29/10/2022
HỘI AN TRONG TÔI
Hội An trong tôi đơn giản lắm. Là những buổi sáng mở mắt thức dậy và điều đầu tiên bật ra trong đầu tôi là “mình đang ở Hội An”. Bước ra đường, thong thả đi dạo, hít thở bầu không khí, ngắm nhìn mọi thứ trong tầm mắt. Chỉ cảm nhận rằng mình đang ở Hội An thôi cũng khiến cho mọi giác quan của tôi rung lên vì hạnh phúc.Và có một điều này, bạn có để ý thấy không? Ở phố cổ, buổi chiều luôn có tiếng nhạc phát ra từ những chiếc loa treo cao trên cột điện. Một bản nhạc không lời, tôi cũng chẳng rõ tên. Âm thanh chỉ nhẹ nhàng, bay bổng, lửng lơ giữa không gian, lẫn vào tiếng cười nói của du khách đang tản bộ trên phố cổ. Nhưng mỗi khi nhớ về Hội An, tôi lại nhớ da diết những buổi chiều như vậy, đôi khi tôi chỉ muốn thời gian ngừng lại tại chính thời điểm tôi ngồi bệt trên một hiên nhà và hoà vào thứ âm thanh yên bình đó.Lạ một điều, tôi chỉ cảm nhận được đủ và đầy nhất sự dễ chịu, bình yên của nơi đây khi tôi đến Hội An một mình. Chắc có lẽ tự bản thân tôi biết, cách tôi yêu vùng đất này có phần khá kì quặc, nên khó mà có ai cùng “tần số”. Ví như tôi luôn tự đi xe máy từ Đà Nẵng về Hội An. Quãng đường đó tôi đã đi bao nhiêu lần, nhiều đến mức cột mốc ranh giới “Địa phận Hội An” đã trở thành một chiếc công tắc bật tắt 2 chiều cảm xúc trong tôi. Một bên là háo hức, một bên là tiếc nuối, dù rằng chúng giao nhau ở niềm hạnh phúc.Hội An trong tôi, từ lâu đã không còn là một miền đất để đi du lịch. Đối với tôi, nó mang ý nghĩa là “trở về”. Vậy nên để viết về Hội An, chắc có lẽ sẽ không có cách nào để kết thúc nó trọn vẹn. Vì lúc nào tôi cũng rất nhớ Hội An, rất muốn được về với Hội An.