phũ phàng của thế giới, của xã hội, nhưng vẫn nhiệt tình kiên cường trân trọng từng phút giây của cuộc sống. Đó là bởi vì họ đã thấu hiểu thế nào là lý tính và và cảm tính. Đó là bởi họ biết trân quý giá trị của sinh mệnh, biết rằng được sinh ra trên cõi đời này là điều đáng trân quý biết nhường nào.
Con người chúng ta sinh sống trong xã hội này đều là có nhận thức và cảm tính. Đôi khi họ dễ dàng bị tình cảm chi phối, họ chỉ nhìn hình tượng của sự vật mà không nhìn bản chất của sự vật. Người như vậy rất dễ bị mê mờ, từ đó tự chuốc lấy những thống khổ và phiền não cho bản thân.
Người trưởng thành, nhất định sẽ có lý trí. Không những vậy họ biết duy trì tình yêu với cuộc sống. Sự kết hợp giữa lý trí và nhiệt tình sẽ giúp người ta thực sự trưởng thành qua năm tháng.

TRƯỞNG THÀNH LÀ BIẾT BUÔNG BỎ & QUÝ TRỌNG

Có câu ví rằng: “Con người sống đều là đang tự mang nặng mà tiến về phía trước”. Con người khi đến một độ tuổi nhất định, khi trải qua những va vấp trong cuộc sống, sẽ tự học được cách buông bỏ những gì cần buông bỏ và trân quý những gì đáng trân quý.
Người trưởng thành cần phải “tự loại bỏ” một số loại “đồ vật” trên hành trang của mình, ví như những người bạn “hư tình giả ý”, những “thú vui” rượu chè vô nghĩa, những câu chuyện phiếm vô dụng… Thay vào đó họ biết nắm giữ và trân quý sự tự tin, tấm lòng lương thiện, khiêm tốn và giản dị…
Trưởng thành, chín chắn là một loại yêu cầu và hoàn thiện đối với tự bản thân mỗi người. Nó cũng là một loại thể nghiệm và suy ngẫm, cũng là một loại trạng thái của sinh mệnh. Trong quá trình trưởng thành, mỗi người đều sẽ phải trải qua vô vàn sóng gió, cũng sẽ học được rất nhiều điều trân quý. Vậy nên, cho dù con đường ấy xa bao nhiêu, nhiều chông g*i thế nào, chỉ cần mỗi bước đi chúng ta đều trưởng thành hơn thì đã là thành công rồi.
-Sưu tầm-

Hãy học cách tự tạo động lực và rèn luyện nội lực 🌟
20/04/2020

Hãy học cách tự tạo động lực và rèn luyện nội lực 🌟

🔰🔰🔰NĂNG LỰC BẠN THẾ NÀO, THẾ GIỚI TRONG TAY BẠN THẾ ẤY.Mười sáu câu nói này tôi đã tự mình đúc kết sau những trải nghiệm...
19/04/2020

🔰🔰🔰NĂNG LỰC BẠN THẾ NÀO, THẾ GIỚI TRONG TAY BẠN THẾ ẤY.

Mười sáu câu nói này tôi đã tự mình đúc kết sau những trải nghiệm của bản thân suốt mười năm qua. Mỗi điều trong đó đều nhắc nhở tôi, cho dù cuộc sống hiện giờ có thuận buồm xuôi gió, cũng đừng bao giờ ngừng nỗ lực và quên đi khó khăn đã qua.

1. Đố kỵ chỉ khiến bạn dậm chân tại chỗ, thậm chí tụt lùi, trong khi cuộc sống của những người bạn đố kỵ ngày càng tốt hơn. Người thông minh dành thời gian học hỏi, kẻ vô dụng chỉ biết gièm pha.

2. Không công bằng với bản thân là một loại công bằng. Kẻ mạnh luôn đề cao sự lựa chọn tự nhiên, người thích hợp mới tồn tại, chỉ có kẻ yếu mới ngày ngày kêu gào đòi công bằng.

3. Nỗ lực sẽ rất vất vả, có khi còn khiến bạn thất vọng, không nỗ lực thì nhẹ nhàng thoải mái hơn. Còn gì tuyệt vời hơn ngày ngày nằm xem ti vi cắn hạt dưa, nhưng khi người khác có được thành tựu, bạn đừng sốt ruột đấy nhé.

4. Cách tốt nhất để giải quyết mọi phiền não là không đòi hỏi quá nhiều. Thay vì bực bội khi người khác không giúp đỡ, sao bạn không cố gắng giành lấy bằng chính sức mình? Lý do gì họ phải giúp đỡ bạn?

5. Bạn không làm được không có nghĩa người khác cũng không làm được. Tầm nhìn quyết định hoài bão, nhận thức quyết định bạn có thể đi được bao xa.

6. Khởi điểm càng thấp càng phải nỗ lực. Nếu xuất phát điểm của bạn không bằng người khác, cách duy nhất để bạn vượt qua họ là nỗ lực gấp trăm gấp nghìn lần họ.

