22/03/2026
Có những sự quan tâm là dấu vết bền lâu mà người thân để lại trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta.
Đôi khi, người thân không phải là không có cảm xúc — chỉ là họ không quen thể hiện tình yêu một cách trực diện. Sự quan tâm thường được giấu trong những điều rất đời thường, xuất hiện đúng lúc, theo cách rất tự nhiên.
Mẹ tôi luôn nhớ món tôi thích là thịt chua ngọt. Mỗi khi món ấy được dọn ra, mẹ không nói gì, chỉ lặng lẽ đẩy đĩa lại gần tôi, rồi gắp thêm vài miếng vào bát.
Ba thì không giỏi bộc lộ cảm xúc, nhưng mỗi dịp lễ, ông lại chở tôi bằng xe máy đến một công viên gần nhà để xem pháo hoa. Gió rất mạnh, đường rất tối, nhưng ông vẫn nhất định muốn cùng tôi nhìn thấy khoảnh khắc rực sáng ấy.
Chỉ sau này tôi mới dần hiểu: những khoảnh khắc lặp đi lặp lại ấy, những cử chỉ tưởng chừng nhỏ bé ấy, thật ra chính là những quan tâm chân thật nhất của gia đình.
Quan tâm không cần phải lớn lao, cũng không cần phải giải thích. Có những yêu thương không thể nói thành lời — nên được gửi gắm vào nghi thức.
Rồi sau này, có những người rời đi. Một chỗ ngồi trên bàn trở nên trống vắng, con đường ngày lễ không còn đi cùng nhau nữa.
Nhưng những sự quan tâm ấy không hề biến mất.
Khi ta lại gắp một món quen thuộc, hay ngước nhìn pháo hoa trong một đêm lễ,
tình yêu chưa từng được nói ra ấy vẫn lặng lẽ ở đó — trong chính những hành động quen thuộc.
Hóa ra, nghi thức không chỉ đồng hành với hiện tại —
mà còn là cách để những người đã rời xa vẫn tiếp tục hiện diện trong cuộc đời chúng ta.
☘️☘️☘️
Nguồn: Nirvana Asia 富貴集團
Dịch bởi: Nirvana Phú Quý Việt Nam
Có những sự quan tâm là dấu vết bền lâu mà người thân để lại trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta.
Đôi khi, người thân không phải là không có cảm xúc — chỉ là họ không quen thể hiện tình yêu một cách trực diện. Sự quan tâm thường được giấu trong những điều rất đời thường, xuất hiện đúng lúc, theo cách rất tự nhiên.
Mẹ tôi luôn nhớ món tôi thích là thịt chua ngọt. Mỗi khi món ấy được dọn ra, mẹ không nói gì, chỉ lặng lẽ đẩy đĩa lại gần tôi, rồi gắp thêm vài miếng vào bát.
Ba thì không giỏi bộc lộ cảm xúc, nhưng mỗi dịp lễ, ông lại chở tôi bằng xe máy đến một công viên gần nhà để xem pháo hoa. Gió rất mạnh, đường rất tối, nhưng ông vẫn nhất định muốn cùng tôi nhìn thấy khoảnh khắc rực sáng ấy.
Chỉ sau này tôi mới dần hiểu: những khoảnh khắc lặp đi lặp lại ấy, những cử chỉ tưởng chừng nhỏ bé ấy, thật ra chính là những quan tâm chân thật nhất của gia đình.
Quan tâm không cần phải lớn lao, cũng không cần phải giải thích. Có những yêu thương không thể nói thành lời — nên được gửi gắm vào nghi thức.
Rồi sau này, có những người rời đi. Một chỗ ngồi trên bàn trở nên trống vắng, con đường ngày lễ không còn đi cùng nhau nữa.
Nhưng những sự quan tâm ấy không hề biến mất.
Khi ta lại gắp một món quen thuộc, hay ngước nhìn pháo hoa trong một đêm lễ,
tình yêu chưa từng được nói ra ấy vẫn lặng lẽ ở đó — trong chính những hành động quen thuộc.
Hóa ra, nghi thức không chỉ đồng hành với hiện tại —
mà còn là cách để những người đã rời xa vẫn tiếp tục hiện diện trong cuộc đời chúng ta.
☘️☘️☘️
Nguồn: Nirvana Asia 富貴集團