24/05/2026
Người Ecopark có một thói quen rất dễ thương đó là thích khoe lối sống.
Ngày thường, trang cá nhân của cư dân ở đây quanh đi quẩn lại chỉ có ảnh hoàng hôn buông trên hồ Thiên Nga, một góc ban công đầy nắng, đầy hoa rực rỡ, hay vài dòng trạng thái thanh tao kiểu "bỏ phố về quê, nghe chim hót gọi bình minh". Người ta tự hào về sự tĩnh lặng và bình yên đến mức coi tiếng lá rụng cũng là một loại âm thanh cần phải trân trọng.
Những cư dân sống ở đây lâu đều ngỡ rằng cái sự thảnh thơi, biệt lập ấy là vĩnh cửu cho đến khi mỗi thứ Bảy đến.
Cứ đến cuối tuần, sự bình yên thường nhật ấy bỗng chốc "thất thủ" trước làn sóng di cư rầm rộ từ nội đô tràn về. Người Eco bắt đầu học cách chơi trò trốn tìm ngay trong chính khu đô thị của mình.
Họ trốn đi đâu?
Họ trốn vào trong nhà, kéo rèm lại, nhường toàn bộ công viên, thảm cỏ và những cung đường rợp bóng mát cho "biển người" vãng lai.
Vùng đất eco chiều khách, mở rộng lòng đón những gia đình lỉnh kỉnh lều bạt, bếp nướng, thùng xốp chở theo cả cái ồn ào, tất bật của phố lớn về đây "đổi gió". Nhưng ngặt một nỗi, nhiều người mang loa kéo về đây để hát karaoke giữa rừng cây, bật âm lượng hết cỡ như muốn tra tấn lỗ tai của những chú thiên nga dưới hồ. Có những nhóm người trải bạt ăn uống chao chát, vô tư xả rác ngay cạnh tấm biển "Giữ gìn vệ sinh chung". Họ biến cái không gian vốn để tĩnh tâm thành một cái chợ nổi trên cạn, nơi người ta chen nhau chụp một bức ảnh check-in sống ảo, cố chứng minh mình đang có một "cuối tuần chill chill văn minh" bằng cách dẫm nát một vạt hoa vừa chớm nở.
Đỉnh điểm là những buổi chiều chủ nhật xe cộ rồng rắn lên mây. Tiếng còi xe bóp vô tội vạ vang lên giữa những tán cây cổ thụ - thứ âm thanh vốn là "hàng cấm" ở vùng đất này vào ngày thường. Người Eco đứng bên ban công chung cư hay cửa sổ biệt thự, nhìn xuống dòng người tấp nập mà ngơ ngác tự hỏi: Rốt cuộc mình đang ở thành phố triệu cây xanh hay đang bị kẹt xe ở ngã tư Nguyễn Trãi?
Tuy vậy, chiều chủ nhật muộn, khi chiếc xe cuối cùng của khách vãng lai rời đi trả lại bầu không khí vắng lặng, tôi lại thấy người Eco bắt đầu "lộ diện".
Họ lại mặc quần đùi xỏ dép lê bước ra đường, có người tay cầm theo vài chiếc túi nilon tự nguyện nhặt nhạnh từng cọng rác, vỏ lon mà làn sóng "đô thị" ban ngày bỏ lại. Họ không cằn nhằn, chỉ lặng lẽ trả lại sự ngăn nắp cho thảm cỏ xanh. Bởi vì họ hiểu, ai cũng có quyền thèm khát một chút xanh, một chút lành của Ecopark sau một tuần quay cuồng với khói bụi nội đô. Cái sự bao dung, nhẫn nại ấy, suy cho cùng, mới là cái "gốc" văn minh khiến người ta muốn gắn bó với nơi này.
Khi đèn đường lên, công viên trở lại với sự bình yên vốn có cộng hưởng với tiếng côn trùng rả rích. Ecopark lại thở phào, gom nhặt lại những mệt mỏi sau một ngày "gồng mình" tiếp khách, để chuẩn bị đón một sáng thứ Hai trong lành, chậm rãi - cái đặc quyền chỉ dành riêng cho những ai thực sự coi nơi này là Nhà.
Nguồn: Sưu tập…