7. Lương càng cao càng ít thời gian rảnh. Người khác nhiều tiền, phong thái đĩnh đạc khiến bạn cảm thấy ngưỡng mộ, nhưng bạn có biết khi bạn nằm ườn ra giường buôn chuyện thì họ đang vất vả làm việc bên ngoài.

8. Lương càng thấp, khả năng chi phối cuộc sống càng thấp. Khách quan mà nói, năng lực của bạn thế nào, thế giới trong tay bạn sẽ thế ấy. Bạn thấy mức lương của mình quá thấp bởi bạn đang đứng ở góc độ chính bản thân mình. Nếu một ngày bạn lên làm ông chủ, nhớ lại ngày đó, bạn sẽ biết ơn ông chủ đã quá ưu ái bạn.

9. Tìm thêm ưu điểm, quên đi khuyết điểm của người khác. Học hỏi điểm mạnh của người khác sẽ giúp bạn tiến bộ từng ngày; còn chỉ nhìn vào thiếu sót của người khác, bạn sẽ trở thành một kẻ hẹp hòi.

10. Đừng coi thường những kẻ nịnh bợ, đó cũng là một loại năng lực. Nếu bạn lên làm lãnh đạo, bạn có thích nghe người khác nịnh bợ mình không? Điều bạn ghét chính là người khác có thể khiến sếp vui lòng, giúp bầu không khí vui vẻ, trong khi bạn không thể làm được điều đó.

11. Một ngày bạn sống thế nào, cả đời bạn sẽ như thế. Ngày mai mình sẽ bắt đầu đọc sách, bắt đầu học, bắt đầu dậy sớm đi làm. Những việc lên kế hoạch cho ngày mai, cả đời này khó mà thực hiện được, chi bằng bây giờ bắt tay vào làm ngay!

12. Lãnh đạo thích những người mang lại hiệu quả công việc. Điều này cũng giống như giáo viên ở trường thích học sinh giỏi vậy. Ai cũng thích những người ưu tú, không ai thích kẻ đi bằng đầu gối cả. Đừng nghĩ thế giới này không công bằng, khi bạn giỏi giang, bạn sẽ thấy đời rất công bằng.

13. Nơi làm việc nào cũng có đấu đá, bạn không chấp nhận được thì về nhà mà nằm. Đâu đâu cũng có cạm bẫy, những trò đấu đá lẫn nhau, có cố gắng cũng chẳng cách nào thay đổi được.

14. Đừng coi sếp là giáo viên chủ nhiệm, lúc nào cũng phải nhắc nhở, yêu thương, dạy dỗ bạn. Sếp không có nghĩa vụ phải dạy dỗ bạn, họ còn có gia đình, con cái cần chăm lo. Nếu bạn may mắn có được người sếp tận tình bảo ban, hãy cảm ơn họ tử tế.

15. Đừng chỉ nghĩ theo chiều hướng an ủi mình. Khi bạn bè thành công còn mình chẳng có gì, bạn nghĩ họ có người chống lưng, có chồng là đại gia, có nền tảng gia đình vững chắc. Thật ra không phải bạn nghi ngờ tài năng của họ, bạn chỉ đang viện lý do để an ủi con tim tan vỡ của mình.

16. Muốn thay đổi thế giới, trước tiên cần thay đổi chính mình. Ai cũng muốn thay đổi cả thế giới, nhưng thói hư tật xấu của mình còn không sửa được thì làm được việc gì.

KỶ LUẬT là sức mạnh dẫn dắt đến thành công.
19/04/2020

KỶ LUẬT là sức mạnh dẫn dắt đến thành công.

♻️ 6 LUẬT MÀ BẠN CẦN CHIÊM NGHIỆM VÀ ÁP DỤNG NGAY VÀO ĐỜI SỐNG ĐỂ THÀNH CÔNG VÀ HẠNH PHÚC HƠN 🌱
19/04/2020

♻️ 6 LUẬT MÀ BẠN CẦN CHIÊM NGHIỆM VÀ ÁP DỤNG NGAY VÀO ĐỜI SỐNG ĐỂ THÀNH CÔNG VÀ HẠNH PHÚC HƠN 🌱

Cố gắng thêm 1% mỗi ngày, cố gắng tốt hơn mình của ngày hôm qua.
19/04/2020

Cố gắng thêm 1% mỗi ngày, cố gắng tốt hơn mình của ngày hôm qua.

Là tỉ phú giàu nhất thế giới, sáng lập và giám đốc điều hành của gã khổng lồ công nghệ Amazon, Jeff Bezos luôn có những ...
19/04/2020

Là tỉ phú giàu nhất thế giới, sáng lập và giám đốc điều hành của gã khổng lồ công nghệ Amazon, Jeff Bezos luôn có những triết lý sống và kinh doanh để đời. Dưới đây là những câu nói nổi tiếng của

Address

441/17 Điện Biên Phủ P25 Quận Bình Thạnh
Ho Chi Minh City
700000

Opening Hours

Monday 09:00 - 17:00
Tuesday 09:00 - 17:00
Wednesday 09:00 - 17:00
Thursday 09:00 - 17:00
Friday 09:00 - 17:00

Telephone

+84879991616

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tầm Nhìn Bất Động Sản posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Tầm Nhìn Bất Động Sản:

Share

Category