03/10/2021
LƯU HOÀNG TRÍ - SÀN GIAO DỊCH PHÚ NHUẬN
SÀI GÒN ƠI !
SAO BỆNH LÂU ĐẾN THẾ ?
Sài gòn ơi! Sao bệnh lâu đến thế ?
Bốn tháng rồi… mà chưa thể hết sao?
Hãy cố lên… Ta đã rất Tự Hào
Mạnh mẽ nhé… dâng trào như sóng biển
Xua tan dịch… "Cô rô na" tan biến
Cho: Sài Gòn… lại phát triển như xưa
Cảnh tang thương… đau xót nói sao vừa
Khi nằm xuống?... ai tiễn đưa được nhỉ?
Kiên cường lắm… Sài Gòn! không uỷ mị
Những Thiên Thần… đã tận tuỵ ngày đêm
Cao quý thay… "Blouse Trắng" êm đềm
Từng ngất xỉu… nơi cửa thềm Bệnh Viện
Lấy: Tâm Đức… cả đời luôn cống hiến
Quyết cứu người… nên lòng nguyện hy sinh
Không màng chi… sự sống bản thân mình
Dẫu nguy hiểm… chuyện tử sinh chịu lấy
Bao đời nay… Sài Gòn! đâu như vậy?
Thành phố buồn… không khuấy động xôn xao
Đường vắng tanh… khu phố chẳng ồn ào
Phải đóng cửa… nhà nào im nhà nấy
Kẻ ra đi… người không hề tỉnh dậy
Xác thân người… đùn đẩy bỏ lên xe
Đến lò thiêu… từng loạt đậu vỉa hè
Chờ hoả táng… sao mà nghe đau khổ
Vô thường quá… Tự mình nên Giác Ngộ
Có Hưng Thịnh... luôn sẵn sàng giúp đỡ
Phản ứng nhanh... hiện kịp thời hỗ trợ.
Bao nguy khó… vẫn vượt qua bốn mùa.
Cầu Trời Phật… hãy nhóm lên ánh lửa
Cho ấm lòng… no bửa chốn trần gian
Hô biến đi… con "Cô Vít" hung tàn
Không còn thấy… người ngỡ ngàng rơi lệ