18/11/2023
... “Đời” một từ không ngắn cũng không dài, đủ để mỗi người nếm trải bao mùi vị của cuộc sống đầy rẫy những điều xô bồ, bất ngờ nhưng cũng không kém phần thú vị...Tôi tin rằng mỗi một đứa bé đến với thế giới này đều mang theo một sứ mệnh riêng biệt, và dĩ nhiên trong hành trình khôn lớn ấy chẳng thể vắng bóng những người cầm ngọn đèn bất diệt. Khi vừa chập chững chào đời bố mẹ sẽ là người chăm sóc, dạy bảo, nâng gót ta từ những bước chân đầu tiên, tiếp nối là sự dìu dắt, kỉ luật của những con người xa lạ nhưng lại mang trong mình tinh thần trách nhiệm hơn cả.
“Một đời người - một dòng sông...
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
Muốn qua sông phải lụy đò
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa ...” (Thảo Nguyên)
Ngày...tháng...năm nối tiếp trôi đi, tôi nhận thấy bản thân thật may mắn khi trên con đường học vấn của mình được đồng hành với những người thầy người cô đầy trách nhiệm, và tâm huyết, họ cho tôi những lời khuyên, lời động viên ấm áp. Và cho đến thời điểm hiện tại – những tháng ngày cuối cùng kết thúc thời học sinh, tôi lại được gặp một người dẫn đường tuyệt vời mang tên cô Trần Thị Hồng - chủ nhiệm lớp 11B7 trường THPT Nguyễn Văn Trỗi, thành phố Nha Trang. Nói đến đây có lẽ phải kể đến thời gian đầu tôi được gặp và đồng hành cùng cô. Tôi vốn là học sinh chuyển trường nên mãi đến kì hai của năm học lớp mười, mới có duyên biết đến người phụ nữ tuyệt vời ấy. Tôi vẫn nhớ như in ngày đầu tiên đến lớp với bao cảm xúc khó tả, hòa cùng với cảm giác xa lạ, bâng khuâng len lói trong tim. Nhưng chính sự thân thiện, hòa đồng của các bạn trong lớp cùng với sự quan tâm, lo lắng của cô mà những ngày tháng ở ngôi trường mới như được tưới thêm sức sống, thấm đẫm nghĩa tình và chan chứa bao kỉ niệm.
Trong những tiết học ở lớp, cô hiện lên với hình ảnh người cô giáo nghiêm khắc, cô luôn bảo với lớp rằng “Học ra học chơi ra chơi”, cô như tấm gương sáng cho chúng tôi noi theo, ngoài ra cô là một người tận tụy, yêu thương học trò hết mức, lúc nào cô cũng tạo điều kiện để chúng tôi đạt được điểm số cao, nhắc nhở bảo ban từng việc nhỏ nhất. Và người phụ nữ ấy như trở thành người bạn đồng hành cùng chúng tôi qua những hoạt động ngoại khóa, vui chơi, giải trí. Hạnh phúc biết bao, được có cô trong mọi sinh hoạt học đường, cùng khóc cùng cười với cô trong suốt quãng thời gian qua. Được kể cho cô nghe những nông nổi, mộng mơ tuổi học trò và được đáp lại bằng sự đồng cảm, sẻ chia chân thành. Không những vậy, cô còn quan tâm giúp đỡ những học sinh khó khăn, tạo cơ hội cho các bạn phát triển, có động lực vươn lên trong cuộc sống.
Cô tôi – người lái đò thầm lặng, luôn bao dung, nặng lòng với cuộc sống, dù không quá giàu có về vật chất nhưng cô luôn sẵn sàng dang đôi cánh nâng đỡ “những đứa con” của mình bằng cái tâm cao cả, và chính điều đó đã khiến tôi càng thêm kính trọng cô hơn bao giờ hết. Từ hành động, suy nghĩ, việc làm của cô như nhắc nhở tôi về sự cho đi, tình yêu thương và khát vọng sống, cho tôi thêm tin yêu hơn cuộc sống này.
Cô Trần Thị Hồng không chỉ là người thầy, cô còn là người mẹ, người bạn luôn lắng nghe, thấu hiểu mỗi khi tôi cần. Cô không chỉ dạy tôi môn Vật Lí, cô còn dạy tôi cách làm người, cách sống và phấn đấu để càng ngày tốt đẹp hơn. Hi vọng tôi sẽ được tiếp tục đồng hành cùng cô, xây dựng nên những kí ức vui tươi đáng giá trong chặng đường cuối, khép lại thời thanh xuân tươi đẹp. Cảm ơn cô vì đã đến tựa ngọn hải đăng lấp lánh, soi sáng những năm tháng trập trùng và gập ghềnh của tôi!
Lại một ngày nhà giáo nữa sắp tới, tháng mười một luôn có một ngày đặc biệt như thế. Nhân dịp 20/11, chúc cho cô Hồng cũng như những người thầy, người cô vẫn đang miệt mài dìu dắt biết bao thế hệ học trò thật nhiều sức khỏe và niềm vui, luôn tràn đầy nhiệt huyết để đưa những chuyến đò tiếp theo cập bến thành công. Bên cạnh đó, dòng đời lặng lẽ trôi, tận sâu trong trái tim tôi thực sự rất biết ơn và mãi luôn nhớ về những người thầy cô ngày nào, họ ví như những kĩ sư tâm hồn sẽ mãi hiện hữu trong lòng mỗi thế hệ học sinh chúng tôi.
Tác giả: Lê Thị Danh
(Tp. Nha Trang)